Tần Ninh Phấn Đấu

Chương 46



Bạch Hử đến, thật sự vượt khỏi dự đoán của mọi người.

Khai giảng chưa đến hai tháng, chủ thành đích thân tới, vốn là chưa bao giờ có. Đích thân dạy thực chiến, càng giống như ném xuống một viên đạn ánh sáng, ầm ầm nổ vang, rung đến mọi người váng đầu hoa mắt.

“Bạch chủ dạy thực chiến?”

“Nhanh tát mình một cái, xác định không phải nằm mơ!”

Bốp!

“Cậu lại thật tát à!”

Bốp!

“Giờ cách đấu ngày mai, gặp trên võ đài!”

Bốp!

Dù sao ngày mai cũng phải đánh, thẳng thắn hôm nay đánh cho đủ.

Tần Ninh đứng ở trong đội ngũ, nhìn thấy Bạch Hử, nhớ đến cuộc gọi lần trước, bên tai có chút nóng lên. Hơn nữa, không biết có phải ảo giác của cậu không, bắt đầu từ lúc bước vào phòng huấn luyện, liền có một ánh mắt thỉnh thoảng quét qua.

Nói là đứng ngồi không yên, có lẽ có chút khoa trương. Nhưng bị nhìn chằm chằm như vậy, sau gáy có chút phát lạnh lại là chuyện thật.

Cắn chặt răng, Tần Ninh ngẩng đầu, theo ánh mắt nhìn lại.

Bạch Hử đang nghiêng đầu nói gì đó với Lật Nhan, Hắc Toàn nhìn về phía cậu gật gật đầu.

Hắc Minh đột nhiên xáp lại gần, dùng khuỷu tay chọc Tần Ninh một cái, nói: “Là chú Toàn, chú ấy nhìn thấy mình? Đến giờ thực chiến, nhất định phải biểu hiện cho tốt!”

Tần Ninh không trả lời, qua loa gật đầu.

Có lẽ là quá nhạy cảm thôi.

Để xác nhận, lần nữa ngẩng đầu nhìn, lại vừa vặn gặp phải tầm mắt Bạch Hử. Người kia khóe miệng ngậm cười, hình như còn nháy nháy mắt.

Tần Ninh giật mình, thiếu chút nữa bị nước miếng sặc.

“Giống như lúc trước, cùng ký túc xá thành một nhóm. Đi lên hải đảo, tìm được máy truyền tin trong thời gian quy định thì tính là thông qua.”

Sau khi giải thích quy tắc, du chuẩn ấn xuống thiết bị kiểm soát, trước mắt mọi người đột nhiên tối sầm lại.

Im lặng mười giây, ánh sáng lại hiện ra, phòng huấn luyện biến thành một vùng biển lớn mênh mông.

Đột nhiên đặt mình trong nước, đàn chim non đều có nháy mắt hoang mang, vỗ cánh, trong miệng toát ra bong bóng.

Tốt xấu nhắc nhở một câu chứ!

Còn có, đảo đâu?

Xung quanh đều là nước biển, đảo ở chỗ nào?!

Đàn chim non phồng má, tức giận trợn mắt nhìn giảng viên du chuẩn.

Du chuẩn giơ tay phải, chỉ chỉ vành tai, nhắc nhở chim non ấn mở máy theo dõi.

“Mở hệ thống ra, có trang bị có thể giúp hô hấp, cũng có thể nói chuyện.”

Âm thanh truyền vào trong tai, các chim non lập tức hành động.

Sau tiếng vang nhỏ, một tầng sáng mỏng bao bọc toàn thân, sẽ không cản trở hành động, lại có thể hữu hiệu ngăn cách dòng nước.

“Thời hạn lên đảo là một giờ bốn mươi phút. Nếu vượt quá thời gian, máy theo dõi sẽ thu hồi bảo vệ, coi như không hợp lệ.”

Dứt lời, bóng du chuẩn biến mất trong nước. Cùng biến mất còn có ba người Bạch Hử.

Các chim non sửng sốt.

Nói chủ thành dạy thực chiến, cái gì cũng không làm người đã đi?

Ít nhất bắt con cá cho bọn họ xem cũng được a.

Tần Ninh không nghĩ quá nhiều, mượn ánh sáng nhẹ bảo vệ, bắt đầu vung tay động chân, ra sức bơi lên mặt biển.

Nước biển rốt cuộc sâu bao nhiêu, tạm thời không thể tính toán. Duy nhất có thể xác định là, nếu không nhanh chóng bơi lên, tuyệt đối sẽ không thông qua thử thách.

Mặt khác, nước biển rất lạnh. So với tinh cầu nguyên thủy, so với ngoài thành chính, đều lạnh hơn gấp trăm lần.

Kẹt ở trong nước lâu, nhiệt độ cơ thể xói mòn cực nhanh, rất có thể sẽ bị đông cứng.

Tần Ninh vừa di động tay chân, vừa quan sát bốn phía.

Phát hiện hai con thiên nga, nhanh chóng bơi qua, chỉ phía trên, làm một thủ thế có chút khoa trương.

“Bơi lên?” Bạch Lam hỏi.

“Đúng!” Tần Ninh gật đầu.

Thời gian cấp bách, hai người đều là lời ít ý nhiều.

“Không nhanh một chút, sẽ bị đóng băng.”

Vừa dứt lời, đỉnh đầu liền có một mảnh bóng mờ trôi nhẹ qua.

Tần Ninh có chín phần khẳng định, không phải cá lớn, chính là núi băng đang di chuyển.

Ba con chim phượng cấp tốc đạt thành nhất trí. Bất luận thế nào, đều phải nhanh chóng bơi lên mặt biển.

Trải qua kinh ngạc ban đầu, các chim non nhanh chóng tỉnh táo lại.

Hắc nhạn cùng tuyết nhạn động tác nhanh nhất, tụ lại với nhau, do Hắc Minh cùng Tuyết Sam tuổi lớn đi đầu, theo sát phía sau Tần Ninh. Trình độ bơi của cuồng điêu thường thường, may mà thời gian gần đây thường xuyên bắt cá, miễn cưỡng đuổi kịp mọi người.

Các chim non khác học theo, tổ chức lại với nhau, hợp lực thoát khỏi khó khăn.

“Khoảng cách mặt nước tám trăm mét.”

Bên ngoài hoàn cảnh mô phỏng, hệ thống trung ương đưa ra số liệu, cũng biểu hiện tình huống dưới nước.

“Bạch chủ, có tăng thêm độ khó không?”

“Có thể.” Bạch Hử gật gật đầu.

Du chuẩn ấn xuống bảng điều khiển.

Đáy biển vốn bình tĩnh, đột nhiên cuộn lên vòng xoáy kinh khủng.

Dòng nước xiết mạnh mẽ đánh tới, Tần Ninh bất chấp giật mình, vội vàng kéo hai thiên nga, vội vàng tránh sang một bên.

“Mau tránh ra!”

Trong biển không thể so với trên đất liền, ba con chim phượng dùng hết toàn lực, mới hiểm hiểm tránh thoát dòng nước, không bị cuốn vào vòng xoáy.

“Tần Ninh, các cậu không sao chứ?”

Phát hiện khác thường, Hắc Minh cùng Hồng Tường nhanh chóng bơi tới.

Không đợi hai người đến gần, đáy biển đột nhiên truyền đến từng đợt nổ vang.

Trong chớp mắt, trời rung đất chuyển, có thể so với núi lửa đáy biển phun trào.

Cột nước liên tiếp một nối một, nước biển lạnh băng dường như sôi trào lên.

Có nhóm quelea không cẩn thận, thiếu chút nữa bị cuốn vào lốc xoáy. Vân tước cùng ngư ưng hợp sức, bất chấp nguy hiểm cực lớn, mới cứu được bọn họ ra.

“Tiếp tục như vậy không phải cách!”

“Nhất định phải bơi lên, lao ra khỏi mặt nước!”

Cột nước càng ngày càng nhiều, lốc xoáy càng ngày càng dày đặc, tất cả đường đi đều bị ngăn chặn.

Bơi ngang, không ra được. Bơi lên trên, chỉ được vài mét lại bị cuốn trở về.

Trải qua sa mạc, đồng tuyết cùng núi cao, lần đầu tiên các chim non vô lực như vậy. Giống như đứng ở trước cửa địa ngục, bước sai nửa bước, lập tức sẽ chết không nơi chôn thân.

Từ khi phá xác đến nay, các chim non vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, không mấy khi thất bại.

Ngày hôm nay, cuối cùng cảm nhận được, đối mặt cái chết,  rốt cuộc là cảm giác gì.

Tần Ninh không muốn buông tay.

Đã chết chín lần, cậu hiểu khái niệm “tử vong” hơn bất cứ ai, cũng sẽ không dễ dàng bị dọa ngã.

Huống chi, chưa dùng hết sức đã nhận thua, tuyệt đối không được!

Hạ quyết tâm, Tần Ninh lợi dụng tia sáng duy nhất, đầu tiên kéo hai thiên nga, bơi lên một khoảng. Sau đó phối hợp hắc nhạn và tuyết nhạn, mạo hiểm xuyên qua vài cột nước, tụ lại cùng một chỗ.

“Từ đây hướng lên trên.” Tần Ninh nói, “Cho dù bị cuốn quay lại, cùng lắm thì thử lại từ đầu!”

Tóm lại, chưa đến một giây cuối cùng, tuyệt đối không cúi đầu trước khó khăn!

Đàn chim non được cổ vũ, đi tới hai mét, đi lui một mét, không ngừng di chuyển lên trên. Có người thể lực không tốt, lập tức được đồng bạn giúp đỡ, thay phiên nhau kéo tiến lên.

Tròn hai mươi phút, các chim non cắn chặt răng, dùng sức bơi lên, cách mặt nước càng ngày càng gần.

Ánh nắng chiếu qua nước biển, tầm nhìn trở nên sáng sủa.

Thắng lợi ở ngay trước mắt?

Quá ngây thơ.

Hải dương cầu sinh, nào sẽ chỉ có thử thách “bơi”.

Hố trong lớp thực chiến, thật sự là ở khắp mọi nơi.

Chớp mắt phá nước mà ra, không đợi chim non phát ra tiếng hoan hô, biến cố nảy sinh, tất cả âm thanh kẹt ở trong cổ họng.

Cột nước đột nhiên khuếch tán, bọt nước sục sôi dày đặc, cuộn lên thành những con sóng lớn.

Chịu đựng sóng nước đập vào, bơi đến nơi tương đối ít bọt khí, hơn trăm con phệ nhân sa khủng bố đột nhiên xuất hiện, ngắm chuẩn chim non bơi trên mặt biển, nhanh chóng vây quanh lại đây.

Trong đàn cá mập, con nhỏ nhất, chiều dài cũng phải hơn mười mét. Mấy con lớn nhất, đơn giản là giống như đảo nhỏ di động.

Thấy cá mập xuất hiện, đàn chim non lập tức tụ lại, muốn uy hiếp cá mập.

Đáng tiếc, để duy trì nhiệt độ cơ thể, đa số chim non đều biến thành hình thái nguyên thủy, lông vũ ướt sũng, không chỉ không có tính uy hiếp, ngược lại càng có vẻ vô cùng dễ ức hiếp.

Khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần, chim non ở rìa ngoài đã có thể thấy rõ răng nhọn trong miệng cá mập.

Cá mập không có ý tốt, chim non không chịu yếu thế.

Chiến đấu là không thể tránh khỏi, tình thế vô cùng căng thẳng.

Đúng lúc này, màn chắn trong suốt đột nhiên dâng lên, gạt ra sóng nước, ngăn cản phệ nhân sa tấn công.

Vài bóng người xuất hiện ở mặt biển, tiếng nói của du chuẩn truyền vào trong tay chim non.

“Phệ nhân sa có ba nhược điểm, tiếp theo, nhìn cho kỹ!”

Theo nhắc nhở của du chuẩn, Hắc Toàn kêu dài một tiếng, hai cánh mở ra, bay xuống đỉnh đầu phệ nhân sa. Sau đó một gối chống xuống, năm ngón tay thành nắm lại, nặng nề đập lên gáy cá mập.

Đốt ngón tay cứng rắn dễ dàng phá vỡ lớp da dày, có thể nghe rõ ràng tiếng xương nứt.

Cá mập bị đập bẹp nửa đầu, đứt hơi bỏ mình, biến thành một ảo ảnh.

Năm giây trôi qua, hệ thống đổi mới số liệu.

Cá mập lại xuất hiện, còn chưa kịp di chuyển, Lật Nhan từ giữa không trung hạ xuống, hai tay thành vuốt, hung hăng đâm vào vây cá.

Trong tiếng xé rách da, cả vùng nước biển bị nhuộm đỏ. Cá mập mất đi sức chống cự, chỉ có thể mặc người xâu xé.

Lại năm giây, số liệu đổi mới lần nữa.

Một lần này, cá mập rút ra bài học, sau khi “sống lại” lập tức chìm xuống đáy biển. cho dù là sinh vật hệ thống đặt ra, liên tục chết hai lần, cũng sẽ cảm thấy nguy hiểm.

Thân cá vừa vào nước, vây lưng lộ trên mặt biển, đỉnh đầu đột nhiên vang lên tiếng phượng hót.

Phệ nhân sa cứng đờ, không nhúc nhích được dù chỉ một chút.

Mắt mở trừng trừng nhìn trăm nghìn tia sáng trắng rơi xuống, chớp mắt liền bị đâm thành con nhím, chết không nhắm mắt.

Nếu số liệu có thể nói chuyện, phệ nhân sa nhất định phẫn nộ kháng nghị: XXX! Giết cá thì giết cá, đổi con khác không được à?

Nhiều phệ nhân sa như vậy, chỉ bắt nó giết là sao? Chẳng phải chỉ là người to một chút thôi, như vậy cũng sai?!

Biểu thị xong xuôi, ba người Bạch Hử vỗ cánh bay đi.

Để lại đàn chim non ngâm mình trong nước biển, đối mặt thời gian rút đi màn chắn đang đếm ngược, tập thể ngây người.

Nhìn nhìn móng vuốt của mình, đập lên đầu cá mập, có thể đập ra hố sao?

Xé vây cá… Có thể cho công cụ trước không?

Bất luận chim non nghĩ như thế nào, hai giây đếm ngược cuối cùng kết thúc, màn chắn hóa thành ánh sáng, chớp mắt biến mất.

Nước biển đột nhiên cuộn trào mãnh liệt, dùng lực mạnh gấp đôi chụp xuống.

Rất nhiều chim non bị sóng biển đánh tán, quyết định, thật sự đánh không lại, vậy liền hợp tác với đồng bạn, cùng chết với phệ nhân sa.

Không thông qua kiểm tra?

Không sao, lần sau làm lại.

Dù có thế nào, chết cũng phải cào xuống thịt mấy con cá mập!

Chim non hạ quyết tâm, chuẩn bị sẵn sàng.

Đàn cá mập lại giống như đang băn khoăn cái gì, đung đưa vây đuôi, bơi qua bơi lại ngoài vòng vây, không có một chút ý muốn tấn công.

“Làm sao đây?”

Các chim non có chút lơ mơ, không rõ trước mắt là tình huống gì.

Đám cá mập lại đang thấp thỏm, rõ ràng chim trưởng thành đều đi rồi, tại sao vẫn còn tim đập cuồng loạn, như có móng vuốt treo trên đỉnh đầu?

Bơi qua lại vài vòng, một con phệ nhân sa rốt cuộc không chống lại được mê hoặc, mở miệng rộng, lao về phía một đám chim tước.

Xoẹt ——

Tiếng xé rách vang lên, nước biển đỏ ngầu.

Bị thương không phải quelea, mà là cá mập.

Trên mặt biển, ba con chim phượng phá nước lao ra, mở cánh ánh sáng, trong tay đều túm một mảnh da cá mập.

Trong tiếng phượng hót non nớt, cá mập xuất hiện chốc lát cứng đờ.

Nhân lúc này, Tần Ninh hai tay khép lại sát bên miệng, triệu tập chim non trong biển, tận lực tụ tập vào giữa vòng vây.

“Áp sát vào giữa. Cách đàn cá mập càng xa càng tốt!”

“Đừng dây dưa với cá mập!”

“Nhanh, làm theo cậu ấy nói!”

Biết Tần Ninh sẽ không bắn tên không đích, chim non khu ký túc xá thứ nhất đi đầu hành động. Sau đó là kim điêu cùng hải điêu.

Cuối cùng, đàn chim non đều bị lôi kéo, nhanh chóng bắt đầu tụ lại.

Hơn một nghìn năm trăm con chim non chen cùng một chỗ, không đủ không gian, chim tước thẳng thắn đứng lên đỉnh đầu điêu hào. Vàng anh cùng tiêu liêu cũng mô phỏng theo. Chim dữ làm “điểm đặt chân tạm thời”, không một con có ý kiến khác.

Đàn cá mập có thể dự cảm được tình hình không ổn.

Chỉ là dung lượng não không đủ, biết rõ có nguy hiểm, lại không biết nên đề phòng ra sao.

“Chúng nó muốn làm gì?”

Ở ngoài hoàn cảnh mô phỏng, du chuẩn cũng là vẻ mặt tò mò.

Bạch Hử chống tay đứng, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Ngay sau đó, liền thấy ba con chim phượng xòe cánh ánh sáng, bay lên càng cao, lưng tựa lưng đứng cùng một chỗ.

“Tiếu ——”

Tiếng kêu dài réo rắt, một lần nữa ngăn cản động tác của cá mập.

Nghìn vạn mũi tên ánh sáng hiện lên, đen tuyền cùng trắng bạc đan xen, bay vút về phía mặt biển.

Tên sáng kéo đuôi lửa, truy đuổi lẫn nhau, như pháo hoa nở rộ, lại như đạn sáng nổ tung.

Tên xuyên thấu mặt nước, đâm và làn da cá mập.

Phệ nhân sa ăn đau, lăn mình chìm vào trong nước, vẫn là không có tác dụng.

Tên ánh sáng liên tiếp phá vỡ nước biển, giống như thiên thạch hình nón từ trên trời giáng xuống, hung hăng đâm vào trong cơ thể cá mập, sau đó nổ tung.

Hai con cá mập mất mạng tại chỗ, hóa thành ảo ảnh biến mất.

Đa số chỉ là bị thương.

Tình trạng có nhẹ có nặng, chủ yếu là bị đau đớn kích phát ra hung tính.

Mười mấy con cá mập bị thương tương đối nhẹ, không để ý tên ánh sáng rơi xuống đỉnh đầu, đung đưa vây đuôi, lao về phía chim non trong nước.

Cho dù chết, cũng phải nuốt mấy cái đệm lưng!

Các chim non đều có kinh nghiệm chiến đấu, tự nhiên sẽ không ngồi yên chờ chết.

Kim điêu cùng hải điêu giơ vuốt sắc, che trước mặt đồng bạn thực lực yếu hơn.

Lúc cá mập nhào tới, căn bản không cần thương lượng, nhanh chóng tách sang hai bên, đầu ngón tay đâm vào bụng cá, để lại bốn năm vết máu đối xứng.

Ngư ưng lặn xuống nước, lợi dụng ưu thế tốc độ, tránh đi tấn công mạnh mẽ nhất. Xoay người nổi lên, nhắm ngay quai hàm cá mập, hung hăng cắn hai phát.

Mỏ dài dạng móc, là công cụ lấy máu tốt nhất.

Chỉ cần là cá mập bị ngư ưng cắn trúng, đều không thoát khỏi số phá tướng.

Ngỗng trời là chủng tộc hòa bình, không có nghĩa là không có sức chiến đấu. Hành động hơi có vẻ chậm chạp, cố tình mỗi lần đều làm cho phệ nhân sa cắn hụt.

Khổng tước cùng toucan nhân cơ hội bay lên, nhắm thẳng mắt cá mập dùng sức mổ thật mạnh.

Một phát trúng đích lập tức lui về phía sau, tuyệt đối không tham chiến.

Chim non cùng phệ nhân sa đánh lộn cùng một chỗ, thắng bại khó phân.

Có thể nói người trước bị người sau chia cắt, cũng có thể nói người sau bị người trước bao vây.

Ba người Tần Ninh không dám tiếp tục tấn công tập trung, sợ ngộ thương đồng bạn. Thẳng thắn vỗ cánh, bay bên trên chiến trường, bù chỗ này mấy tên, bù chỗ kia mấy tên. Nhìn thấy kẽ hở, trực tiếp lao xuống, hung hăng thêm vài vuốt.

Phệ nhân sa bị giáp công, thỉnh thoảng còn phải chịu tên bắn lén, lửa giận cháy rừng rực, chỉ là không có cách nào.

Chim non vỗ vỗ cánh, cái gọi là hải không đồng bộ, chính là khốc huyễn như vậy.

Dưới loại tình huống này, không ai để ý quy định, chia nhóm theo khu ký túc xá đều bị đánh tan.

Chim tước vàng anh tiêu liêu kích thước nhỏ nhất hợp tác, vây quanh mấy con phệ nhân sa bị thương nặng nhất, dập dềnh lên xuống, dùng sức mổ.

Mấy trăm cái miệng nhỏ mổ mổ mổ, toàn bộ đều coi mình là chim gõ kiến, mà cá mập là khúc gỗ biết cắn người.

“Thật nên gọi Mộc Lâm đến xem.”

Lật Nhan lẩm bẩm, bị Hắc Toàn liếc một cái, lập tức ngậm miệng.

Biết hai người không hợp nhau, hắn không nói đến không được à?

Lại nói, chỉ có thể trách Mộc Lâm thị lực không tốt, lại quá mức hoạt bát. Thời kỳ chim non không cẩn thận chọc vào bụng Hắc Toàn.

Nếu là chim mái thì không nói, cố tình lại là con chim trống.

Hắc Toàn giận dữ, cho rằng đối phương cố ý khiêu khích, không bỏ một tiết cách đấu, chỉnh Mộc Lâm vô cùng thê thảm. Sau khi Mộc Lâm trở thành sĩ quan quân y, cũng lợi dụng chức vụ gây cho Hắc Toàn không ít phiền phức.

Anh hố tôi một lần, tôi đánh anh hai phát, hai người anh tới tôi đi, trạng thái đối địch duy trì liên tục hai ba trăm năm.

Có thể làm cộng sự trên một tinh hạm, thật sự là kỳ tích.

Cho nên, Hắc Minh mới sẽ nói cho Tần Ninh, bụng chim trống không thể chọc.

Bạch giáp hắc nhạn đặc biệt không thể.

Trên mặt biển, chiến đấu rơi vào giằng co.

Phệ nhân sa không thể đột phá phòng ngự của chim non, chim non cũng không cách nào tiêu diệt đối thủ trong thời gian ngắn.

Ba người Tần Ninh bay trên không trung, rất rõ ràng tình huống bên dưới, đều có chút nôn nóng.

Quy tắc kiểm tra thực chiến, không phải giết chết kẻ địch là tính qua cửa, mà phải tìm được máy truyền tin, lấy được chìa khóa mở ra không gian.

Mỗi tiết học đều có giới hạn thời gian.

Không thể lên đảo trong thời gian quy định, tiêu diệt toàn bộ đàn cá mập vẫn cứ không hợp lệ như thường.

“Hải đảo rốt cuộc ở đâu?”

Tần Ninh xòe hai cánh, lên cao hơn mười mét, tạm thời thoát ly chiến trường. Đưa mắt nhìn ra xa, rốt cuộc phát hiện năm hải đảo nối liền.

“Bạch Lam, chúng ta nhất định phải đi qua.”

“Đám cá mập này thì sao?”

“Tập trung tấn công mấy con, để tất cả mọi người xông ra!”

“Được, cứ làm như vậy!”

Xác định phương hướng vị trí của hải đảo, Bạch Lam cùng Bạch Hi lao về phía cá mập cản đường, sau tiếng kêu dài, vạn tên cùng phát.

Tần Ninh xoay quanh hai vòng, tìm đến mấy người Hắc Minh giữa đống hỗn loạn, lập tức lao xuống dưới, tóm tắt giải thích kế hoạch.

“Có đảo?”

“Đúng!”

“Rất nhiều chim non không thể bay, khẳng định không bơi vượt được cá mập.”

“Ném ra!”

Ném ra?

Nói không rõ, Tần Ninh biểu diễn tại chỗ.

Xoay quanh một vòng, bắt lấy chim non sức chiến đấu yếu nhất, bay một khoảng lấy đà, dùng sức ném.

“Chíp chíp!”

Mấy con chim tước bị ném đầu tiên, còn chưa rõ xảy ra chuyện gì, đã bị túm lấy, tiếp tục ném.

“Nhìn  rõ chưa?”

“… Rõ ràng.”

Cứ như vậy, chim non chia thành hai nhóm, một nhóm hợp lực ngăn chặn phệ nhân sa, đảm bảo qua lại an toàn. Một nhóm khác theo kế hoạch phá vây.

Có thể bay bắt lấy không thể bay, trực tiếp ném.

Càng ném càng thuận tay, thậm chí bắt đầu chơi trò ném nhận trên không.

Cách thức như vậy, vừa có thể tránh phệ nhân sa tấn công, lại có thể tăng nhanh tốc độ, có thể nói một công đôi việc.

Bị ném là cảm tưởng gì?

Chim tước tự mình làm gương: Chỉ cần thích ứng, cảm giác coi như không tệ.

Con mồi càng ngày càng ít, vết thương trên người lại càng ngày càng nhiều, con phệ nhân sa lớn nhất đột nhiên nổi điên, toàn thân dựng thẳng, mạnh lao ra khỏi mặt nước.

Miệng lớn mở ra, hàm răng sắc bén như lưỡi cưa, làm người lạnh sống lưng, da đầu tê dại.

“Tần Ninh, cẩn thận!”

“Mau tránh ra!”

Bạch Lam và Bạch Hi liên thanh hét to, vội vàng đuổi đến cứu viện.

Tần Ninh không tránh, ngược lại thu cánh, trực tiếp xông vào trong miệng phệ nhân sa.

Mọi người hoảng hốt.

Phệ nhân sa chưa đắc ý được hai giây, đột nhiên cứng đờ, đỉnh đầu bắn ra trăm nghìn tia sáng đen.

Ánh sáng biến mất, Tần Ninh hất xương cá mập vỡ nát sang một bên, lau mặt một cái, giải quyết.

Gió biển cuốn qua, một mảnh yên tĩnh.

Con chim nào đó quay đầu, nhìn về phía đàn cá mập đang khiếp sợ, rất không có ý tốt.

Nhìn thấy chưa, ăn chim có nguy hiểm, há miệng phải cẩn thận. Nếu không, chính là kết cục tương tự!

Bá chủ của biển tập thể ngậm miệng, nhanh chóng lui về phía sau năm mét.

Thật sự là gặp x!

Dọa sợ cá mập, Tần Ninh lập tức bay lên.

“Nhanh đi!”

Vừa rồi chẳng qua chỉ là phô trương thanh thế, lại một lần nữa khẳng định thành đồ ăn.

Lúc này không đi còn đợi đến khi nào!

Ba con chim phượng hạ thấp độ cao, bắt lấy kim điêu tụt lại sau cùng, dùng sức ném ra ngoài.

Toàn bộ quá trình dứt khoát lưu loát.

Đợi cá mập kìm nén sợ hãi, đám Tần Ninh đã sớm chạy xa mấy trăm mét.

Ngoài hoàn cảnh mô phỏng, du chuẩn im lặng không nói gì.

Hắc Toàn cùng Lật Nhan đột nhiên hiểu, phượng hoàng được gọi là tộc lông vũ mạnh nhất, cũng không phải không có lý do.

Bạch Hử nhìn màn hình, đôi mắt màu khói thoáng qua ánh sáng khác thường, làm người tim đập thình thịch.

Trải qua một phen cố gắng, các chim non lục tục bước lên hải đảo.

Thời gian có hạn, không kịp nghỉ ngơi. Đàn chim non lập tức phân tán ra, đi các nơi tìm kiếm máy truyền tin.

Đáng tiếc, càng nóng vội càng không thể tìm được manh mối.

Tần Ninh nhíu mày, xoay quanh trên không quanh đảo. Qua lại vài lần, rốt cuộc phát hiện, thung lũng phía tây hải đảo có chút khác biệt.

nói với Bạch Lam một tiếng, Tần Ninh vỗ cánh ánh sáng, bay vào thung lũng. Hạ thấp độ cao, nhìn thấy cảnh tượng bên dưới, thiếu chút nữa không khống chế được chửi bậy.

Những cành cây xanh xám, dây leo xoắn vào nhau kia, vậy mà tất cả đều là trăn với rắn!

“Trăn rắn?”

Biết được tình hình trong cốc, mắt hồng diên cùng hắc diên sáng rực lên.

“Máy truyền tin ở ngay bên dưới, không sai chứ?”

“Đại khái.” Tần Ninh khó xử nói, “Bên dưới rất nhiều rắn, nếu có độc, xử lý sẽ tương đối phiền phức.”

“Dễ làm!”

Hồng diên khoát tay, đi nhanh mấy bước, trượt xuống theo sườn dốc. Hắc diên theo sát phía sau. Nhìn tư thế kia, không giống như đi chiến đấu, hoàn toàn là đang lao đến một bữa tiệc lớn.

Tiếp đó, Tần Ninh may mắn chứng kiến hồi kỳ tích.

Rắn to bằng miệng bát, vung lên ném bay.

Trăn lớn ngang thắt lưng, một người túm đầu, một người kéo đuôi, trực tiếp kéo thành hai đoạn.

Giữa chừng, trăn lớn cố gắng phản kích, kết quả này… Không nói cũng thế. Nói nhiều đều là nước mắt.

Đuổi trước khi hệ thống trung ương đóng cửa, hơn nửa thung lũng bị thanh lý sạch sẽ.

Máy truyền tin phân tán xung quanh, dựa theo chia nhóm tính toán, toàn bộ chim non đều hợp lệ.

“Cho cậu.”

Một con hồng diên đi lên trước, đưa máy truyền tin cho Tần Ninh.

“Đây là thuộc về các cậu, mình không thể lấy.”

“Dựa vào cái gì không thể?” Hồng diên nói, “Nếu không phải cậu nghĩ ra cách, bây giờ mọi người còn đang ngâm nước biển ấy.”

Tần Ninh ấn xuống máy theo dõi, không có âm thanh phát ra. Hẳn là hệ thống công nhận, không vi phạm quy tắc.

Tiếp nhận máy truyền tin, đang định nói cảm ơn, chợt thấy đối phương nhìn thung lũng, than thở: “Đáng tiếc đều là số liệu, không ăn được a.”

Tần Ninh: “…”

Tiết thực chiến kết thúc, hệ thống thông báo, toàn bộ chim non qua kiểm tra.

Từ khi nhập học đến nay, đây vẫn là lần đầu tiên.

Biết kết quả, đàn chim non đều rất hưng phấn, quyết định ăn no một bữa để chúc mừng.

Trước khi rời phòng huấn luyện, Tần Ninh bị Bạch Hử gọi lại.

Đa số chim non nhìn thấy, đều không cảm thấy có gì lạ. Cậu là Bạch chủ nuôi, gặp mặt ít nhiều muốn nói mấy câu. Chỉ có một số chi mái, ánh mắt quét qua Tần Ninh, dường như có ý tứ khác.

“Cất đi.”

Không đợi Tần Ninh mở miệng, Bạch Hử đưa ra một thiết bị chứa vật, sau đó chải qua mái tóc dài của cậu, nói: “Ngày mai ta khởi hành, đại khái mười ngày sau sẽ về. Chăm sóc tốt bản thân.”

Tần Ninh gật gật đầu.

“Nhớ phải ăn cơm.”

“…” Cậu biết mà!

Hôm đó, trở lại khu ký túc xá, tiễn bước hai thiên nga đến cọ cơm, Tần Ninh ngồi ở trên giường, mở thiết bị chứa vật.

Ánh sáng chợt lóe, lông vũ màu bạch kim chớp mắt bao phủ cậu.

Cảm nhận được ấm áp quen thuộc, Tần Ninh chớp mắt, lại chớp mắt. Hai giây sau, rốt cuộc không kiềm chế được, lăn lộn trong lông vũ.

Tần Ninh lăn đến vui vẻ, hoàn toàn không biết, khi thiết bị chứa vật mở ra, hình ảnh cũng được đồng bộ gửi đi.

Nhìn hình ảnh trong màn hình, Bạch Hử dựa vào lưng ghế, nâng mi, đáy mắt tràn ra ý cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện