Ta Là Chính Thê Của Chàng

Chương 4



"Vị cô nương này, vòng ngọc trên tay ngài đã bị vị tiểu thư này nhìn trúng trước một bước. Không biết ngài có thể chọn cái khác hay không?" Chủ sạp thành thật có chút khó khăn nói. Mọi việc đều có thứ tự đến trước và sau. Vị tiểu thư tới trước này nhìn trúng vòng ngọc trước, làm sao có thể bán lại cho vị cô nương tới sau này?

"Không muốn! Ta đã nhìn trúng cái vòng ngọc này, cái khác ta đều thấy chướng mắt. Húc ca ca, mua đi mua đi!" Tiêu Vũ Sắt một tay nắm thật chặt vòng ngọc, một tay khác kéo tay áo xòe ra của Sở Lăng Húc. Nữ nhân kia vừa nhìn đã biết chính là tiểu thư nhà phú quý, nàng mới không cần chắp tay nhường!

"Vị tiểu thư này, chẳng biết có thể đem vòng ngọc này nhường cho tại hạ được không?" Thấy Vũ Sắt thật sự rất yêu thích cái vòng ngọc này, Sở Lăng Húc thở dài một cái. Không thể không tiến lên, đối với Tiết U Nhiễm chưa từng mở miệng hỏi.

Ở một khắc thanh âm của Tiêu Vũ Sắt vang lên, trái tim Tiết U Nhiễm đột nhiên ngừng lại. Tiêu Vũ Sắt? Tiết U Nhiễm còn chưa kịp hồi thần, thanh âm của Sở Lăng Húc cư nhiên đã đi theo vang lên. Thân thể giống như bị cố định tại một chỗ, Tiết U Nhiễm không nhúc nhích đứng ở đó, chưa từng quay đầu nhìn về phía hai người. Vì sao hai người bọn họ đã nhận thức nhau? Vì sao quan hệ của hai người bọn họ giống như còn rất thân mật?

Thấy Tiết U Nhiễm không trả lời, Sở Lăng Húc chỉ coi vị tiểu thư nhìn như con nhà phú quý này không đồng ý đem vòng ngọc nhường cho Vũ Sắt. Xoay người, nhẹ giọng trấn an nói: "Vũ Sắt, quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích. Vòng ngọc này là vật yêu thích trong lòng của vị tiểu thư này, muội chọn lựa cái khác có được không?"

"Ta cũng không phải là quân tử! Ta chỉ thích cái vòng ngọc này." Tiêu Vũ Sắt bĩu môi không vui nói.

"Nếu vị cô nương này thích, vậy hãy để cho vị cô nương này đi!" Không muốn nghe Sở Lăng Húc dịu dàng dỗ nữ nhân khác như vậy, Tiết U Nhiễm cố gắng đè nén xuống tâm tình kích động trong lòng, hướng về phía chủ sạp mở miệng nói. Phu quân, U U của chàng đã trở lại. Nhưng là dịu dàng của chàng tại sao lại dành cho nữ nhân khác?

"U Nhiễm, muội?" Một mực yên lặng không lên tiếng Tiết Kỳ Văn kinh ngạc hô. U Nhiễm coi trọng gì đó, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay. Hôm nay lại có thể nhượng bộ? Nãy giờ hắn không nói gì cũng bởi vì hắn tin tưởng lấy bản lĩnh của U Nhiễm nhà mình tuyệt đối sẽ không thua thiệt, nhưng là bây giờ là tình huống như thế nào đây? U Nhiễm lại có thể đem vòng ngọc nhường cho nha đầu điêu ngoa này?

"Vậy thì đa tạ vị tiểu thư này đã bỏ những thứ yêu thích!" Cùng Tiết U Nhiễm nói tạ ơn xong, Sở Lăng Húc lôi kéo Tiêu Vũ Sắt đang vui vẻ không thôi rời đi.

Đợi hai người Sở Lăng Húc đi xa, thân thể cứng ngắc của Tiết U Nhiễm rốt cuộc động . Chậm rãi xoay người lại, trong lòng Tiết U Nhiễm lạnh đến tột cùng: Tiêu Vũ Sắt, vòng ngọc có thể nhường cho ngươi. Nhưng lag, phu quân của Tiết U Nhiễm ta, bất luận kẻ nào cũng không được chạm vào!

"U Nhiễm, muội biết hai người kia!" Trong lời nói của Tiết Kỳ Văn không có bất kỳ nghi vấn nào, giọng nói khẳng định đánh vào trái tim không hề phòng bị của Tiết U Nhiễm.

"Không biết." Nhìn chăm chú vào bóng dáng cùng nhau rời đi, Tiết U Nhiễm vẻ mặt kiên quyết nói. Đúng, nàng không biết. Nàng biết là Sở Lăng Húc cùng Tiêu Vũ Sắt của kiếp trước, cùng kiếp này không liên quan.

"U Nhiễm, nói cho ca ca, rốt cuộc muội làm sao vậy?" Tiết Kỳ Văn cảm thấy có cái gì không đúng. U Nhiễm cũng không phải U Nhiễm trước kia, có phải bị ủy khuất gì hay không?

"Ca, ta chỉ là đột nhiên không thích cái vòng ngọc đó. Vòng ta của muội còn thiếu sao? Làm sao phải cùng một bình dân nổi lên tranh chấp? Đây không phải là làm tổn hại danh tiếng của chúng ta sao!" Cảm nhận được Tiết Kỳ Văn quan tâm, Tiết U Nhiễm quay đầu cười nói.

"Thật sự chỉ là đột nhiên không thích?" Nhìn nụ cười trên mặt U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn nửa tin nửa ngờ hỏi.

"Đó là tất nhiên! Tiết U Nhiễm ta khi nào thì tự ủy khuất chính mình?" Tiết U Nhiễm kiêu ngạo hất cằm, đi về phía ngược lại với Sở Lăng Húc. Ca, có một số việc tạm thời muội chưa thể nói cho huynh biết. Nhưng nếu thật sự có một ngày có thể nói, muội nhất định sẽ nói toàn bộ cho huynh biết. Cho nên, bây giờ huynh hãy an tâm sống cuộc sống khoái hoạt đi!

Chằm chằm nhìn Tiết U Nhiễm rời đi, Tiết Kỳ Văn tạm thời đem nghi ngờ trong lòng để xuống. Dù sao bất luận phát sinh bất cứ chuyện gì, hắn nhất định sẽ che chở muội muội của hắn --- Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa Tiết U Nhiễm.

"Tỷ tỷ, ngươi xem, Thái tử ca ca mua diều cho ta này!" Vừa thấy bóng dáng Tiết U Nhiễm, Tiết Tâm Lam vội vàng chạy tới khoe khoang. Tiết U Nhiễm, là tự ngươi rời đi. Nhưng đừng trách cái người muội muội là ta cố ý kéo chậm cước bộ của Thái tử.

"Không tệ, rất đẹp!" Trong đầu vẫn suy nghĩ chuyện mới vừa rồi vô tình gặp Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm khen ngợi qua loa.

Di? Tiết U Nhiễm bị tức đến ngu sao? Sao lại phản ứng như vậy? Chẳng phải là Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa nên nổi trận lôi đình, tính tình đại phát hay sao? Tiết Tâm Lam nghi hoặc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tiết U Nhiễm, hi vọng từ trên mặt của nàng tìm được một tia tức giận. Nhưng lại không có thu hoạch.

Tiết U Nhiễm biết Tiết Tâm Lam muốn nhân cơ hội này ở trước mặt Tần Trạch Dật hảo hảo biểu hiện sự quan tâm chăm sóc, lương thiện hiểu ý người. Nhưng là bây giờ nàng không có ý định phối hợp cùng Tiết Tâm Lam diễn trò, tùy Tiết Tâm Lam tự mình làm ầm ĩ đi!

Vốn là nghĩ Tiết U Nhiễm nhất định sẽ tính tình đại phát, không nghĩ tới Tiết U Nhiễm lại không nhúc nhích. Tiết Tâm Lam chưa từ bỏ ý định, cố ý đem cái diều ở trong tay lắc lư trước mặt Tiết U Nhiễm, lại chỉ đổi lấy Tiết U Nhiễm bàng quan. Thấy tình huống như vậy, Tiết Tâm Lam không thể không buông tha cho tính toán trong lòng, lặng lẽ đợi cơ hội tốt đến. Chỉ cần có Tiết U Nhiễm ở, còn sợ không làm nổi bật nên Tiết Tâm Lam nàng rất tốt hay sao?

"U Nhiễm, tặng cho muội." Hăng quá hóa dở chính là nói người như Tiết Tâm Lam. Còn chưa đợi được cái gọi là cơ hội tốt lại xuất hiện mà nàng ta nói, Tần Trạch Dật đã đưa ra một cái chong chóng vừa mới mua.

Bị ánh mắt giết người của Tiết Tâm Lam hung tợn nhìn chằm chằm, Tiết U Nhiễm đột nhiên cảm giác được đùa bỡn cừu địch chơi cũng rất vui. Cố làm ra vẻ mặt vui vẻ nhận lấy chong chóng, còn không quên đặc biệt xoay mấy vòng. Trên chong chóng treo mấy cáo chuông nhỏ, thanh âm thanh thúy hết sức dễ nghe. Tiết U Nhiễm không thể không thừa nhận, Tuyên Quốc Thái tử điện hạ vẫn rất biết cách lấy được niềm vui của nữ nhân. Cũng chính bởi vì như vậy, cả đời trước nàng mới có thể ngây ngốc bị vẻ ngoài dối trá của hắn đánh lừa.

"Tỷ tỷ, muội rất thích chong chóng trong tay tỷ tỷ. Tỷ tỷ cùng muội muội đổi có được hay không?" Bây giờ cũng không phải là ở Tiết Vương phủ, Tiết Tâm Lam mới không sợ danh hiệu Quận chúa của Tiết U Nhiễm. Ỷ có Thái tử ca ca làm chỗ dựa, Tiết Tâm Lam không chút khách khí mở miệng nói.

"Như vậy a, không thành vấn đề." Tiết U Nhiễm không chút do dự gật đầu một cái. Sau khi thấy thấy trên mặt Tiết Tâm Lam lộ ra đắc ý, Tiết U Nhiễm tiếp tục nói, "Cả hai đều cho muội muội đi! Tuy nói là tâm ý của Thái tử điện hạ, không được tùy tiện đưa cho người khác. Nhưng là muội muội đã mở miệng nói muốn, tỷ tỷ liền ở trước mặt Thái tử điện hạ nhường lại cho muội muội. Chỉ hy vọng Thái tử không trách tội là được."

Hừ! Thật cho rằng chỉ có hai người các ngươi biết diễn trò hay sao? Ta Tiết U Nhiễm cũng không phải chỉ ngồi không! Ba năm làm quỷ hồn, nàng xem tuồng tuyệt đối so với Tiết Tâm Lam làm trò còn đặc sắc hơn. Tần Trạch Dật, vừa rồi ở Vương phủ ngươi ép mẫu phi ta không thể không thỏa hiệp. Lần này, ngươi cũng nếm thử một chút tư vị có lửa mà không thể phát đi!

Tiết Tâm Lam vốn đang đắc ý vì Tiết U Nhiễm thức thời, lại bị câu nói tiếp theo của Tiết U Nhiễm dọa sợ. Sao nàng có thể quên, Thái tử ca ca không phải là người bình thường. Thái tử ca ca tặng gì đó sao có thể nhường cho người khác? Nàng lại có thể ở trước mặt Thái tử ca ca muốn đồ của Tiết U Nhiễm, đây chẳng phải là đánh vào mặt của Thái tử ca ca sao? Lúc này Tiết Tâm Lam căn bản không dám nhìn sắc mặt của Tần Trạch Dật. Hôm nay Thái tử ca ca ở Tiết Vương phủ che chở nàng, làm cho nàng cao hứng mà quên đúng mực. Nàng mất cảnh giác, cư nhiên lại phảm phải sai lầm lớn này.

Ở một khắc Tiết Tâm Lam mở miệng muốn chong chóng của Tiết U Nhiễm kia, sắc mặt Tần Trạch Dật cũng đã đen xuống. Tiết U Nhiễm còn chưa nói xong, sắc mặt Tần Trạch Dật đã cực kỳ khó coi. Hôm nay Tâm Lam, quá mức càn rỡ. Là lúc nên lạnh lùng nàng. Nghĩ như vậy sắc mặt Tần Trạch Dật hòa hoãn xuống, đối với Tiết U Nhiễm dịu dàng nói: "U Nhiễm, muội đem chong chóng đưa cho Tâm Lam đi! Thái tử ca ca cho muội cái khác là được. Muội nhìn xem thích cái gì, Thái tử ca ca mua cho muội."

Không hổ là Quân chủ tương lai, thay đổi sắc mặt thật đúng là nhanh. Tiết U Nhiễm thầm than trong lòng, trên mặt lại không thể đắc tội Tần Trạch Dật. Ngẫm nghĩ một lát, Tiết U Nhiễm nói: "Thái tử điện hạ nếu thật có thành ý, liền đồng ý một yêu cầu của U Nhiễm đi!"

"Nga? Yêu cầu gì?" Tần Trạch Dật lập tức bị quyến rũ. Tặng lễ biến thành đồng ý một yêu cầu? Thật đúng là lần đầu tiên đây!

"Bây giờ còn chưa nghĩ ra, trước cho Thái tử điện hạ nợ đi! Ca ca, huynh tới đây làm chứng. Muội muội, ngươi cũng là nhân chứng a!" Tiết U Nhiễm thong dong lắc lưa đến trước mặt Tiết Kỳ Văn nói, thuận tiện còn kéo theo Tiết Tâm Lam. Nàng không có lòng tham, chỉ có một yêu cầu. Tiết U Nhiễm trong lòng hiểu, nhiều yêu cầu hơn Tần Trạch Dật cũng không có khả năng đồng ý với nàng.

"Được! Vậy thì một cái yêu cầu, Thái tử ca ca đồng ý cho muội một cái yêu cầu. Kỳ Văn, Tâm Lam, hai người làm chứng!" Không cho là đúng Tần Trạch Dật cười thành tiếng. Không phải là ngồi lên ghế Thái tử phi sao? Cho dù hắn đáp ứng, phụ hoàng cũng không dễ dàng đáp ứng. Đồng ý cái yêu cầu này, không sao cả.

"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Vỗ tay tuyên thệ!" Lấy được câu trả lời của Tần Trạch Dật, Tiết U Nhiễm thừa dịp rèn sắt lúc còn nóng, giơ lên tay phải. Muốn Tần Trạch Dật hạ cam kết cũng không dễ dàng, nàng sau khi tính toán phải làm chuẩn bị vẹn toàn.

"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!" Tần Trạch Dật không chút do dự, trực tiếp giơ lên tay trái cùng Tiết U Nhiễm đập tay. Cho dù Tiết U Nhiễm ngươi đùa bỡn nhiều thủ đoạn hơn nữa, ghế Thái tử phi cũng không dễ dàng là có thể ngồi lên như vậy. Coi như ngươi thật sự có bản lĩnh ngồi lên, bản Thái tử cũng có thể đem ngươi kéo xuống!

Không bỏ qua trong mắt Tần Trạch Dật lóe lên một tia âm ngoan, Tiết U Nhiễm lại không một chút để ý. Nhất định là Tần Trạch Dật nghĩ nàng muốn vị trí Thái tử phi đi? Sợ rằng nàng sẽ làm hắn thất vọng. Tần Trạch Dật, ngươi hãy chậm chậm chờ ngày đó đến đi! Đến lúc đó, ngươi đừng quá kinh ngạc là được.

Nhìn Tiết U Nhiễm dễ dàng đã đạt được Thái tử ca ca cam kết như vậy, Tiết Tâm Lam nhìn chằm chằm Tiết U Nhiễm ánh mắt tưởng chừng như muốn giết người. Ngay sau đó cảm giác được tầm mắt của Tiết Vương phủ tiểu Vương gia, Tiết Tâm Lam vội vàng điều chỉnh tâm tư, khôi phục dáng vẻ nhu nhược.

Tiết Kỳ Văn hất mặt...., không thèm nhìn dáng vẻ làm bộ làm tịch của Tiết Tâm Lam. Hừ! Tiết Tâm Lam này càng ngày càng không nén được tức giận a! Thỏ đen chuẩn bị biến thành rắn độc? Hay là nên nói bản thân thỏ đen chính là một con rắn độc?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện