Ôm Ba Ba Tí Hon Đi Gặp Cha

Chương 16: Có thể là cha đẻ con



Đàm Minh Triết cũng không tính là thật sự bị hai người kia quên lãng, thời điểm cơm tối, cậu được phân một sợi mì, một mảnh dưa chuột cùng nửa viên cải xanh.

Kỳ thực này đối với cậu mà nói đã coi như là không ít, bất quá Đàm Minh Triết vẫn cảm thấy mình đã bị 10 ngàn thương hại.

Đàm · ba tấc · người sáng suốt ngồi ở trong cái mâm trên bàn ăn, cùng thức ăn của mình đồng thời — âm u hao tổn *** thần.

Không biết là ai thời điểm nào mở cửa sổ ra, một cơn gió thổi tới, Đàm Minh Triết không ngồi vững vàng từ trong cái mâm bị hất bay, cậu tay mắt lanh lẹ nắm lấy thức ăn của mình — cái sợi mì kia — cứ như vậy rơi ra ngoài, bất quá cũng là có thể giở trò giả vờ đẹp trai rơi một hồi, bởi vì mì sợi đầu kia không có gì trói chặt, chấm dứt sẽ cùng cậu đồng thời bay ra.

Thẩm Đường Cửu tay mắt lanh lẹ, đưa tay liền đem Đàm Minh Triết đã bay xa bàn ăn một thước, kẹp lấy — không sai, dùng đũa kẹp lấy.

Đàm Tiểu Duệ đầu tiên là trợn mắt ngoác mồm, sau đó bùng nổ ra một trận cười to.

Thẩm Đường Cửu cũng nhịn không được, nhìn Đàm Tiểu Duệ liếc mắt một cái, hướng thủ phạm cửa sổ nhìn một chút, Đàm Tiểu Duệ nhanh chóng chạy tới

đem cửa sổ đóng lại.

Ai nha nha, sau này mở cửa sổ phải cẩn thận đây, ba ba biến nhỏ, một cơn gió có thể thổi bay.

Đàm Minh Triết lòng vẫn còn sợ hãi thở phào nhẹ nhõm, thuận cố định lại công cụ chính mình bám lấy nhìn sang, thấy là đôi đũa nhất thời khó chịu, trừng Thẩm Đường Cửu liếc mắt một cái, vỗ vỗ đũa ra hiệu Thẩm Đường Cửu nhanh chóng đem cậu thả xuống đi, bằng không cảm giác này quá biệt nữu, giống như là bị người nào đó cấp ăn vào trong bụng.

Cậy tuy rằng không ngại bị Thẩm mỗ ăn vào trong bụng, nhưng tuyệt đối không phải dùng phương thức này a!

Thẩm Đường Cửu đem Đàm Minh Triết đuổi về bàn ăn mới buông đũa ra.

Đàm Tiểu Duệ đóng cửa sổ trở về nhìn thấy bộ dạng Đàm Minh Triết chật vật liền cười ha ha lên, mang đến Thẩm Đường Cửu cũng cùng không ngậm mồm vào được.

Đàm Minh Triết ngồi xếp bằng ngồi xuống, thở dài.

Cười đi cười đi, hai cái gia hoả này không có lòng thông cảm!

Thẩm Đường Cửu một lần nữa từ trong bát của chính mình chọn một sợi mì để tới trong cái mâm cho Đàm Minh Triết, âm thanh còn mang theo ý cười: “Cậu có tín hiệu theo dõi, vân vân đi?”

Đàm Minh Triết quay đầu liếc mắt nhìn hắn: “Có a, làm sao?”

“Cậu để trên người mình an ổn một cái đi, đỡ phải ngày nào đó ra ngoài gió to, cậu bị thổi bay, chúng tôi không tìm được cậu. Thời điểm đó Tiểu Duệ liền không phải là cười cậu mà là khóc nhè.” Thẩm Đường Cửu cân nhắc vấn đề coi như chu toàn, hắn nói tình huống như thế cũng không phải không thể.

Đàm Tiểu Duệ quả nhiên không cười, sốt sắng mà nhìn Đàm Minh Triết: “Ba ba, ba ba đừng bị thổi bay.”

“Yên tâm đi, trong lòng ba ba nắm chắc.” Đàm Minh Triết liền trầm mặc một hồi, mới đối Thẩm Đường Cửu đáp, “Được đó, chờ sau đó cơm nước xong tôi dẫn anh đi phòng làm việc tìm cái máy theo dõi thích hợp.”

“Ừm.” Thẩm Đường Cửu vừa ăn cơm một bên giao phó, “Còn có cậu phải hiểu tình huống của cậu bây giờ, một cơn gió có thể thổi bay cậu, một chén nước một que diêm vân vân như vậy cũng có thể tạo thành thương tổn cho cậu, cậu hiểu ý của tôi đi?”

Đàm Minh Triết gật gật đầu: “Hiểu.”

Bởi thân hình nhỏ đi, cho nên đồ vật ngày trước đối với cậu vô cùng bình thường hiện tại có thể là trí mạng, tỷ như — hệ thống cung cấp nước mở ra, nếu như nắp đóng nước bồn rửa tay không có lấp kín, như vậy đối với cậu mà nói không khác nào nước

lũ bạo phát.

Ăn xong cơm, Thẩm Đường Cửu thu thập bát đũa mang đi rửa, Đàm Tiểu Duệ thì lại ôm ba ba hé không buông tay: “Ba ba đừng rời bỏ bên cạnh con, con vẫn luôn mang theo ba ba, ba ba sẽ không bị gió thổi bay, bị nước cuốn trôi, bị lửa thiêu đốt.”

Đàm Minh Triết: “…”

Đập! Con rốt cuộc có phải là con ruột lão tử hay không?! Làm sao lại nói lời như thế ạ!”

A phi phi phi phi, đứa trẻ đồng ngôn vô kỵ, cầu lão thiên gia đừng tiếp tục cấp chó cắn áo rách a!

Đàm Minh Triết trong lòng phúc phỉ một trận, Thẩm Đường Cửu rửa chén đã trở lại, trực tiếp dặn dò: “Mang tôi đi phòng làm việc đi.”

Đàm Tiểu Duệ rất tích cực, cầm lấy ba ba liền hướng phòng làm việc chạy đi.

Tại trên người ba ba cài đặt máy theo dõi không sai, vạn nhất ngày nào đó không tìm được ba ba, còn có thể thông qua cái này tìm tới.

Thời điểm tới phòng làm việc, phòng làm việc cùng lúc bọn họ rời đi không sai biệt lắm, rối như tơ vò, Đàm Minh Triết chỉ huy con trai mang Thẩm Đường Cửu mở ra một cái ngăn kéo, bên trong các loại hình máy theo dõi cùng tín hiệu theo dõi đều có.

Thẩm Đường Cửu đem một hộp nhỏ đều lấy ra: “Thật đầy đủ a!”

“Đó là đương nhiên, tôi chính mình làm, bảo đảm chất lượng toàn bộ đều tốt!”

Đàm Minh Triết khoe khoang nói.

Thẩm Đường Cửu tìm cái bé nhất vẫn cảm thấy hơi lớn, dù sao người nào đó hiện tại quá nhỏ.

Đàm Minh Triết cũng phát hiện, cậu sửng sốt một chút mới nói: “Không có chuyện gì, đặc thù thời kì, đặc thù đối xử, cho tôi đi.”

Thẩm Đường Cửu cũng không nói gì, đem một bộ kia đưa cho Đàm Minh Triết.

Đàm Minh Triết cầm máy theo dõi cùng truyền phát tín hiệu nhỏ nhất, vặn đi vặn lại một chút, cuối cùng cải tạo thành phù hợp hình thể cậu, đóng ở trên vành tai.

Thẩm Đường Cửu con ngươi híp lại, bất động thanh sắc nhìn Đàm Minh Triết một trận dằn vặt, tâm trạng thầm than — quả nhiên là cái người thâm tàng bất lộ a!

Đàm Minh Triết đem máy theo dõi cho Thẩm Đường Cửu, là hình dạng con chíp, Thẩm Đường Cửu dính vào trên điện thoại di động.

“Con trai, con cũng đeo một cái đi!” Đàm Minh Triết không yên lòng.

Thẩm Đường Cửu nghe vậy cũng chọn một cái cấp Đàm Tiểu Duệ an bài.

Đàm Tiểu Duệ ngược lại là không từ chối, còn cảm giác rất mới mẻ mà nhìn Thẩm Đường Cửu cài đặt tín hiệu theo dõi cho bé.

Thời điểm làm ở trên cánh tay có chút đau, bất quá bé cắn răng nhịn được.

Giải quyết xong chuyện này, Đàm Minh Triết cùng Đàm Tiểu Duệ mới yên tâm.

Thẩm Đường Cửu cũng cảm thấy có bảo đảm hơn nhiều.

Bất quá Đàm Tiểu Duệ còn không chịu để Đàm Minh Triết rời đi chính mình, liền để cậu cùng chính mình ngủ chung.

Thẩm Đường Cửu thì lại đi gian phòng của Đàm Minh Triết.

Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Đường Cửu bị tiếng gõ cửa đánh thức. Hắn dứt khoát vươn mình mà dậy, mặc quần áo tử tế đi dò hỏi.

Nguyên lai là người đưa thư.

Thẩm Đường Cửu kỹ năng nhìn người rất chuẩn, hắn cũng không sợ đối phương giở trò, mở cửa trước tiên quan sát tỉ mỉ một phen, sau đó tiếp nhận một cái túi lớn, ký tên nói cám ơn mới đóng cửa lại.

Thẩm Đường Cửu chính mình cũng mang theo máy quét, hắn kiểm tra xong không có vấn đề gì mới hủy đi niêm phong.

Quả nhiên là mấy cái đồ chơi.

Đàm Minh Triết cũng nghe được động tĩnh, chạy đến hỏi hắn: “Làm sao vậy?”

“Cậu mua?”

“Ân, đúng đấy, trước lúc tôi nhỏ đi vì dỗ con trai liền mua mấy cái đồ chơi, có một cái ngày thứ hai đã đến, phần này tới chậm.” Đàm Minh Triết nhận ra mấy cái đồ chơi kia, là mình lúc trước ở trên mạng mua.

“Đồ chơi của nó không ít, còn mua?”

“Ây… Trẻ con mà, thừa dịp bọn họ còn nhỏ, đương nhiên phải nhiều nhiều sủng ái.”

“Chiều đứa nhỏ cũng

không phải dùng biện pháp như thế đi?” Thẩm Đường Cửu không thế nào đồng ý cái nhìn của Đàm Minh Triết.

Đàm Minh Triết không vui, nghĩ đến tối hôm qua tại nhà bếp Thẩm Đường Cửu nói cái gì con trai là chính mình trộm được, may là Tiểu Duệ không nghe, nếu là nghe được còn tưởng rằng chính mình không phải ba ba ruột của nó.

Tuy rằng một phần là trộm được, nhưng con vẫn là con ruột.

“Anh không hiểu, có con anh sẽ hiểu. Bọn nó nở nụ cười, tâm tình anh đều có thể biến hoá.” Đàm Minh Triết cuối cùng bỏ lại một câu như vậy, tiến vào một chiếc xe hơi nhỏ, mở ở phòng khách chạy như điên.

Thẩm Đường Cửu: “…”

Rất muốn than vài câu, làm sao bây giờ!

Đàm Tiểu Duệ nghe thấy động tĩnh cũng đi lên, nhìn thấy món đồ chơi mới quả nhiên sáng mắt lên, liền cùng ba bà cùng nhau chơi đùa.

Thẩm Đường Cửu yên lặng đi nhà bếp làm điểm tâm.

Mấy người ăn sáng xong, thu thập đồ đạc, khoá kỹ cửa một lần, rồi mới ra ngoài.

Thẩm Đường Cửu mở chiếc xe kia tao bao của Đàm Minh Triết chạy tới Y thị.

Y thị so với N thị dân cư thưa thớt một chút, phóng tầm mắt nhìn tới đều là một ít biệt thự nhỏ cùng trang viên.

Thẩm Đường Cửu thuận Đàm Minh

Triết chỉ dẫn lái đến trước một toà biệt thự, nhất thời khóe mắt nhảy lên.

Nơi này… Không phải là nơi ở của Lục Dương sao?

“Cậu từ nơi này trộm?” Thẩm Đường Cửu đem Đàm Minh Triết từ trong tay Đàm Tiểu Duệ cầm lại đây, dẫn xuống xe trước, sau đó hạ thấp giọng hỏi Đàm Minh Triết.

“Đúng a, anh đừng xem nơi này không đáng chú ý, tôi lúc đó nhưng là tra xét rất nhiều tư liệu, chủ nhân của nơi này gọi Lục Dương, là chuyên gia nổi danh thu thập kho JZ.”

Thẩm Đường Cửu: “…”

Hít sâu hít sâu, bên trong tiểu nòng nọc nhiều như vậy, Đàm Minh Triết hẳn là sẽ không trộm cái kia của chính mình đi?

“Cậu cầm là cái nào? Chủ nhân đánh số là bao nhiêu?”

“Tôi đều nói lúc trước tình huống khẩn cấp cầm bỏ chạy, không nhớ kỹ là ai.” Đàm Minh Triết giãy dụa, “Anh sẽ bóp chết tôi mất, có thể nhẹ chút không?”

Thẩm Đường Cửu buông cậu ra một chút, Đàm Tiểu Duệ vừa vặn cũng xuống xe, chạy tới tò mò nhìn hai người bọn họ: “Hai người đang ồn ào cái gì?”

Đàm Minh Triết hô hấp không khí mới mẻ, liếc một cái thần sắc khác thường nhìn Thẩm Đường Cửu: “Con hỏi chú ấy, tự dưng thần kinh, cũng không biết đang

sốt sắng cái gì…” Nói tới chỗ này, Đàm Minh Triết trong đầu đột nhiên linh quang lóe lên, ánh mắt khá là ám muội mà nhìn Thẩm Đường Cửu, “Ồ… Anh có phải là…”

“Câm miệng! Không phải!” Thẩm Đường Cửu đánh gãy lời nói của cậu, đem cậu ném cho Đàm Tiểu Duệ, trước tiên đi nhấn chuông cửa.

Đàm Tiểu Duệ nắm lấy ba ba, thấy ba ba cười đến một mặt tà ác, không nhịn được đâm đâm đầu Đàm Minh Triết: “Ba ba đang cười cái gì a?”

“Ha ha, bảo bối nhi nếu chú Thẩm là cha đẻ con, con có vui vẻ không?”

“A?” Đàm Tiểu Duệ đỉnh một trán dấu chấm hỏi, “Ba ba không phải cha đẻ con sao?”

Đàm Minh Triết cười hôn tay Đàm Tiểu Duệ một cái: “Ba ba đương nhiên là cha đẻ con, đi thôi. Chờ một lúc con sẽ biết.”

Con trai ngốc chính là không tin cậu, vậy cậu cũng hết cách rồi, đi vào trước xác định sau nói sau đi.

Tốt nhất là như vậy a, vậy hắn liền bớt đi thật là lớn phiền toái!

Sách sách sách, Đàm Minh Triết cậu thật là biết trộm, chọn được bảo bối *** anh không nói, còn tìm vận may cùng *** anh cùng đi kiểm nghiệm thật giả.

Ông trời phù hộ ông trời phù hộ, nhất định phải là Thẩm Đường Cửu a!

Thẩm Đường Cửu nghe đến Đàm Minh Triết cùng Đàm Tiểu Duệ đối thoại,

trong lòng hết sức phức tạp, không thể nói được cụ thể là cái tình cảm gì, đương nhiên kinh ngạc nhất định là có, mà tựa hồ cũng có một tí tẹo như thể trút được gánh nặng? Nghĩ đến mẹ luôn miệng nói đứa bé kia hình dáng giống chính mình, Thẩm Đường Cửu càng thắt tâm.

Cũng được, nếu thật là con của chính mình, vậy coi như thêm một đứa con trai, vừa vặn chu toàn tâm nguyện của mẹ.

Về phần cái gia hỏa biến nhỏ kia… Ai quản cậu ta!

Tên trộm! Vô lại! Không chịu trách nhiệm khốn nạn!

Lục Dương nhìn thấy Thẩm Đường Cửu đứng ở ngoài cửa nhà mình, thật sự là lấy làm kinh hãi: “Thẩm thiếu gia, anh làm sao ở chỗ này?”

“Tôi tới kiểm tra bảo bối của tôi!” Thẩm Đường Cửu mặt tối sầm lại đẩy hắn ra, tự đi vào cửa.

Lục Dương đầu óc mơ hồ vừa muốn quay người, nhìn thấy Đàm Tiểu Duệ đi phía sau, nhất thời trợn to hai mắt.

Chuyện này… Chẳng lẽ đây là tiểu Thẩm thiếu gia a?!

Đàm Tiểu Duệ cười hì hì hướng hắn vung lên một cái khuôn mặt tươi cười: “Chào chú ạ ”

Sau đó cũng đẩy hắn ra đuổi theo Thẩm Đường Cửu.

Lục Dương phản ứng trì độn mà chào một tiếng, lòng nói không thể nào? Mấy ngày trước Thẩm Đường Cửu gọi điện thoại cho hắn hỏi hắn tình huống an toàn của bảo bối, hắn đi nhìn rồi a, bảo bối còn ở chỗ cũ, làm sao có khả năng… Có lớn con trai lớn như vậy nhô ra?!

Tác giả có lời muốn nói: quỳ cầu thu gom a nhóm thân…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện