Phúc Hắc Tiểu Cuồng Hậu

Chương 44: Ai gia lệnh ngươi giết Hạ Hầu Kình Thiên



Editor: tieudangnhi

Lâm Giang Vương vừa tiến vào liền oanh liệt như vậy, làm Chu Liệt thế nào cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra tình huống như vậy.

Ngũ mã phanh thây?

Hứ! Hắn là Võ Thần, ai dám? Ai lại có bản lãnh này!

“Vương gia, phía trên Võ Vương, sẽ phải chịu chế ước của hình pháp, đây là uy định của đại lục.” Chu Liệt khinh miệt cười, không chút nào đem Hạ Hầu Kình Thiên để vào mặt. Chẳng qua chỉ là một tiểu tử đánh thắng mấy trận, thật không biết trời cao đất rộng!

“Khụ khụ, Kình Thiên, ngươi không nên đùa giỡn quá mức---“ Hạ Hầu Quân Vũ đứng một bên thấy thế, lúng túng ho khan hai tiếng.

Chu Liệt nói rất đúng, toàn bộ Đại Chu Quốc, thật đúng là không có ai có thể hành động như vậy với hắn!

Võ Thần đối với bất kỳ quốc gia nào mà nói, đều là một thanh kiếm hai lưỡi.

Nếu Võ Thần trung tâm hộ quốc, đó là may mắn của quốc gia, là phúc của một nước. Nếu như Võ Thần có tâm tư khác, nếu muốn mưu triều soán vị, chính mình lên ngôi làm đế, nghịch thần tặc tử như vậy trong lịch sử chỗ nào cũng có.

Hạ Hầu Quân Vũ đối với Chu Liệt yêu cầu rất đơn giản, chỉ cần ngươi không tạo phản, an phận làm Uy Xa Công, tất cả vinh quang cùng tôn vinh, trẫm đều cho ngươi!

Chỉ là, khi nhìn thấy Chu Liệt đối với Hạ Hầu Kình Thiên lộ ra khinh miệt tươi cười, trong lòng Hạ Hầu Quân Vũ vẫn nổi lên từng trận từng trận kinh phong.

Lúc trước trong lúc Thất Vương làm phản, nếu như Chu Liệt khẳng khái đứng ra nói một câu ủng hộ Hạ Hầu Quân Vũ , hắn cũng sẽ không chật vật như vậy, bị nhóm huynh đệ cùng thúc thúc làm cho thiếu chút nữa bỏ thành chạy trốn… Bản thân còn chưa truy cứu lỗi lầm của Chu Liệt, nay Chu Liệt ngược lại lại dùng thái độ như vậy đối đãi Hạ Hầu Kình Thiên, thật sự là đáng giận!

“Quy định của Đại lục? A, có gia ở đây, gia liền thay đổi quy củ!”

Hạ Hầu Kình Thiên cười khẽ.

Hắn vốn dĩ cực kỳ lạnh lùng cao quý, hiện tại lại cười, liền giống như một bức tranh thật đẹp. Đầu tiên là đông mạt xuân sơ, băng tuyết sơ dung, sau đó xuân ý dần dần tăng lên, phồn hoa mãn thế…

Chu sa giữa mi tâm của hắn, càng giống như nhuỵ hoa hồng hạnh sau cơn mưa, diễm lệ đỏ rực như máu.

“Kình Thiên!” Mặc dù nội tâm Hạ Hầu Quân Vũ đối với Chu Liệt cực kỳ bất mãn, nhưng vẫn lo lắng Hạ Hầu Kình Thiên sẽ gây ra chuyện. Tính cách của hắn chính là không sợ trời không sợ đất, nhưng đối phương là Võ Thần a!

Quá mức tích cực, chỉ sợ Hạ Hầu Kình Thiên sẽ chịu thiệt!

“Lâm Giang Vương, người đây là có ý gì?” Hai mắt Chu Liệt trừng trừng, cực kỳ tức giận.

Hắn cùng Hạ Hầu Kình Thiên bình thường không có tiếp xúc qua, hôm nay đối phương vì sao lại khắp nơi châm chọc đối nghịch với mình?!

“Gia không có ý tứ khác, chỉ là muốn ngươi giải thích một chút, ngươi lúc này vì sao lại có thể xuất hiện trong tẩm cung của thái hậu? Ngươi vu hạm Lương Ngọc quận chúa, thậm chí còn muốn giết người diệt khẩu, có phải là bỡi vì nàng nhìn thấy thứ gì không nên thấy hay không?”

Hạ Hầu Kình Thiên môi đỏ răng trắng, những lời nói ra lại làm cho người khác tức chết.

“Thần cùng thái hậu là trong sạch! Lâm Giang Vương không nên nghe Ngpọc Phi Yên nói bừa.” Chu Liệt đen mặt nổi giận nói.

Tần thái hậu bên cạnh nghe được lời nói của Hạ Hầu Kình Thiên cũng tức đến phát hoả, ý tứ của hắn chính là bản thân đều cũng đã một bó tuổi rồi, mà còn cùng cái tên ngoại thần Chu Liệt này làm nên chuyện không thể để người khác thấy?

“Thập Tứ, ngươi nói bậy bạ gì đó!”

“Ta có nói bậy hay không, trong lòng các ngươi là rõ ràng nhất, huống chi chuyện như vậy cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra! Năm đó Chu Liệt tiến nhập lên giai Võ Thần, chuyện thứ nhất khi xuất quan chính là tiến cung cùng thái hậu gặp riêng, nào biết chuyện tốt của các người bị người khác gặp được, sau này người kia lại bị các người hãm hại, bị tiên hoàng ban chết…”

Hạ Hầu Kình Thiên nói như vậy, lông mày Hạ Hầu Quân Vũ lập tức cau lại :”Đệ nói là?”

“Hoàng huynh đoán không sai! Ta nói chính là mẫu phi của ta, Mộ Dung hoàng quý phi.”

“Ngươi thúi lắm!”

Lại nghe được cái tên này, làm cho Tần thái hậu quên mất cả lễ nghi quý tộc, chỉ vào Hạ Hầu Kình Thiên chửi ầm lên :”Việc Mộ Dung quý phi ở trong cung dùng vu cổ, mới bị tiên đế xử tử, cùng ai gia không có liên quan!”

“Có liên quan hay không, chứng cứ đều ở trong này!”

Hạ Hầu Kình Thiên lấy ra một xấp giấy tờ, đưa cho Hạ Hầu Quân Vũ.

“Thái hậu cùng Uy Xa Công là thanh mai trúc mã, nếu không phải do Tần gia ham phú quý, đem ngươi đưa vào cung, các ngươi chỉ sợ đã sớm sát cánh cùng bay! Chỉ là, các ngươi có tình cũng thôu đi, vì sao phải nhẫn tâm hại chết mẫu phi của ta? Làm cho ta ngay cả cơ hội nhìn thấy mặt nàng một lần cũng không có! Các ngươi thật nhẫn tâm---“

Lời nói của Hạ Hầu Kình Thiên, thật sâu tác động đến Hạ Hầu Quân Vũ, hắn từng tờ từng tờ lật xem chứng cứ, hai tay dần dần run rẩy.

“Mẫu hậu, thật là người sao?”

Lấy tốc độ nhanh nhất xem xong, Hạ Hầu Quân Vũ nhìn Tần thái hậu, trong mắt không còn hiếu thuận bình thường, chỉ còn lại lạnh lùng cùng thù hận.

Ánh mắt hắn, khiến cho Tần thái hậu sợ hãi, cũng kích thích Tần thái hậu càng thêm phẫn nộ.

“Hoàng thượng, người làm sao vậy? Người đây là đang vì một tên tội nhân đã chết, chất vấn ai gia sao?”

“Mộ Dung Yên là kẻ tiện nhân, rõ ràng là thái tử phi, lại trèo lên giường tiên hoàng, trở thành quý phi của tiên hoàng. Nàng chính là loại nữ nhân dơ bẩn, dụ dỗ tiên hoàng, chết một trăm lần cũng không đáng tiếc!”

Tần thái hậu lúc này không còn chút dáng vẻ nào của thái hậu nữa, cùng những ả đàn bà chanh chua trên phố không có gì khác nhau.

Sau khi nghe lời nói của Tần thái hậu, sắc mặt Hạ Hầu Quân Vũ trở nên xám xịt.

“Mẫu hậu, người không nên! Người biết rõ Yên tỷ tỷ không phải là loại người như thế, nàng là bị bức bách…”

“Hoàng thượng! Nàng ta là phi tần của tiên hoàng, là di nương của người, là hồ ly tinh quyến rũ quân vương, không phải là Yên tỷ tỷ của người!” Tần thái hậu nghiêm khắc nói :”Người đừng vội nghe lời tiện loại này châm ngòi ly gián tình cảm mẫu tử của chúng ta!”

“Thái hậu, ta cùng hoàng huynh đều là nhi tử của phụ hoàng.” Hai mắt Hạ Hầu Kình Thiên như hầm băng.

“Phi---“ Tần thái hậu nhanh chóng thay đổi thái độ hiền lành ngày thường đối với Hạ Hầu Kình Thiên, bộ mặt trở nên dữ tợn.

“Mộ Dung Yên cùng lúc phụng dưỡng hai phụ tử, ngươi là con của ai, chỉ sợ ngay cả nàng ta cũng không biết! Tiên hoàng bị u mê, mới nhận thứ tiện loại như ngươi, ai gia cũng không thừa nhận!”

Tiện loại…

Nghe Tần thái hậu nhiều lần dùng từ ngữ này hình dung Hạ Hầu Kình Thiên, trong lòng Ngọc Phi Yên sinh ra một cảm giác rất khó chịu, nhịn không được lo lắng nhìn hắn một cái.

Lời nói của bọn họ vô tình đã lộ ra bí mật cung đình, không ngờ thân thế Hạ Hầu Kình Thiên lại nhấp nhô như vậy.

Cha đoạt vợ của con? Hoàng thất quả nhiên rất loạn a!

Mèo con, ngươi đây là đang thương tiếc ta?

Nhận được ánh mắt của Ngọc Phi Yên, trong lòng Hạ Hầu Kình Thiên nổi lên một trận mật ý. Rốt cuộc thì mèo con gia tự mình giáo dưỡng, đối với gia khăng khăng một mực như vậy, tốt lắm! Xứng đáng khen ngợi!

“Im miệng!”

Hạ Hầu Quân Vũ nghẹn thật lâu rốt cục mới bạo phát.

“Thái hậu thân thể không khoẻ, cần tịnh dưỡng. Hướng Tiến, từ hôm nay trở đi, ai cũng không được phép tiến vào Từ Ninh cung! Lệ tần, nếu ngươi dám đến Từ Ninh cung nửa bước, trẫm liền cho ngươi vào lãnh cung!”

Thấy Hạ Hầu Quân Vũ muốn giam lỏng mình, Tần thái hậu chấn động :”Hoàng thượng, người làm sao có thể đối xử với ai gia như vậy?!”

“Chu Liệt, dĩ hạ phạm thượng, phạt ba năm bổng lộc, mệnh ngươi bế môn cấm túc!”

Tần thái hậu vốn còn đang căm tức, khi nghe Hạ Hầu Quân Vũ đối xử như vậy với Chu Liệt, càng thêm tức giận.

Vì ả tiện nhân đáng tội kia mà phán tội Võ Thần, Hạ Hầu Quân Vũ thật sự là bị choáng váng đầu óc sao?

“Tốt lắm! Hoàng thượng, ngươi vì một đứa tiện loại như vậy đối nghịch với ai gia, còn chưa hỏi rõ nguyên do, liền trách phạt Uy Xa Công? Ngươi đủ lông đủ cánh rồi---“

Tần thái hậu là người đã trải qua sóng to gió lớn, theo suy nghĩ của bà, nhi tử phản bội mình, tất cả đều là do Hạ Hầu Kình Thiên xúi giục, tội hắn đáng chết vạn lần! Chỉ khi Hạ Hầu Kình Thiên chết đi, Hạ Hầu Quân Vũ mới không ngu ngốc như vậy nữa.

“Này Xa Công, ai gia lệnh ngươi giết Hạ Hầu Kình Thiên!”

Lời Tần thái hậu nói, cũng là việc Chu Liệt muốn làm.

Từ khi hắn tấn chức thành Võ Vương, chưa từng bị người khác nhục nhã mình như vậy, hôm nay vẫn là lần đầu tiên. Không giết chết Hạ Hầu Kình Thiên, thì không thể bình ổn lửa giận trong lòng hắn.

“Thần cẩn tuân ý chỉ!”

Đại đao trong tay Chu Liệt chợt loé, trực tiếp bổ nhào về phía Hạ Hầu Kình Thiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện