Y Quan Cầm Thú

Chương 108: Sơ lộ tranh nanh



Đường Liệp nhìn thấy hành tung của bọn họ đã bại lộ, liền quyết tâm sải bước hướng ngoài động đi đến, lại bị Mặc Vô Ngân kéo cánh tay, nhẹ giọng nói: " Ngươi đi ra ngoài như vậy, không sợ bị bọn họ nhận ra sao?"

Đường Liệp nao nao, nhìn thấy Mặc Vô Ngân nhanh chóng từ trong bình ngọc đổ ra một viên thuốc màu nâu, nghiền nát trong lòng bàn tay, duỗi tay thoa lên mặt Đường Liệp, sau đó cũng thoa lên mặt mình, thuốc thoa đến phía trên thì da thịt liền nhanh chóng xảy ra biến hóa, làn da hai người trong nháy mắt biến thành màu xám đất, ngay cả lông mày cũng biến thành màu đỏ, cho dù là người quen thuộc cũng rất khó nhận ra thân phận nguyên lai của bọn họ.

Huyền Tư Linh lặng yên thối lui về phía sau, Á Đương Tư lạnh lùng nhìn thẳng núi giả, mặt nạ màu bạc lại mang lên mặt, hắn bước từng bước tới phương hướng tòa núi giả. Khoảng cách còn chừng ba trượng, Á Đương Tư đột nhiên giơ lên quyền phải, một đạo bão táp màu đen quay chung quanh thân hình hắn xoay quanh dâng lên, hữu quyền của hắn đột nhiên đánh ra, lực lượng vô cùng khổng lồ hướng núi giả đổ tới.

Núi giả dưới lực lượng cường đại của Á Đương Tư bị đánh vỡ thành bốn, năm mảnh, Đường Liệp cùng Mặc Vô Ngân trước sau từ trong sơn động bay ra, Đường Liệp còn đang ở giữa không trung, hai tay giơ lên trường đao tạo ra một mảnh sương lạnh, như là thủy ngân hướng đỉnh đầu Á Đương Tư bổ tới.

Á Đương Tư nhìn theo thế đao của đối phương đã đoán được, đối thủ cũng không phải là hạng người bình thường, âm thầm thu hồi lòng khinh thường, nổi giận gầm lên một tiếng, hai đấm một trái một phải đánh úp tới chỗ yếu hại trong ngực Đường Liệp, một đạo khí thuẫn vô hình hình thành giữa hắn và Đường Liệp, ngăn cản lực bổ xuống của Đường Liệp từ trên cao.

Trong đôi mắt Đường Liệp tràn ngập vẻ điên cuồng cùng vui mừng, đối mặt đối thủ cường đại, trong nội tâm hắn tràn ngập hưng phấn khó nén, năng lượng lưu chăm chú truyền vào trong trường đao, thân đao bao phủ một tầng màu lam vầng sáng rực rỡ, đao phong bổ trúng khí thuẫn, hai cỗ lực lượng cường đại va chạm lẫn nhau phát ra "ba" một tiếng động. Thân đao vì lực lượng cường đại bức bách, hơi bật lên, lập tức gãy thành hai đoạn, mà khí thuẫn cũng bị Đường Liệp vạn quân chi thế bổ xuống, xé mở một khe rách.

Trong đôi mắt Á Đương Tư toát ra một tia ngạc nhiên, ở trong ấn tượng của hắn, có rất ít người có thể công phá phòng tuyến của mình, hữu quyền của hắn theo khe hở xé rách nhanh chóng phóng ra, bổ khuyết chỗ sơ hở rất nhỏ này.

Đường Liệp ứng biến cực mau, thế nhưng ném bỏ đoạn đao gãy, hữu quyền cùng uy thế hướng nắm tay Á Đương Tư ngay mặt chạm vào nhau.

Bên trong đêm đen phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, thân thể Đường Liệp cùng Á Đương Tư đều chấn động, ống tay áo cánh tay phải của Đường Liệp bởi vì không chịu nổi năng lượng thật lớn, vỡ vụn thành vô số tấm vải, tựa như bươm bướm bay tung trên trời đêm.

Thân hình Đường Liệp trên không trung lộn một vòng bay ra ngoài, liên tiếp hai cái lên xuống mới rơi xuống trên mặt đất, rồi sau đó lại lảo đảo lui về phía sau mấy bước, lúc này mới đứng vững thân hình, ngực như bị búa tạ đánh trúng, một trận khí huyết bốc lên.

Hai chân Á Đương Tư lún vào phiến mặt đất chừng nửa tấc, lấy hai chân hắn làm trung tâm những vết rạn nứt như mạng nhện hướng bốn phía bắn ra lan tràn, hắn nhìn thẳng Đường Liệp: " Ngươi là ai?" Hắn tuy rằng không thể nhận ra thân phận Đường Liệp, nhưng theo bề ngoài đối phương có thể nhìn ra không vượt qua ba mươi tuổi, tuổi trẻ như thế lại có được thực lực như vậy, ở trong ấn tượng của hắn chưa bao giờ có.

Tiếng động ồn ào náo động từ chung quanh truyền đến, hiển nhiên bọn họ đánh nhau chết sống làm bừng tỉnh võ sĩ thủ hộ Ôn Tuyền hành cung.

Á Đương Tư chậm rãi gật đầu, hắn đã tính ra trong khoảng thời gian ngắn rất khó bắt được Đường Liệp, cũng không nghĩ muốn tiếp tục chiến đấu dây dưa với Đường Liệp, thân hình vuông góc hướng phía trước bay lên, Đường Liệp còn chưa kịp hồi phục lại sau trận đấu vừa rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Á Đương Tư rời đi.

Mặc Vô Ngân đi tới bên người Đường Liệp, lúc này ước chừng hơn trăm võ sĩ đang bao vây toàn bộ hoa viên. Huyền Tư Linh sớm thối lui đến địa phương an toàn, lạnh lùng nói: " Bắt hai gã thích khách này cho ta!"

Chúng võ sĩ hướng giữa vọt lên, thân thể mềm mại của Mặc Vô Ngân nhẹ nhàng nhảy lên cách đó không xa bên người Đường Liệp, ngón tay thi nhau bắn ra, một đoàn sương khói màu xanh mênh mông ở chung quanh bọn họ tản ra.

Đám võ sĩ xông vào trước nhất ngửi được hương sương khói, nhất thời đầu váng mắt hoa, tay chân bủn rủn vô lực ngồi phệch xuống mặt đất. Đường Liệp cùng Mặc Vô Ngân hướng phía cửa bên phải phía trước phóng đi, Đường Liệp từ sau khi khỏi hẳn, đối với các loại độc khói tựa hồ có lực miễn dịch cường đại, đó cũng là lý do mà Mặc Vô Ngân cũng không lý giải được.

Một gã võ sĩ vọt ra, dùng trường thương hướng ngực Đường Liệp đâm tới, Đường Liệp hừ lạnh một tiếng, bắt lấy mũi thương, hướng trong người dùng sức kéo, võ sĩ kia không thể đứng yên, hướng Đường Liệp lảo đảo sấn tới, mảnh trường đao trong tay Đường Liệp như tia chớp cắm phập vào trong ngực hắn, máu tươi vẩy ra, mùi máu nồng nặc tỏa khắp trong bầu trời đêm, ngửi được mùi vị máu tươi, tinh thần Đường Liệp bất giác lâm vào một trận hưng phấn kỳ diệu khó hiểu, hắn nhấc chân đem thi thể võ sĩ kia đá sang một bên, ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn võ sĩ đang xông tới gần từ phía trước.

Mấy tên võ sĩ chứng kiến ánh mắt tràn ngập sát khí của hắn nhìn mình thì nhịn không được rùng mình một cái, không tự chủ được thối lui về phía sau, Đường Liệp cười lạnh nói: " Hiện tại muốn chạy trốn không sợ quá muộn sao?" Hắn sải bước vọt đi lên, Mặc Vô Ngân còn muốn ngăn cản đã không còn kịp rồi.

Sát niệm trong lòng Đường Liệp đã bị mùi máu tươi hoàn toàn kích khởi, thậm chí quên đi mục đích hàng đầu của mình là đào tẩu, nhảy vào trong đám võ sĩ múa may trường đao, lấy thực lực trước mắt hắn, đáp võ sĩ căn bản không phải là đối thủ của hắn, trong tiếng tru lên thê thảm, huyết nhục bay tứ tung, mặc dù là Mặc Vô Ngân cũng không nhẫn tâm tiếp tục nhìn.

Đường Liệp hung tàn giết chóc đã sớm làm cho đám võ sĩ trái tim băng giá, một đám như tránh rắn độc về phía sau tán đi.

Đường Liệp vẫn không chịu từ bỏ, tiếp tục hướng đám võ sĩ đuổi giết, ánh mắt của hắn bỗng nhiên dừng trên người Huyền Tư Linh, vị trưởng công chúa này đến giờ vẫn không có thoát đi, đứng ở bên trong đình nghỉ mát lẳng lặng quan sát trận giết chóc. truyện được lấy tại truyenbathu.vn

Chứng kiến bộ dáng mê người quyến rũ của Huyền Tư Linh, trong nội tâm Đường Liệp bất giác dâng lên một cỗ dục hỏa, hắn tùy tay chém giết một tên võ sĩ bên người, cười lạnh hướng Huyền Tư Linh tới gần.

Mặc Vô Ngân vọt tới bên người Đường Liệp, bắt lấy cánh tay hắn nói: " Đi mau!"

Đường Liệp tránh bàn tay của Mặc Vô Ngân, vẫn hướng Huyền Tư Linh đi đến.

Huyền Tư Linh nhìn thấy trường hợp máu tanh như thế nhưng không hề toát ra sợ hãi, quyến rũ cười nói: " Ngươi muốn giết ta sao?"

Đường Liệp bị thanh âm mềm mại của nàng trên chọc cho nhiệt huyết dâng lên, ánh mắt đã đem dục vọng trong nội tâm lộ rõ.

Không biết như thế nào, Huyền Tư Linh bỗng nhiên cảm thấy nam tử này có cảm giác như đã từng quen biết, nàng kiệt lực sưu tầm trí nhớ của mình.

Đường Liệp đã đi vào vị trí cách nàng năm trượng.

Huyền Tư Linh thở dài nói: " Kỳ thật ta cũng không muốn tổn hại ngươi!"

Đường Liệp nao nao không biết Huyền Tư Linh vì sao ở thời điểm này lại nói ra như vậy.

Mặt đất dưới chân đột nhiên hạ xuống, Đường Liệp bất ngờ không kịp đề phòng, thân thể mất thăng bằng rơi luôn xuống dưới. Mặc Vô Ngân còn cách hắn một đoạn, sự tình bất ngờ nảy sinh, muốn viện thủ đã không còn kịp rồi. Nàng phẫn nộ nhìn phía Huyền Tư Linh, chỉ có bắt được Huyền Tư Linh mới có cơ hội cứu ra Đường Liệp.

Lúc này vị trí đình nghỉ mát chỗ Huyền Tư Linh, bốn phía dâng lên vách sắt, đem nàng phòng hộ bên trong, Huyền Tư Linh đã sớm đoán được ý tưởng của Mặc Vô Ngân, nên đã chọn xong đường lui trước khi nàng tiến công.

Đám võ sĩ vừa mới bị Đường Liệp điên cuồng giết chóc làm hoảng sợ, rốt cuộc điều chỉnh lại tâm tình, lại hướng Mặc Vô Ngân xúm lại, Mặc Vô Ngân cắn môi anh đào, lại làm ra một quyết định ngoài dự đoán mọi người, thả người nhảy xuống động khẩu nơi Đường Liệp vừa rơi xuống.

Đường Liệp rằng đột nhiên rơi vào động khẩu, nhưng không hề cảm thấy kích động, thân thể hắn ở giữa không trung thay đổi góc độ, ý đồ bám vào vách tường một bên, song chưởng chạm tới vách tường mới phát hiện chung quanh vách tường đều làm bằng sắt, căn bản không có chỗ bám tay, nội tâm trầm xuống, chỉ đành tiếp thu vận mệnh, hai chân rơi vào trong nước lạnh như băng, mặt nước vẫn chưa ngập tới hông của hắn. Đường Liệp vừa mới đứng dậy, liền cảm giác được trên đỉnh đầu có tiếng gió rít, cuống quýt tránh qua một bên, bọt nước văng khắp nơi, lại có một người rơi xuống nước.

Nghe tiếng kinh hô của Mặc Vô Ngân, Đường Liệp mới biết người rơi xuống là nàng, cuống quýt xông lên phía trước, dìu Mặc Vô Ngân lên từ trong nước.

Mặc Vô Ngân trong thời gian ngắn ngủi đã trải qua vô số đau khổ, lúc nhảy xuống đã ôm lòng hẳn phải chết, không nghĩ tới bên dưới hầm ngầm có nước, trong nội tâm cũng không hề cảm thấy may mắn khi tìm được đường sống trong chỗ chết, ngược lại sinh ra ý niệm vì sao không cho nàng chết đi trong đầu.

Đường Liệp huy quyền đánh lên vách tường thật mạnh, trong bóng tối phát ra " Đông!" một tiếng, vách tường sắt thép không nhìn thấy gì tổn hại, ngược lại chấn đến da đầu hắn run lên, Đường Liệp cả giận nói: " Tiện nhân, thế nhưng dùng loại phương pháp nham hiểm hạ tiện này đối phó ta, nếu ta chạy thoát, tất sẽ đem ngươi hiếp trước giết sau, tra tấn ngươi muốn sống không được."

Mặc Vô Ngân im lặng ngồi một bên, nàng đã dự cảm lần này muốn chạy thoát, chỉ sợ khó hơn lên trời. Đối với nàng mà nói còn có một cơ hội, là phải nói ra thân phận đặc sứ của mình, nhưng nàng sớm đã chết tâm, trong lòng không còn ý niệm muốn chạy trốn.

Đường Liệp giằng co một trận, rốt cuộc bình tĩnh trở lại.

Lúc này thanh âm mờ mịt của Huyền Tư Linh từ phía trên truyền đến, Huyền Tư Linh mỉm cười nói: " Ta đã sớm nói, cũng không muốn tổn hại ngươi, lại là ngươi cố tình phải bức ta!"

Đường Liệp giận dữ hét: " Tiện nhân, ngươi mau thả ta ra ngoài, nếu không ta đem tấm hành cung này của ngươi dọn sạch tấm ngói không chừa."

Huyền Tư Linh cười khanh khách nói: " Ngươi có bổn sự đó sao? Có biết vì sao ta lại không giết các ngươi?" Nàng tạm dừng một chút lại nói: " Hầm ngầm này tên là thiết úng! Miệng hẹp hòi, phía dưới rộng lớn, thoạt nhìn giống như cái úng lớn( chứa cá đan bằng mây), các ngươi là những con cá trong úng, hiện tại ta muốn dùng thiết úng này chưng một nồi canh cá tốt nhất! Các ngươi chậm rãi hưởng dụng a."

" Ngươi là độc phụ!" Đường Liệp giận dữ hét.

Tiếng cười Huyền Tư Linh dần dần đi xa, bên trong thiết úng lại lần nữa quay về bình tĩnh.

Đường Liệp dọc theo bốn vách tường tìm tòi, ý đồ tìm ra cách rời đi nơi này.

Mặc Vô Ngân ảm đạm nói: " Không cần uổng phí khí lực, nàng sẽ không lưu lại đường lui cho ngươi."

Đường Liệp cả giận nói: " Ngươi tựa hồ rất muốn chết?"

Mặc Vô Ngân nhẹ giọng thở dài: " Đối với ta mà nói còn sống cùng với chết đi có cái gì phân biệt?"

" Ngươi hận ta?" Đường Liệp đi tới trước mặt Mặc Vô Ngân.

Mặc Vô Ngân chậm rãi lắc đầu nói: " Hận hay không hận đã không còn ý nghĩa, chúng ta lập tức sẽ chết đi, bất cứ chuyện gì cũng đã không trọng yếu."

Đường Liệp bỗng nhiên giận dữ hét: " Ta không thể chết, bởi vì ta còn không biết mình là ai? Ta còn nhớ không nổi bất cứ chuyện gì về mình, ta không cam lòng!" Hắn đột nhiên ôm lấy Mặc Vô Ngân, dùng sức xé y phục của nàng.

Mặc Vô Ngân hờ hững nói: " Nếu ngươi muốn phát tiết, không cần dùng phương thức như thế, ta có thể tự mình bỏ đi quần áo." Nàng đẩy ra Đường Liệp, trong bóng đêm trút đi y phục của mình.

Đường Liệp giống như dã thú, Mặc Vô Ngân yên lặng thừa nhận tiến công của Đường Liệp, nước mắt khuất nhục đã sớm chảy xuống, Đường Liệp bỗng nhiên dừng động tác, thấp giọng nói: " Ngươi có cảm giác được nước đang nóng lên?"

Mặc Vô Ngân dựa vào vách thiết úng nên đã sớm cảm nhận được độ nóng không ngừng bay lên.

Đường Liệp rốt cuộc buông ra thân thể của nàng, tâm tình của hắn ở sống chết trước mắt hoàn toàn bình tĩnh lại: " Xem ra chúng ta thật sự phải chết ở trong này."

Mặc Vô Ngân không nói gì, nàng bỗng nhiên cảm thấy một loại giải thoát, sinh mệnh đối với nàng mà nói còn lại chỉ có khuất nhục cùng thống khổ.

Đường Liệp ngồi xuống bên người Mặc Vô Ngân: " Có thể một chút chuyện của ta hay không? Làm cho ta trước khi chết có thể hiểu về mình một ít?"

Mặc Vô Ngân nhẹ nhàng gật đầu, nhỏ giọng nói: " Ngươi kêu Đường Liệp…"

Hết thảy có vẻ ngắn ngủi, rồi lại có vẻ dài lâu, Đường Liệp từ miệng Mặc Vô Ngân đã biết về một Đường Liệp mà nàng hiểu được, trong đầu hắn thậm chí đã có ấn tượng mơ hồ.

" Đây chính là ta?" Đường Liệp mờ mịt hỏi.

Mặc Vô Ngân nhẹ nhàng gật đầu: " Nếu không phải ta hạ độc dược trên người của ngươi, ngươi sẽ không đánh mất trí nhớ, cũng sẽ không biến dung mạo trở thành cái gì Mặc."

Đường Liệp thấp giọng nói: " Vì sao ngươi phải đối đãi với ta như vậy?"

" Bởi vì trong lòng ta nàng trọng yếu nhất, ta tuyệt đối không thể chia sẻ với người khác, nhất là nam nhân!"

Đường Liệp chậm rãi gật đầu: " Ta hiểu được!" Mặc Vô Ngân cùng Thủy Đại Nhân là quan hệ đồng tính ái, nàng đem mình coi là tình địch, cho nên mới hạ độc hại mình.

Mặc Vô Ngân nói: " Hết thảy đều có mục tiêu nhất định, ta vốn muốn hại ngươi, nhưng không có nghĩ đến cuối cùng lại hại chính mình."

" Ngươi hận ta?" Đường Liệp lại hỏi.

Mặc Vô Ngân lắc đầu: " Có chuyện ngươi có thể còn không biết, lệnh bài gỗ mun mà ngươi đeo, chính là Mặc thị Cự Tử lệnh, ngươi là chủ nhân của ta!"

Nước đã càng ngày càng nóng, hơi nước bốc lên, hô hấp hai người đã bắt đầu trở nên gian nan.

Đường Liệp dùng sức vỗ lên vách thiết úng, lớn tiếng nói: " Chúng ta không thể chết ở chỗ này! Nhất định phải nghĩ biện pháp chạy đi."

Mặc Vô Ngân nhẹ giọng nói: " Ngươi có biện pháp nào?"

Đường Liệp ngửa đầu hét lớn: " Hải tộc đặc sứ Mặc Vô Ngân ở trong này, chẳng lẽ các ngươi muốn đem nàng tươi sống nấu chết sao?" Hắn rốt cuộc nghĩ tới biện pháp này.

Mặc Vô Ngân thở dài nói: " Lúc mới bắt đầu có lẽ nàng sẽ thả chúng ta, hiện tại chỉ sợ phải hủy thi diệt tích."

Thanh âm Huyền Tư Linh rốt cuộc vang lên phía trên: " Như thế nào? Ngươi sợ?"

Đường Liệp lớn tiếng nói: " Hải tộc đặc sứ Mặc Vô Ngân ở trong này."

Huyền Tư Linh mỉm cười nói: " Ta biết, vừa rồi ta đã cho người xem xét qua mật đạo kia, nếu ta không có đoán sai, ngươi chính là trợ thủ đắc lực Mặc Ngư của Phổ Long Khải."

Đường Liệp cả giận nói: " Ngươi không nghĩ cùng Hải tộc kết minh?"

Huyền Tư Linh hỏi ngược lại: " Mặc dù hiện tại ta thả các ngươi, ai có thể cam đoan sẽ kết minh thành công?"

Mặc Vô Ngân nhẹ giọng nói: " Nàng đã quyết định muốn giết chúng ta, làm gì phải phí lời."

Huyền Tư Linh cười duyên nói: " Vẫn là đặc sứ hiểu được một ít."

Đường Liệp giận không kềm được nói: " Tiện nhân, ngươi nếu lọt vào tay ta, ta sẽ phá hủy dung mạo của ngươi, chặt đứt tay ngươi, cắt rụng hai vú ngươi…" Hắn trong cơn tức giận, lời mắng ác độc thuận miệng bay ra, nhưng đang nói thì đột nhiên dừng lại, trong đầu thế nhưng lại hiện ra một bộ hình ảnh giải phẫu ngực, Đường Liệp ngạc nhiên đứng ở nơi đó, hồi lâu mới nói: " Vết thương trên ngực ngươi có tốt không?"

Mặc Vô Ngân thầm mắng Đường Liệp nhàm chán, loại thời điểm này cư nhiên còn nói những lời như vậy.

Nhưng những lời này truyền vào trong tai Huyền Tư Linh lại giống như là trời quang sét đánh, bầu ngực nàng chỉ có Đường Liệp biết, lúc mới đầu nàng nhìn thấy khí chất của Đường Liệp có vài phần quen thuộc, nhưng lúc nhất thời nhớ khổng nổi đến tột cùng là người nào. Hiện tại Đường Liệp nói ra việc bí ẩn này, nhất thời hiểu được người trong hầm chính là Đường Liệp. Trong nội tâm nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không thể miêu tả là tư vị gì.

Hết thảy đột nhiên lâm vào bên trong yên lặng, Huyền Tư Linh tựa hồ đã rời đi, rốt cuộc không người đáp lại Đường Liệp.

Đường Liệp ngơ ngác đứng ở nơi đó, trong trí óc hỗn độn của hắn rốt cuộc hiện ra một tia ánh sáng, những hình ảnh ngày xưa lộn xộn dũng mãnh tràn vào, hắn thống khổ ôm đầu, chậm rãi sửa sang lại suy nghĩ.

Mặc Vô Ngân cũng nhìn thấy biến hóa lúc này của Đường Liệp, nàng không dám phát ra thanh âm gì, sợ quấy rầy Đường Liệp. Lúc này độ nóng nước cũng không tăng lên, xem ra Huyền Tư Linh đã mệnh lệnh thủ hạ dừng lại không tiếp tục đốt lửa, Mặc Vô Ngân mẫn tuệ cảm giác được Huyền Tư Linh và Đường Liệp khẳng định có quan hệ không tầm thường.

Huyền Tư Linh yên lặng đứng thẳng, ánh mắt nhìn phương hướng thiết úng, trước mắt giống như xuất hiện khuôn mặt tươi cười của Đường Liệp, tuy rằng cùng Đường Liệp ở chung không lâu, nhưng từ khi Đường Liệp đi rồi, nàng không có một khắc quên được hắn. Không thể tưởng được bọn họ lại gặp lại trong tình huống như bây giờ.

Huyền Tư Linh trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc hạ quyết tâm, thấp giọng nói: " Tiếp tục châm lửa!"

Đường Liệp tựa như đại mộng mới tỉnh, chậm rãi mở hai mắt, trên trán hắn tràn đầy mồ hôi, mộng ảo hay là sự thật?

Trong lòng hắn tự truy hỏi chính mình, độ nóng của nước càng ngày càng tăng, mà Đường Liệp lại ở trong hoàn cảnh ác liệt này mà chậm rãi khôi phục trí nhớ.

Tiếng thở dồn dập của Mặc Vô Ngân rốt cuộc làm cho Đường Liệp trở lại hiện thực, hắn rõ ràng nhớ rõ hết thảy những gì mình đã làm với Mặc Vô Ngân, loại hành vi cầm thú này thật sự làm cho Đường Liệp không thể tưởng tượng. Ánh mắt của hắn thậm chí không dám đối diện Mặc Vô Ngân, vô luận Mặc Vô Ngân đối với hắn đã từng làm gì, nhưng hết thảy hành vi của hắn không thể nghi ngờ là không thể tha thứ.

Mặc Vô Ngân lẳng lặng ngồi yên, chờ đợi cái chết sắp đến.

Trong bóng tối, Đường Liệp thấp giọng nói: " Thực xin lỗi!"

Mặc Vô Ngân kinh ngạc nhìn về phía hắn, hồi lâu mới ý thức xảy ra chuyện gì, thấp giọng khóc nức nở.

Đường Liệp tràn ngập áy náy nói: " Ta rốt cuộc nhớ ra rồi, ta là Đường Liệp!"

Mặc Vô Ngân chậm rãi gật đầu: " Chỉ tiếc hết thảy đã quá muộn."

Đường Liệp dùng sức lắc đầu: " Không muộn, chúng ta sẽ không chết như vậy đâu!" Hắn đột nhiên một quyền giã lên vách thiết úng, lực lượng cường đại va chạm làm thiết úng phát ra tiếng ong ong run rẩy.

Mặc Vô Ngân nói: " Thiết úng này cũng không phải do sắt thép bình thường tạo ra, chỉ sợ bằng vào lực lượng của ngươi không thể đem nó đánh nát."

Đường Liệp có chút ảo não nói: " Chỉ tiếc ta không có lưỡi dao sắc bén chém sắt như bùn, nếu không dùng năng lượng của ta nhất định có thể đem thiết úng đục lỗ…" Hắn chợt nhớ Mặc Vô Ngân có đoản kiếm màu đen, bằng trực giác hắn biết thanh đoản kiếm này không phải vật phàm.

Đường Liệp thấp giọng nói: " Đoản kiếm của ngươi có thể mượn dùng không?"

Mặc Vô Ngân thoáng do dự, vẫn cởi đoản kiếm xuống đưa cho Đường Liệp. Đường Liệp vận nội lực, năng lượng dư thừa trong cơ thể tràn ngập lên thân kiếm, thân kiếm màu đen sáng ngời lên, Đường Liệp toàn lực đâm vào trong thiết úng, đoản kiếm kia vậy mà dễ dàng đâm ngập vào vách, trên mặt Đường Liệp lộ ra mỉm cười: " Chúng ta có thể đào tẩu!" Dùng chuôi đoản kiếm này, hắn có thể dọc theo vách tường bò lên, thoát ly khốn cảnh.

Mặc Vô Ngân nhỏ giọng nói: " Ngươi đi đi!"

Đường Liệp ngạc nhiên nói: " Ngươi không muốn theo ta đi?"

Mặc Vô Ngân nhẹ giọng nói: " Ta chỉ muốn lưu lại nơi này…" Nhớ tới khuất nhục mình từng trải qua, nước mắt không kìm được chảy ra.

Đường Liệp đã nhớ lại hành vi của mình đối với nàng, chỉ sợ giải thích cũng không thể bồi thường sự tình mình đã làm, Mặc Vô Ngân hẳn đã ôm lòng phải chết. Đường Liệp đi tới trước mặt nàng, đưa chuôi kiếm cho nàng, thấp giọng nói: " Ngươi nếu thật sự hận ta, thì đem ta một kiếm đâm chết, ta tuyệt sẽ không phản kháng!"

Mặc Vô Ngân ảm đạm lắc đầu, thình lình Đường Liệp dùng một chưởng đánh lên gáy nàng, đánh ngất Mặc Vô Ngân, hiện tại chỉ còn có thể dùng phương pháp cực đoan này mang nàng đi.

Đường Liệp xé áo, kết thành dây, đem Mặc Vô Ngân buộc vào sau người, dùng đoản kiếm màu đen cắm thiết úng bò lên trên từng bước. Độ nóng vách úng đã ngày càng cao, Đường Liệp dùng năng lượng hình thành ẩn hình giáp trụ, hộ vệ bộ vị quanh thân mình, sợ bị độ nóng tổn thương, bên trong thiết úng bốc lên hơi nước, oi bức làm người hít thở không thông.

Đường Liệp rốt cuộc thành công bò lên đỉnh chóp của thiết úng, phía trên có một khối phiến đá thật lớn bao trùm, Đường Liệp thầm mắng Huyền Tư Linh ác độc, biết rõ mình là Đường Liệp, nhưng vẫn cố ý hại chết mình, tâm địa nàng này thật hiểm ác đúng là trên đời hiếm thấy.

Đường Liệp một tay cầm đoản kiếm, hữu quyền ngưng tụ lực lượng toàn thân đột nhiên oanh kích lên phiến đá trên đỉnh đầu, độ cứng của phiến đá so với thiết úng kém hơn nhiều, một quyền đủ để phá núi vỡ đá của Đường Liệp đem phiến đá ầm ầm vỡ nát.

Một cỗ gió mát lạnh từ đỉnh đầu tràn xuống, Đường Liệp nổi giận gầm lên một tiếng, thân hình bay lên trời, ở trên không chuyển một cái, vững vàng đáp xuống hoa viên.

Hơn mười võ sĩ canh giữ động khẩu đều cả kính, không nghĩ tới Đường Liệp có thể thành công thoát khỏi thiết úng, cuống quýt giơ trường thương hướng Đường Liệp xúm tới.

Trong lòng Đường Liệp sớm giận tới cực điểm, xuống tay không chút nào khoan dung, như liệp báo hướng võ sĩ bên phải phóng đi, thân hình hơi nghiêng, đoản kiếm màu đen hung hăng đâm ngập vào mắt phải tên võ sĩ, bởi vì lực lượng ra tay quá nặng, đoản kiếm thế nhưng lại thò ra khỏi gáy tên võ sĩ.

Mấy tên võ sĩ đã nhìn thấy thủ đoạn hung tàn của Đường Liệp, lúc này nhìn thấy tình hình trước mắt, một đám sợ đến hồn phi phách tán, làm sao còn nghĩ vây khốn Đường Liệp, quay đầu bỏ chạy tứ tán.

Tin tức Đường Liệp thoát khốn trước tiên rơi vào trong tai Huyền Tư Linh, nội tâm của nàng cũng không kinh hãi như trong tưởng tượng, không nói được một lời tiêu sái đi lên tiểu lâu, từ chỗ cao quan sát tình cảnh huyết chiến trong hoa viên phía xa, võ sĩ Ôn Tuyền hành cung đang lục tục chạy tới chỗ Đường Liệp.

Thị nữ phía sau nhẹ giọng nói: " Trưởng công chúa, làm sao bây giờ?"

Huyền Tư Linh chụp vào lan can, hồi lâu mới nói: " Hết sức người, nghe ý trời!"

Vẻ mặt thị nữ kia mê võng, không rõ những lời này của chủ nhân có hàm nghĩa đích thực là gì.

Trong đôi mắt đẹp của Huyền Tư Linh nhộn nhạo vẻ mặt cực kỳ phức tạp, bình tĩnh mà xem xét nàng cũng không muốn giết chết Đường Liệp, nhưng tình thế lại bức nàng phải làm ra lựa chọn như vậy.

Thị nữ kia vẫn đang đứng sau thân thể nàng, Huyền Tư Linh quay người lại, lạnh lùng nói: " Giết chết không tha, chẳng lẽ ngươi còn chưa hiểu?"

Với thân thủ hiện giờ của Đường Liệp, đối phó đế quốc võ sĩ tầm thường này căn bản không cần tốn nhiều sức, hắn từ hoa viên hướng cửa lớn Ôn Tuyền cung mở một đường máu, một đường chạy như điên, dưới tay thế nhưng không kẻ nào có thể ngăn cản.

Cửa lớn Ôn Tuyền hành cung ở trước mắt, hơn hai mươi cung tiến thủ đang mai phục trên vọng lâu của đại môn, đợi thân ảnh Đường Liệp vừa mới xuất hiện, liền giương cung bắn tên, mưa tên dày đặc từ trên cao phóng tới Đường Liệp, Đường Liệp dùng đoản kiếm màu đen ngăn cản mưa tên, dùng năng lượng hình thành hộ giáp vây quanh mình lẫn Mặc Vô Ngân, ngẫu nhiên có mấy mũi tên bắn lên ẩn hình giáp trụ liền rơi xuống không nhích thêm chút nào.

Hắn rốt cuộc thành công vọt tới trước đại môn Ôn Tuyền cung, đoản kiếm như tia chớp cắt đứt khóa lớn, kéo mạnh cửa lớn, lưng cõng Mặc Vô Ngân chui vào bên trong núi rừng cách đó không xa.

Nhìn lại nhiều điểm sáng nơi Ôn Tuyền hành cung, Đường Liệp thở phào một hơi, may mắn trên đường không gặp phải đối thủ mạnh mẽ, hắn mới thuận lợi mang theo Mặc Vô Ngân thành công chạy thoát.

Đường Liệp không dám dừng lại, nhanh chóng bỏ chạy vào sâu trong rừng, Huyền Tư Linh nếu hạ quyết định từ bỏ chính mình, liền sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ, nguy hiểm còn chưa rời xa. Trong lúc chạy trốn, từng mảnh kí ức nhỏ giọt chậm rãi tiến vào bên trong óc Đường Liệp, rốt cuộc hắn đem hết thảy tất cả đều nhớ lại, tin tưởng đã bỏ xa truy binh phía sau, Đường Liệp mới tựa vào một tảng đá lớn thở dốc.

Trên không trung một bóng đen thật lớn bao phủ khắp đỉnh đầu, Đường Liệp ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy một con cự long màu đen đang vỗ cánh phiêu phù bên trong bầu trời đêm, hai mắt tràn ngập sát khí gắt gao nhìn thẳng Đường Liệp.

Đường Liệp đã không phải là lần đầu tiên nhìn thấy con hắc long này, lúc trước hắn và Huyền Ba đào tẩu khỏi đế đô, liền bị con hắc long này đuổi giết.

Mặc Vô Ngân vào lúc này cũng đã tỉnh lại, nàng lập tức phát hiện hắc long tồn tại.

Đường Liệp còn nhớ rõ lần trước lợi dụng bột ớt đánh lui hắc long, chỉ tiếc hiện tại lại không có vũ khí trong tay.

Hắc long Dạ Ngân hiển nhiên cũng nhận ra Đường Liệp, chính là nam tử trước mắt này từng làm cho nó nhục nhã hổ thẹn.

Đường Liệp hạ giọng nói: " Lúc ta giao thủ cùng nó, ngươi nhanh chóng hướng chân núi bỏ chạy! Đi mau!" Hắn thấp giọng thúc giục nói.

Mặc Vô Ngân vẫn không có ý bỏ chạy, lẳng lặng nhìn hắc long trên không trung, không có toát ra chút ý sợ hãi.

Hắc long rốt cuộc phát động công kích, cổ của nó vươn cao lên, một hỏa cầu thật lớn xuất hiện trước miệng nó, nhanh chóng mở rộng thành một con trường long liệt hỏa.

Đường Liệp nắm tay Mặc Vô Ngân, toàn lực hướng chân núi bỏ chạy.

Hỏa cầu va chạm trên mặt đất phía sau bọn họ hai trượng, với hỏa cầu làm trung tâm, biển lửa nhanh chóng hướng chung quanh lan tràn ra.

Đường Liệp dùng năng lượng bảo vệ hắn cùng Mặc Vô Ngân với địa phương chung quanh hai thước, bảo đảm không bị lưu diễm tung bay làm tổn thương.

Hắc long bộc phát ra tiếng gầm nhẹ, thân hình thật lớn từ trên cao lao thẳng xuống Đường Liệp. Đường Liệp trở ngược một kiếm, kiếm quang màu lam dài đến hai trượng thoát ly thân kiếm bay ra, trên không trung tạo thành lá chắn ngăn cản hắc long.

Hắc long không chút nào sợ hãi tiếp tục vọt tới, kiếm quang va chạm lên vảy giáp cứng rắn của nó, nở rộ ra vô số đốm lửa sáng lạn, nhưng không cách nào làm bị thương nó mảy may.

Đường Liệp biết hắc long này cực kỳ khó chơi, trong lòng yên lặng kêu gọi tiểu bạch long tiến đến cứu giúp, nhưng không biết vì cái gì, liên tục gọi mấy tiếng cũng không có động tĩnh.

Hắc long tựa hồ quyết tâm phải giết chết cho được Đường Liệp, thỉnh thoảng phun lửa xuống dưới, toàn bộ rừng cây đã hoàn toàn trở thành biển lửa.

Đường Liệp cười khổ nói: " Xem ra hôm nay ta phạm vào hỏa kị, đầu tiên thiếu chút nữa bị nấu, hiện tại lại sắp bị nướng." Phía trước đã là vực thẳm, bọn họ không còn đường thối lui.

Đường Liệp nhìn ngọn lửa thiêu đốt hừng hực phía sau, ngẩng đầu nhìn hắc long đang chuẩn bị súc thế một kích, trong lòng ngược lại bình tĩnh xuống, hắn buông Mặc Vô Ngân, chậm rãi đi tới phía trước, đoản kiếm huy vũ trên hư không, dùng năng lượng dẫn dắt ngọn lửa hừng hực trong núi rừng, ở trên không trung tạo thành một đoàn liệt hỏa trường long, ngay cả Đường Liệp cũng thật không ngờ hiện tại mình đã đến tình trạng khống chế năng lượng tùy tâm sở dục như vậy.

Hắc long Dạ Ngân hứng thú nhìn động tác của Đường Liệp, trong đôi mắt toát ra quang mang cực kỳ hưng phấn, nó có đam mê mãnh liệt về việc truy đổi hỏa diễm.

Cùng với một tiếng bạo rống của nó, đoàn ngọn lửa ngưng tụ trong cơ thể đột nhiên phun hướng Đường Liệp, Đường Liệp đồng thời phát động, đoản kiếm mang theo ngọn lửa khổng lồ hướng hắc long nghênh tới.

Hai cỗ ngọn lửa ở trên hư không chạm vào nhau, tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên trong trời đêm, ngọn lửa tung bay khắp bốn phía.

Hắc long cũng bị tiếng đánh kịch liệt này làm kinh ngạc đến ngây người, nó tuyệt đối thật không ngờ nam tử trước mắt lại có được lực lượng chống đỡ ngang hàng với nó.

Thành công ngăn cản một kích toàn lực của hắc long, Đường Liệp càng dâng cao tin tưởng, cười to nói: " Tiểu súc sinh, hôm nay cho ngươi kiến thức sự lợi hại của ta."

Hắc long bỗng nhiên xoay người hướng trời đêm bay đi.

Đường Liệp có chút tiếc nuối cảm thán nói: " Lại chạy thoát? Lá gan cugnx quá nhỏ!"

Hắc long bay đến giữa không trung, đột nhiên chuyển đầu, từ không trung dùng tốc độ cao hướng Đường Liệp lao xuống, Mặc Vô Ngân yêu kiều gọi to: " Cẩn thận!" Không thể tưởng tượng được hắc long thế nhưng lại giảo hoạt như thế, lợi dụng lực rơi của không trung lao xuống, lực công kích của nó càng nhân thêm.

Đường Liệp muốn bứt ra cũng không còn kịp, nổi giận gầm lên một tiếng, hữu quyền ngưng tụ toàn thân lực lượng hướng hắc long đón tới. Hắn không phải lần đầu tiên trải qua trường hợp như vậy, lúc trước từng dùng hữu quyền đánh nát trảo bén của Long Tích Dịch, hôm nay vũ lực cũng đã tăng lên, hắn muốn cho lịch sử tái diễn.

Hình rồng màu lam trên cánh tay phải Đường Liệp lại xuất hiện, hào quang màu lam theo hữu quyền hướng chung quanh mở rộng ra.

Hắc long dùng móng vuốt hung hăng va chạm lên trên hữu quyền của Đường Liệp, hai cỗ lực lượng cường đại tương giao, va chạm vang lên tiếng nổ chấn triệt thiên địa, cùng lúc đó, hắc long phun ra một cỗ ngọn lửa, đem thân hình Đường Liệp toàn bộ bao vây bên trong biển lửa….


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện