Con Gái Của Sarah

Chương 5



Ba tuần sau đó, vào một buổi tối thứ Sáu sau giờ tan tầm, một thẩm phán đã đồng ý tổ chức hôn lễ cho họ ngay tại phòng làm việc của ông. Sarah vô cùng ngạc nhiên khi thấy một trong những người làm chứng cho họ là Max, anh nháy mắt với cô khi cô và Rome đứng vào vị trí trước mặt người thẩm phán. Khoảng mười lăm người bạn đồng nghiệp đứng sau họ trong căn phòng hẹp, chen chúc nhau và kín đáo thì thầm tạo nên những tiếng lào xào làm nền cho buổi lễ. Sarah đã làm nốt hai tuần sau khi được đồng ý cho thôi việc và cô dành tuần cuối cùng để lái xe loanh quanh khắp nơi mua sắm chuẩn bị cho căn hộ mới của họ, bán hoặc cho vào kho những thứ họ không dùng tới.

Căn hộ mà cuối cùng họ quyết định mua quá đắt đối với Sarah, nhưng Rome đã không thèm để ý tới lời phản đối của cô. Đó là một căn hộ rất rộng, cỡ tương đương một ngôi nhà tầm trung. Căn hộ có bảy phòng và một ban công rộng có thể dùng để tổ chức tiệc thịt nướng hoặc nằm phơi nắng và để cô có thể đặt những chậu cây nhỏ nữa. Trong phòng khách có đặt một lò sưởi ga, cô ngờ rằng đây là điều khiến Rome quyết định mua căn hộ này. Anh đã nhìn cái lò sưởi với nét mặt hài lòng đầy ma mãnh, cô cũng cảm thấy người rạo rực khi tưởng tượng về viễn cảnh mùa đông sắp tới và những đêm họ nằm cùng nhau trước ngọn lửa.

Đối với Sarah, điều tốt đẹp nhất của căn hộ là người quản lý của tòa nhà sống ở tầng trệt. Marcie Taliffero là một phụ nữ đã ly hôn trạc ba mươi hai tuổi, vừa là một nhà văn độc lập vừa là quản lý tòa nhà, sống cùng một cậu con trai mười lăm tuổi cao lớn. Cô chưa từng thấy cậu con trai nào mười lăm tuổi lại cao lớn ngần ấy. Derek Taliffero cao tới một mét tám mươi hai, thân hình hơi gầy nhưng rắn rỏi, nặng gần tám mươi kilogram, không chỉ có thế cậu ta còn phải cạo râu hằng ngày và điều này thật lạ lùng. Cậu có giọng nam trầm mượt và được thừa hưởng từ cha mình nét cổ điển của người Ý, từ những lọn tóc xoăn trên đầu đến cái mũi thẳng của những ông hoàng La mã. Sau giờ học, cậu làm việc ở một cửa hàng tạp hóa, giúp mẹ những việc lặt vặt trong tòa nhà, tuy vậy cậu luôn giữ vị trí đứng đầu trong lớp. Rome chưa hề gặp Derek “Kỳ diệu”, như Marcie vẫn thường gọi con trai với một chút hàm ý kính sợ xen lẫn tự hào như thể cô không tin được rằng mình thật sự là mẹ của một đứa con hoàn hảo như vậy. Derek đang tiết kiệm tiền để vào đại học, nhưng theo như Marcie kể thì cậu còn lâu mới tới đích, trừ phi cậu đủ may mắn tìm được một suất học bổng thì cậu cũng sẽ phải trải qua nhiều khó nhọc để hoàn thành mấy năm đại học. Sarah không biết Rome có mối quan hệ với trường đại học nào không, nhưng nếu có một cậu bé nào xứng đáng nhận được một suất học bổng, thì đó phải là Derek Taliffero.

Marcie rất thân thiện, một mẫu người dễ gần, dáng hơi thấp và đầy đặn, nhưng đầy đặn theo kiểu khỏe mạnh. Cô có mái tóc đỏ, mũi lấm tấm tàn nhang nhưng lại không có tính nóng nảy, tính cách thường có của những người tóc đỏ. Cô xử lý mọi công việc với thái độ lạc quan làm cho chúng có vẻ dễ dàng hơn bình thường. Cô phụ Sarah chuyển đồ và sắp xếp chúng vào đúng nơi thích hợp, vì Rome đã đi công tác từ sáng thứ Hai và đến tận chiều muộn ngày thứ Năm mới về.

Sarah nhìn trộm anh khi ông thẩm phán làm lễ. Anh mặc bộ com lê màu xanh sẫm cùng áo sơ mi sọc nhỏ màu xanh nhạt rất hợp tông; cổ thắt cà vạt lụa màu đỏ tía của hải quân; một chiếc khăn tay nhỏ màu rượu Burgundy để lộ kiểu cách trên túi ngực, sự kết hợp màu sắc khéo léo nhìn rất tuyệt với làn da sẫm của anh. Đột nhiên cô cảm thấy hơi khó thở, tim đập mạnh dồn dập đầy lo lắng, không biết đêm nay rồi sẽ ra sao. Họ mới chỉ có cơ hội để làm tình ba lần, vì anh thường xuyên phải đi công tác xa và những chức năng tự nhiên của cơ thể cô chẳng tỏ ra chút khéo léo nào trong việc chuẩn bị. Cô muốn anh và cảm thấy người run rẩy rạo rực.

Anh đang căng thẳng, chỗ gập của khuỷu tay nơi những ngón tay cô nhẹ bám vào co cứng lại. Chất giọng trầm trầm mất đi vẻ tự nhiên, bàn tay run rẩy khi anh đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón tay cô. Ngay khi chiếc nhẫn được đeo vào, Sarah nắm chặt bàn tay lại thành nắm đấm như muốn neo nó vào tận da thịt mình. Rồi anh lướt qua môi cô trao nụ hôn nhẹ nhàng. Anh lùi lại, đan tay vào tay cô, nở một nụ cười khiến bên khóe miệng hơi nhếch lên, rồi biến mất như một cánh ruồi lướt qua vậy.

Mọi người tiến đến bắt tay và chúc mừng họ. Max là người cuối cùng. Anh bắt tay Rome mạnh mẽ, rồi ôm mặt Sarah trong hai lòng bàn tay, dịu dàng nói, “Này, em xinh lắm đấy! Em hạnh phúc không?”.

“Tất nhiên rồi”, cô nói khẽ, rồi ngẩng mặt lên nhận cái hôn của anh, anh âu yếm chạm nhẹ môi lên môi cô.

“Mẹ kiếp, Max”, Rome nói giọng thiếu kiên nhẫn. “Tại sao có vẻ như anh hôn cô ấy nhiều hơn cả tôi thế hả?”

“Có thể vì tôi tài hơn anh”, Max trả đũa, ngoác miệng cười.

Sarah bám vào cánh tay Rome tự hỏi anh có nghĩ cô trông xinh đẹp không. Không chỉ Max, nhiều người cũng khen cô dường như xinh đẹp hơn, cô biết đó là vì cách trang điểm khác ngày thường cộng với niềm hạnh phúc cô đang tận hưởng. Cô đã đến tiệm thiết kế tóc và trang điểm, chuyên gia trang điểm đã sử dụng những gam màu nhẹ nhàng làm thay đổi nước da vốn nhợt nhạt của cô trở nên trắng sáng tự nhiên. Đôi mắt được kẻ sẫm hơn ngày thường chỉ một chút thôi, nhưng một thay đổi nhỏ cũng tạo ra hiệu quả lớn: cặp lông mày trông dày dặn hơn, đôi mắt Ai Cập xanh biếc, sâu thẳm, quyến rũ và đầy bí ẩn. Má cô được dặm phấn màu mơ chín làm nổi bật đôi môi mềm mại, căng mọng. Bên dưới chiếc đầm lụa màu hồng nhạt, cơ thể cô đang run rẩy, nhức nhối, bừng lên ham muốn anh.

Nhưng vẫn còn quá sớm. Tiệc mừng đã được đặt trước tại một nhà hàng nổi tiếng và khách khứa đã có mặt đầy đủ. Có vẻ như tôm hùm và sâm banh rất ngon, nhưng Sarah vì quá hồi hộp nên hoàn toàn không nhận biết được thịt tôm hùm trắng như tuyết hay rượu sâm banh sủi bọt lấp lánh vừa trôi qua cổ họng. Đến khi quay lại nói gì đó với Rome và căn phòng trở nên nghiêng ngả cô mới nhận ra mình đã hơi chếnh choáng. Cô chớp chớp mắt, bất ngờ.

Lần đầu tiên trong suốt cả buổi tối cô mới thấy Rome cười, khuôn mặt ngăm đen của anh sáng bừng, để lộ hàm răng trắng lóa. “Chỉ có hai ly sâm banh mà em đã say rồi sao?”

“Anh để em uống những hai ly?” Cô hỏi giọng yếu ớt, tay bám chặt vào mép bàn. “Rome, em không đùa về tửu lượng của mình đâu. Em sẽ không thể bước ra khỏi đây được!”

“Chúng ta vừa cưới nhau mà, nếu anh bế em ra xe, mọi người sẽ cảm thấy rất lãng mạn”, anh nói thản nhiên.

“Họ sẽ không nghĩ thế đâu trừ khi em lấy khăn bàn làm cờ vẫy và gào lên những bài hát dân ca Cao nguyên”, cô rầu rĩ dự đoán. Anh bật cười khẽ, đẩy ly sâm banh của cô ra xa và vẫy tay gọi người phục vụ. Chỉ sau chốc lát một cốc sữa được mang đến và cô uống nó một cách đầy biết ơn. Những người xung quanh lầm rầm bàn ra tán vào về hậu quả khủng khiếp của hỗn hợp sâm banh và sữa cô vừa cho vào người, nhưng khi thấy cốc sữa, Sarah đã biết mình có thể vớ lấy nó làm vật cứu nạn nên không ngần ngại uống hết. Thậm chí ngay cả khi sữa đã trung hòa hết rượu trong máu thì cô biết mình cũng không thể tự đứng vững được khi họ rời khỏi nhà hàng.

Quả thực như vậy. Rome phải vòng cánh tay quanh hông và kẹp chặt lấy cô đưa ra xe. Anh đặt cô ngồi trên ghế phụ và đi vòng sang ngồi sau vô lăng, rồi quay lại kêu to chào mọi người, đón nhận những lời chúc mừng tốt đẹp nhất từ bạn bè. Sau khi đóng cửa xe, anh ngồi lặng thinh một lúc, nghịch nghịch chùm chìa khóa trong tay. Cuối cùng anh tra chìa khóa vào ổ rồi quay lại nhìn Sarah đang nằm dựa lưng vào ghế, mắt khép hờ, trên môi nở một nụ cười say đắm. Mắt cô bị ánh đèn đường rọi vào lấp lánh như những ánh lân tinh. Cô dịu dàng và nữ tính quá đỗi, mùi cơ thể phảng phất, quyến rũ khiến anh đưa mắt tìm kiếm mọi ngóc ngách dưới làn da mịn màng của cô. Cô đã là vợ anh rồi, một bạn tình hợp pháp của anh... Vợ anh!

Anh gần như bật rên lên thành tiếng khi bất chợt nghĩ về một đám cưới khác: khuôn mặt rạng ngời của Diane khi cô bước dọc theo lối đi tiến về phía anh, nụ hôn đầy khao khát anh trao cô vào cuối buổi lễ. Vợ anh! Diane đã từng là vợ anh và anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có một người đàn bà nào khác thay thế được vị trí đó, mang danh hiệu đó. Trước khi buổi lễ bắt đầu, anh không gợn một chút băn khoăn nào về cuộc hôn nhân thứ hai này, nhưng đến khi những lời chúc mừng quen thuộc vang bên tai, toàn thân bỗng lạnh toát, mồ hôi đầm đìa. Anh không hề ân hận việc kết hôn với Sarah, nhưng đột nhiên trong trí óc lấp đầy những ký ức về Diane. Diane đã ra đi, đi xa mãi mãi. Anh không thể gọi cô là vợ mình nữa, vì theo luật pháp của Texas và nước Mỹ, theo quyết định của chính bản thân, người phụ nữ bên cạnh anh bây giờ mới chính là vợ anh.

Sarah Matthews. Anh gọi thầm cái tên đó, khắc ghi nó trong đầu. Sarah Matthews, vợ của anh. Sarah nhợt nhạt, thanh nhã, luôn xa vắng, nhưng bây giờ cô là của anh. Anh biết đêm nay mình không được nghĩ về một người phụ nữ nào khác, nhưng anh không thể không nghĩ về Diane, không thể ngừng so sánh cô ấy với Sarah. Diane luôn là người mạnh mẽ hơn Sarah, có thể đứng thẳng trước anh và mặt đối mặt tranh cãi, rồi lại hôn anh bằng tất cả sự tha thiết với bản tính vốn nồng nhiệt của cô.

Trông cô lúc nào cũng rạng rỡ tươi vui, với những lọn tóc quăn màu vàng nâu sáng rực rỡ, với đôi mắt xanh trong như bầu trời giữa mùa hè. Diane là mặt trời, ấm áp, chói lọi trong khi Sarah là mặt trăng, nhợt nhạt, lạnh lẽo và xa xăm. Sarah... Điều gì khiến em trông huyền bí như vậy? Phải chăng là đôi mắt u sầu với làn mây che phủ? Liệu trước đây anh đã từng ham muốn ai như đối với Sarah chưa nhỉ? Sự huyền bí của cô có sức quyến rũ ghê gớm, thôi thúc anh khám phá cho bằng được.

Nhưng khi đưa Sarah về căn hộ mới thuê, trong đêm đầu tiên ở cùng nhau, Rome nhận ra rằng anh không thể gần gũi với cô; mặc dù cả tuần nay anh chỉ nghĩ về cô, ham muốn và cảm nhận da thịt mềm mại bên dưới mình. Sự đau buồn tưởng đã ngủ yên vì những mối quan tâm khác suốt những tuần qua giờ bỗng sống lại, mới mẻ và cay đắng, như lúc mới bắt đầu. Anh phải nói lời tạm biệt với Diane.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, Sarah quay người ngả vào vòng tay, áp sát mình và vòng hai tay quanh cổ anh. Rome nhẹ nhàng hôn cô, thấy căm giận cơ thể cứng đờ vô cảm của mình, rồi anh gỡ tay cô xuống và đẩy ra. “Để anh xem qua chỗ này một chút,” anh đánh trống lảng. “Từ khi em cho đồ đạc vào anh đã nhìn ngó gì đến nó đâu, trông rất đẹp đấy!” Rome đi quanh căn hộ, Sarah lảo đảo theo sau, bối rối không hiểu sao anh lại gỡ tay mình và đẩy ra như thế. Cô loạng choạng một chút, rồi cúi xuống cởi giày, cảm thấy đi chân trần vững hơn là ngật ngưỡng trong đôi giày chín phân. Rome khen phong cách trang trí của cô, rồi dường như chẳng biết nói gì thêm.

Anh thở dài, đưa tay lên đan luồn các ngón tay vuốt qua mái tóc. Cuối cùng sau khi đã quyết định, anh quay lại chỗ cô, đặt tay lên hông và dìu đến cửa phòng ngủ. Mặc dù thực sự cần ở một mình lúc này, nhưng cái giao kèo buộc anh không được lui tới căn phòng này nếu không được cô cho phép vẫn làm anh tức giận. Anh mở cửa, bật đèn, rồi đặt cả hai tay lên vai cô.

“Anh xin lỗi,” giọng anh trầm trầm, sống sượng. “Mọi việc tối nay đã khiến anh bị choáng váng, anh không thể... Đêm nay anh phải ở một mình. Anh xin lỗi”, anh nhắc lại, chờ phản ứng của cô.

Không có phản ứng nào. Cô chỉ ngước lên nhìn anh, dáng vẻ nhỏ bé hơn mọi khi vì đang đi chân trần, đôi mắt đẹp giờ không có một chút biểu cảm trong khi chỉ một vài phút trước chúng mới long lanh đến nhường nào. “Chúc ngủ ngon.” Cô nói, rồi bước lùi lại, đóng cửa trước khi anh có thể nói thêm điều gì, nếu quả thực anh có thể nghĩ thêm được. Anh cứ đứng nguyên đó nhìn trân trối vào cánh cửa gỗ, đôi vai rộng rũ xuống vô vọng, gặm nhấm những kí ức đau đớn một lúc lâu rồi mới quay bước về phòng mình.

Anh lên giường, nhưng không ngủ được. Những năm tháng sống cùng Diane lướt qua tâm trí anh như những thước phim tự quay tại nhà. Trong đầu anh lại hiện lên rõ nét những sắc thái tình cảm trên nét mặt biểu cảm của cô ấy, những kế hoạch họ cùng nhau vạch ra trong hai lần cô mang thai, niềm tự hào và yêu thương thấm tận xương tủy mà anh cảm thấy khi lần đầu tiên bế hai đứa con mới sinh trong tay. Những giọt nước mắt nóng bỏng cứ chực trào ra, nhưng không bao giờ có một giọt nào rơi xuống. Hai con trai anh. Justin. Shane.

Nỗi đau mất con quá lớn, mặc dù đã cố không bao giờ nghĩ đến chúng nữa, nhưng anh không thể. Chúng đã là một phần của anh. Anh đã cảm thấy chúng lớn lên trong bụng Diane, đã chứng kiến chúng ra đời, và là người đầu tiên bế chúng. Những bước đi chập chững đầu tiên của Justin là để nhào vào vòng tay chờ đón của anh. Anh nhớ những bữa sữa lúc hai giờ sáng, những tiếng “ư ư” thỏa mãn khi ngậm được núm vú bình sữa vào miệng. Anh nhớ vẻ bối rối của cậu nhóc hai tuổi Justin khi có một đứa trẻ sơ sinh xuất hiện trong thế giới của nó và chiếm hết thời gian của Diane, nhưng rồi cậu cũng nhanh chóng biết nhường nhịn đứa em bé bỏng, Shane, và hai anh em chẳng bao giờ rời nhau từ khi đó.

Anh nhớ tiếng cười của chúng, sự ngây thơ, niềm thích thú khám phá thế giới xung quanh không chút e sợ, những tiếng hò reo ầm ĩ chào đón mỗi khi anh đi làm về.

Đặt chúng vào mộ là điều khó khăn nhất anh từng làm.

Trời ơi, lẽ ra điều đó không được xảy ra mới phải. Cha mẹ đừng bao giờ phải tự tay chôn con của mình.

Với anh, mặt trời không còn chiếu rọi kể từ khi đó.

Đầu anh tưởng chừng như muốn vỡ tung vì một cơn đau dữ dội bất thần ập đến, anh miết những ngón tay vào hai bên thái dương. Anh muốn gào lên cho dễ chịu hơn nhưng hàm răng vẫn nghiến chặt, im lặng, một lúc sau cơn đau dịu dần. Người mệt nhoài, anh nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Trong phòng, nằm trên chiếc giường rộng trống trơn, Sarah không ngủ được. Cô nằm thật yên, thấy căn phòng như xoay tròn xung quanh dưới tác động của chỗ rượu sâm banh uống vào từ tối, nhưng không phải vì rượu sâm banh khiến cô nằm bất động như vậy mà do nỗi đau quá lớn đến nỗi cô tưởng như mình sẽ kết tinh lại nếu cử động.

Lẽ ra cô phải biết, phải nhận ra rằng lễ cưới đã tác động đến anh ra sao, vậy mà mãi đến khi nhìn thấy địa ngục trong ánh mắt anh cô mới sực tỉnh. Thay vì hoan hỉ chào mừng đám cưới, anh lại cảm thấy hối tiếc bởi cô không phải là người anh yêu. Phải chăng cô đã quá ngốc nghếch khi nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ có được tình yêu của anh? Thậm chí anh có còn chút tình yêu nào để trao cho cô nữa không, hay nó đã bị chôn vùi cùng với Diane? Chẳng thể nào biết được cả, cô đã quyết định khi đồng ý lấy anh rằng anh cho gì thì cô nhận nấy, bất kể đó là gì.

Bằng mọi giá cô nhất định không để cho anh biết mình bị tổn thương nhiều thế nào, bởi cảm giác có lỗi sẽ khiến anh thêm đau khổ. Cô sẽ giữ thái độ bình thường, như cách những cặp vợ chồng mới cưới thường làm khi bắt đầu cuộc hôn nhân. Cô không nghĩ anh sẽ cố dò xét đến cùng nếu cô khoác lên bộ mặt lạnh nhạt, thay vì đó anh sẽ chấp nhận nó với tâm trạng nhẹ nhõm. Điều cần làm nhất bây giờ là vượt qua được những ngày cuối tuần này, rồi anh sẽ trở lại làm việc còn cô sẽ lo đi tìm việc làm, hay cân nhắc xem mình có thực sự muốn tự kinh doanh gì đó nho nhỏ không.

Đầu óc đang mệt mỏi của cô bấu víu ngay lấy cái ý tưởng vừa mới nảy ra đó và thấy nhẹ nhõm hơn vì cô đang cần có gì đó để suy nghĩ, bất cứ cái gì có thể giúp cô dứt bỏ những ý nghĩ về Rome. Thực sự không kế hoạch nào có liên quan đến Rome cả, cứ để đến đâu thì hay đến đó chứ biết sao. Vậy nên cô gạt anh ra khỏi tâm trí và cố gắng quyết định xem mình thích kinh doanh kiểu gì, vì vừa được làm điều mình thích vừa muốn công việc đó choán hết thời gian. Cô liệt kê trong đầu tất cả những sở thích và mối quan tâm của mình, thấy có vài khả năng nổi trội. Cô nghĩ đi nghĩ lại những ý tưởng đó cho đến khi giấc ngủ ập đến.

Cô thức giấc sớm, khung cảnh xa lạ khiến cô ngủ không sâu. Đồng hồ bên cạnh giường chỉ sáu giờ ba mươi. Cô ra khỏi giường, đi tắm, rồi mặc lại chiếc váy ngủ và khoác thêm cái áo choàng bên ngoài, vì cô không muốn có cảm giác như đã thay quần áo, chỉ qua một đêm mà nhiệt độ không khí sớm đầu thu hạ thấp hẳn. Ngày hôm trước cô đã phải bật điều hòa trong xe vì thời tiết hơi nóng, nhưng bây giờ, với kiểu thời tiết hay thay đổi đặc trưng của Texas, rõ ràng là trời đang khá lạnh. Cô bước về phía bộ điều nhiệt, bật nó sang nấc nóng, vài giây sau một tiếng “tách” nhẹ cất lên và tiếng lách cách của lò sưởi báo rằng căn hộ của cô sẽ sớm trở nên dễ chịu.

Mặc dù chính mình đã sắp xếp mọi thứ trong nhà bếp, nhưng Sarah vẫn chưa quen được với nó. Cô phải lục tìm máy pha cà phê, sau đó lại không thể tìm thấy cái thìa vẫn quen dùng để đong cà phê. Cô mở hết ngăn kéo này tới ngăn kéo kia, lục tung chúng lên, mở ra đóng lại ầm ầm, càng lúc càng nổi nóng khi tìm mãi mà chiếc thìa nhỏ vẫn không thấy đâu. Chỉ là cô đang ở trong tâm trạng không chịu được bất cứ điều gì trái ý mình và thầm rủa cái thìa đã dám lẩn trốn mình.

Cuối cùng cũng tìm thấy nó trong hộp đựng cà phê. Cô nhắm mắt lại chán nản với cái đầu lú lẫn của mình, vì giờ mới nhớ ra là đã cho nó vào trong hộp cà phê để nó không bị lẫn mất đi đâu... Cô ghét chuyển nhà! Cô căm thù việc mọi thứ cứ đảo lộn cả lên, không có thứ gì ở đúng chỗ quen thuộc. Tủ lạnh đặt phía bên kia bếp lò trong khi ở căn hộ cũ thì nó ở phía ngược lại, khiến cô quay sai hướng mỗi khi muốn lấy thứ gì trong đó. Căn bếp này lớn hơn cái cũ và cô chưa quen với nó. Cảm giác nhỏ bé và mất phương hướng, giống như khi vẫn còn là một đứa trẻ nằm trong căn phòng gọn ghẽ, nhợt nhạt của mình, lắng nghe bố mẹ chua chát nhiếc móc nhau.

Biết Rome quen dậy sớm nên cô bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng, cố ép mình phải thư giãn và làm mọi việc tuần tự như thường ngày, bất kể tất cả các dụng cụ nấu ăn không ở những chỗ quen thuộc. Ngay khi vừa pha xong cà phê, cô rót ra cốc và nhấp một ngụm, nhắm mắt lại cố buộc mình giữ bình tĩnh. Cô biết rằng dần dần rồi cũng sẽ trở nên quen thuộc với đồ đạc xung quanh. Vấn đề là chỉ cần tự điều chỉnh mình một chút là được.

Nhưng còn Rome thì sao? Anh cũng là nguyên nhân dẫn đến sự bực dọc của cô, ít nhất là một nửa, bởi vì cô không biết nói gì khi mà chỉ chốc nữa thôi cô sẽ phải đối mặt với anh.

Người ta có thể nói gì với ông chồng mới cưới ngủ một mình trong suốt đêm tân hôn chứ? Đáng lẽ cô không nên lấy anh, chắc có lẽ chỉ là anh vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ tình cảm lâu dài với một người đàn bà khác. Phải chăng, lẽ ra cô nên từ chối lời cầu hôn của anh và chờ cho đến một lúc nào đó khi vết thương được thời gian chữa lành anh sẽ lại cầu hôn cô lần nữa? Nhưng nếu anh không làm thế thì sao? Nếu như anh chỉ nhún vai bỏ đi, rồi tìm được một người đàn bà khác và cưới cô ta thì sao? Khi nghĩ đến điều đó, lòng Sarah cồn cào. Mất anh về tay Diane đã đủ tệ rồi. Cô không chịu được ý nghĩ anh sẽ cưới một người khác, một ai đó hoàn toàn xa lạ.

Mùi thịt lợn muối xông khói là mùi hấp dẫn nhất không cưỡng được, chẳng lâu sau Rome bước vào bếp, khịt mũi thèm thuồng. Sarah liếc về phía anh, rồi vội quay đi trước khi ánh mắt họ giao nhau. Chắc anh đã tắm rồi vì thấy tóc vẫn còn ướt, đã thay chiếc quần jeans, áo sơ mi ca rô không cài cúc buông ngoài quần, có mang tất nhưng không đi giày. Cô đã quá quen nhìn thấy anh trong những bộ quần áo trang trọng nên sự thoải mái sáng nay làm cô thấy lòng xao xuyến, vì đó đúng là đồ mặc ở nhà, dễ chịu và tiện lợi. Anh ăn mặc đúng kiểu những ông chồng lười nhác trong những buổi sáng thứ Bảy.

“Em đang cố phá cho sập nhà bếp đấy à?”, Rome hỏi, đưa tay lên miệng che một cái ngáp uể oải và trộm nhìn cô băn khoăn, tự hỏi không biết sáng nay cô sẽ đón nhận anh như thế nào. Việc làm của anh đêm qua là điều không thể tha thứ được đối với hầu hết phụ nữ và anh cảm thấy mình đúng là một kẻ đê tiện. Ít ra anh cũng cần phải nói chuyện với cô về việc đó.

Sarah đang căng thẳng và cảm thấy suýt khóc một cách lố bịch. “Em đánh thức anh hả? Xin lỗi, em không cố ý.”

“Không, lúc đó anh đã tỉnh rồi.”

Cô nhanh nhẹn rót cà phê, anh đón lấy rồi đi về phía chiếc bàn ăn sáng nhỏ, thả mình xuống một cái ghế, duỗi chân ra đằng trước. Cô buồn bực thật, nhưng không có vẻ tức giận. Anh uống cà phê, không biết phải nói gì.

Sarah gắp miếng thịt xông khói ra khỏi chảo, rồi quay về phía tủ lạnh để lấy trứng, nhưng một lần nữa lại quay sai hướng. Cô khẽ kêu lên một tiếng bực bội rồi ấn hai nắm tay lên mắt để ngăn những giọt nước mắt cứ chực trào ra. “Chết thật”, cô nói một cách yếu ớt. “Em xin lỗi, nhưng em chưa quen với trật tự của mọi thứ ở đây. Em không tìm được bất kì cái gì!”, cô thốt lên, giọng vỡ òa vì căng thẳng. “Em... em cảm thấy mất phương hướng!”

Rome ngồi thẳng dậy, cau mày khi nghe thấy giọng nói đầy hoảng loạn đó. Cô đang bối rối cùng cực vì phải nấu nướng trong một căn bếp không quen thuộc! Đấy không phải giả vờ, cũng không phải biện hộ, nỗi sợ hãi rất thực, và cô không biết làm thế nào với nó thật.

Không nghĩ ngợi nhiều, chỉ biết rằng lúc này cô đang cần được an ủi, anh đứng dậy bước tới, vòng tay ôm lấy cô dựa vào anh. “Bình tĩnh nào”, anh dịu dàng an ủi, vuốt ve mái tóc sáng màu và nhẹ nhàng ấn đầu cô vào ngực mình. “Tất cả chuyện này là sao?”

Chắc anh nghĩ cô là một kẻ ngốc kinh khủng. Sarah có thể cảm thấy mình đang run rẩy khi anh ngồi xuống ghế và kéo cô vào lòng, ôm ấp vỗ về như một đứa bé bị trầy xước trong khi nô giỡn. Anh xoa dịu Sarah, hai bàn tay to lớn chầm chậm di chuyển dọc theo sống lưng của cô. “Không phải chính em sắp xếp mọi thứ ở đây hay sao?”, anh hỏi nhẹ nhàng.

“Chính em. Vậy mới ra chuyện chứ!” Cô tìm kiếm hơi ám của anh, hai bàn tay luồn vào trong áo sơ mi bám lấy mạn sườn, dụi mặt vào anh như một con mèo. “Mọi thứ cứ như lẫn mất đi đâu đó và em chưa quen với chúng. Em rất ghét thay đổi!” Cô thì thầm. “Anh sẽ không bao giờ thấy em di chuyển đồ đạc hàng tháng, thậm chí hàng năm. Em thích cảm giác an toàn trong chính ngôi nhà của mình, chứ không phải lúc nào cũng như một người lạ.”

Xúc động vì những lời nói đó, anh âu yếm đu đưa thân hình cô, tự hỏi tại sao quen biết nhau lâu đến như vậy mà không hề nhận ra cô rất cần một chỗ dựa vững chắc. Anh cố lục tìm trong trí nhớ xem mình đã từng nghe được điều gì về cuộc sống gia đình cô thời niên thiếu, nhưng chẳng có gì hết. Cô thường trầm lặng và bản lĩnh nên anh cảm thấy có chút bất ngờ khi thấy cô rúc vào lòng, tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay anh, nhưng anh thích thế. Cô quá mỏng manh, giống như một cụm bông, êm ái và nhẹ bỗng, nhưng mang hơi ấm và những đường cong gợi cảm. Cô thở dài rồi đưa tay vuốt ve những bắp thịt rắn rỏi trên lưng anh, khiến anh run lên. Suối tóc cô chảy qua cánh tay anh như một thác nước sáng mờ, ấm áp và mượt mà. Anh có thể ngửi thấy mùi đàn bà ngọt ngào mê hoặc trên những đường cong mịn màng như nhung nơi khuôn ngực cô. Người cô tỏa ra một mùi hương đặc trưng, không phải mùi nước hoa mà chính từ làn da mềm mại, láng mịn của cô. Làn da đang ấm dần lên dưới tác động của những dòng máu li ti đang sôi sục và mùi hương đó thoảng lên trong không khí theo mỗi nhịp phập phồng nơi bầu ngực đầy khêu gợi. Nỗi khát khao, mãnh liệt và hối thúc khiến cơ thể anh bắt đầu căng cứng. Anh gạt tóc ra khỏi cổ cô và cúi đầu lướt môi xuống chiếc cổ mảnh mai, lần tìm nguồn gốc hương vị đàn bà. “Anh hứa sẽ không bao giờ di chuyển bất cứ thứ gì”, anh thì thầm khi cảm nhận được sự run rẩy rất khẽ nơi cuống họng cô. Anh không xứng đáng được thế, nhưng cô đang đáp ứng mà ngay cả một lời phàn nàn về thái độ của anh đêm qua cũng không. Cô không xa lánh anh, hay bỏ ra cả ngày để dằn dỗi và khóc lóc. Cô chấp nhận với những gì anh có thể cho, chấp nhận một cách vui vẻ, rồi từ từ ngả đầu ra sau cho anh dễ dàng hơn.

Anh chớp lấy cơ hội đưa miệng ngấu nghiến lấy phần da thịt đang để trần của cô. Sarah đan chặt tay vào tóc anh, thở hổn hển khi anh mở áo choàng và cởi phắt nó ra, hối hả tuột dây áo ngủ của cô xuống cho đến khi để lộ hết ra khuôn ngực đầy đặn.

Anh cúi đầu và chụp đôi môi nóng rẫy của mình lên bầu ngực đang căng lên đón đợi, làm cô thích thú kêu lên.

“Em thích thế không?”, anh thì thầm với hơi thở gấp gáp.

“Có... có.” Giọng cô khẽ khàng và xa xăm, cố gắng vòng tay ôm anh, nhưng mắc dây áo ngủ khiến cô không cử động được. Cô cố vùng hai cánh tay ra khỏi mẩu dây lụa, nhưng anh ôm quá chặt, quá gần và cô đang phấn khích với những hành động anh làm nên không thể dừng lại.

Anh miết môi ngược lên cho đến khi chạm được môi cô và liền sau đó là những nụ hôn tới tấp. Hai thân thể nóng bỏng quấn lấy nhau và bữa sáng bị bỏ quên, mà nếu có nhớ ra mình đang nấu dở bữa ăn thì cô cũng không dừng lại. Chạm vào anh như thế vẫn chưa đủ, chưa thỏa mãn, cần phải áp sát người vào anh nhiều hơn nữa, cô vặn vẹo trong lòng anh, để khuôn ngực để trần và đang cương cứng, được nhập vào trong những lọn xoăn đen của bộ ngực săn chắc kia. Anh hưởng ứng nhịp nhàng, nâng lên rồi đặt cô ngồi dạng chân trong lòng anh, gạt lấy chỗ áo lụa và nâng nó lên cho đến khi bờ mông trần áp chặt vào anh. “Em... làm... anh... điên mất thôi!”. Anh lẩm bẩm trong hơi thở dồn dập, kéo mạnh khóa quần jeans kéo xuống và vứt ngay sang bên. Sarah đưa môi tìm kiếm, khóa lấy đôi môi anh trong khi anh chìm vào trong cô, cú đẩy vào của anh làm cô ngừng thở.

Cô rên rỉ gọi tên anh, chuyển động cùng anh, làn da nóng bừng như muốn bốc cháy. Cô đang bốc cháy, thân mình mảnh dẻ đang nhảy múa, đan chặt, tan chảy vào anh cho đến khi chỉ có thể phát ra những âm thanh vô nghĩa đầy đam mê và ham muốn, sự ham muốn ngày càng dâng cao, ghìm anh trên ghế, cuống cuồng kiếm tìm sự thỏa mãn. Rốt cuộc cô cũng rút được tay khỏi hai dây áo ngủ, và bíu chặt lấy bờ vai nâu bóng như đồng. Anh ôm cô, cố kìm nén lại ham muốn đang sôi sục. Anh muốn cảm nhận sự run rẩy mềm yếu trong cơ thể cũng như sự thỏa mãn của cô cuộn lên ngập lấy anh. Khi cô thấm mệt, anh giúp, đôi bàn tay cứng rắn đỡ lấy vòng hông gợi cảm. Những tiếng rên rỉ thích thú thoát lên từ họng cô, môi anh uống trọn những âm thanh đó, và thúc mạnh hơn nữa. Những làn sóng khoái cảm ngây ngất thuần túy xác thịt bắt đầu trào dâng, cô ngả nghiêng trên ngực anh, thổn thức vì sung sướng và thỏa mãn, cảm nhận thân thể anh khi ôm cô và tận hưởng khoái cảm của chính mình.

Khi sự cuồng nhiệt trôi qua, Sarah mệt mỏi nằm áp vào anh, không muốn cử động. Cô không bao giờ tưởng tượng được rằng cuộc hôn nhân của mình lại bắt đầu trên một cái ghế trong nhà bếp. Nhưng sự ham muốn cuồng nhiệt của anh quá rõ ràng, quá chắc chắn đến nỗi cô không còn để tâm đến điều đó. Cô nhắm mắt, thì thầm thỏa mãn và dụi dụi đôi môi vào ngực anh.

“Rome”, cô nói giọng âu yếm. Anh đứng dậy mang cô vào giường.

Bữa sáng biến thành bữa trưa, cuối cùng họ cũng dùng món thịt hun khói và sandwich. Người lâng lâng sung sướng, nét mặt cô sáng bừng lên vì những giờ phút đam mê họ đã cùng nhau, quấn riết không rời trên giường. Cô thậm chí không cần nghĩ xem anh cảm thấy thỏa mãn thế nào mỗi lần cô bị nhấn chìm trong dục vọng, khi trên nét mặt cô chỉ có biểu hiện của niềm ham muốn trần trụi.

Cô chỉ đơn giản dâng hiến cho anh và nhận lại niềm khoái lạc xác thịt mà cô chưa khi nào tưởng tượng được là có trên đời này. Anh đã cố gắng kìm lại, dành thật nhiều thời gian cho “khúc dạo đầu”, để mang đến cho cô khoái cảm. Và cô không bao giờ nhận ra rằng phụ nữ hiếm khi đạt được khoái cảm như vậy trong khi chưa có kinh nghiệm gì. Anh nhấn nhá, ôm siết và hòa mình vào cảm xúc và da thịt cô, tất cả đều rất thành thạo để chắc chắn rằng mỗi lần nghĩ đến việc làm tình là cô nghĩ đến anh. Cả ngày trôi qua trong lớp sương mù của cảm xúc, tâm trí cô mê muội trong khi cơ thể được thỏa mãn những ham muốn cháy bỏng. Rồi đêm đến, Rome làm tình với cô với xúc cảm mãnh liệt đến choáng váng. Cô chỉ lấy lại được tỉnh táo khi anh hôn nhẹ lên môi, bước xuống giường và ra khỏi phòng, lặng lẽ đóng cửa lại sau lưng rồi về lại giường mình ngủ một mình bởi vì, Sarah biết, trong tim anh chỉ có Diane là vợ.

Cô vẫn nằm nguyên đó chờ anh quay lại, thầm mong sao đêm trước không lặp lại. Nhưng cánh cửa vẫn đóng im ỉm, cô nằm cuộn người, thấy lòng đau đớn, chết lặng. Anh đã một lần nói rằng khi đêm xuống, anh sẽ chỉ ở một mình, và cô chưa bao giờ trách anh về việc đó, thậm chí cũng đã cố tình tìm căn hộ để phù hợp với tình cảnh đó. Nhưng rồi cô quên mất điều đó vì sự kỳ diệu của một ngày bên nhau, hầu hết là ở trên giường, giờ đây cô chỉ biết khóc thầm vì không muốn anh nghe được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện