Nữ Hoàng Tuyển Phu

Quyển 1 - Chương 39: Ngưng Hương Thảo



Quan sát một hồi, dường như nó không có bất luận phản ứng không khoẻ gì, lúc này Hàn Linh mới yên tâm lớn mật mà ngắt lấy trái cây ăn. Càng thêm ngọt, mang theo một, hai phần chua, sau khi ăn vào bụng xong, có một luồng khí nóng dâng lên, tiếp theo truyền khắp toàn thân, ấm áp lan tràn, quả nhiên là thứ tốt. Lại nói tiếp vẻ ngoài của loại trái cây này nhưng thật ra có vài phần giống với trái anh đào, vừa lúc trước luyện võ, đã sớm đói bụng, vì thế nàng một mạch liền ăn trên trăm trái. Ngồi dựa vào bên cạnh của Tân Ba, một người một sư tử ở dưới hoàng hôn chiếu rọi, có vẻ hài hòa đến phá lệ. Nàng vừa ăn của chính mình, vừa cũng không quên đưa một ít cho Tân Ba ăn, Tân Ba thỏa mãn mà cong người nằm ở trên mặt đất nghỉ ngơi.

Nhìn nó thoải mái như thế, cảnh sắc ở trước mắt lại mỹ lệ như thế, nàng nhịn không được bắt đầu nhẹ hát một tiểu khúc:

“Thiếu nữ thanh khiết đến phàm trần, bên hồ Tây Tử gặp tình đầu.

Thị phi nan giải như ảo ảnh, một tiếng yêu, một thân hận, một làn gió mát một mảnh hồn.

Vác kiếm quải rượu giang hồ bước, bao nhiêu ân oán chìm trong mộng, bỗng nhiên quay đầu vạn sự hư không.*

……”

*Đây là bài hát “Thiên Tiên Tử”, nhạc phim "Hiệp Khách Hành" (Ending Song) năm 2002 do Tạ Vũ Hân trình bày.

Tân Ba nghe được rất sung sướng, trong mũi hừ hừ, tựa như đang hát đệm. Nàng vuốt ve nó, tiếng cười réo rắt truyền khắp sơn cốc.

Ở góc nhìn mà nàng nhìn không tới, một bộ thanh y đón gió đứng ở giữa rừng tùng, kinh ngạc nhìn bóng dáng của một người một sư tử. Vốn là hắn chỉ nghĩ tùy tiện tìm một người tới dẫn dắt rời đi lực chú ý của Sư Vương, để cho hắn có nhiều thời gian hơn đi tìm “Ngưng Hương Thảo” mà hắn muốn lấy được. Ngưng Hương Thảo không giống như trong suy đoán của hắn dễ dàng tìm được như vậy, hắn có chút nhụt chí, đột nhiên nhớ tới từ thư viện bắt được người này, không biết bây giờ hắn có phải đã táng thân ở trong bụng của Sư Vương rồi hay không. Sau khi trở về vừa thấy, hắn tức khắc mắt choáng váng, đối phương chẳng những không có bị Sư Vương nuốt vào bụng, hơn nữa một người một sư tử còn ở chung rất là hài hòa.

Đây rốt cuộc là tình hình như thế nào? Còn có tiểu tử kia đang ngắt lấy và ăn vào không phải là “Hỏa Long Quả” sao?

Mấy lần trước hắn tới, Hỏa Long Quả đều còn chưa có kết trái, trái lại lần này kết trái, lại để cho tiểu tử này nhanh chân đến trước. Hắn lại còn ăn liên tục, không phải đều muốn chiếm Hỏa Long Quả ở trên cây toàn bộ cho riêng mình sao? Hắn tức giận đến ngứa răng, hận không thể bắt tiểu tử kia tới ra sức đánh cho một trận.

Đáng tiếc, Sư Vương đang canh giữ ở nơi đó, hắn không cách nào tới gần được.

Tân Ba tựa như nghe thấy được hơi thở khác thường gì, đột nhiên đứng dậy, đầu của nó chuyển hướng về phía rừng tùng, hai tia hung quang từ trong mắt bắn ra. Nàng cảm giác được nó đầy người sát khí, sợ tới mức ngồi ở tại chỗ, không dám động một chút, ngay cả hô hấp cũng cố gắng chậm lại hết mức.

Nàng theo tầm mắt của Tân Ba nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy một bóng dáng màu xanh thoáng qua.

Là hắn!

Đã quên hoảng sợ, nàng bỗng chốc đứng lên, hai mắt cũng lộ ra hung quang theo. Ai cũng sẽ không biết, lúc này nàng cùng Sư Vương là giống nhau đến như thế.

Nàng cưỡi lên lưng của Tân Ba, thúc giục nó đuổi theo nam miệng thúi.

Tân Ba xông đến với tốc độ cực nhanh, khứu giác cũng cực kỳ nhanh nhạy, chỉ cần có một chút hơi thở, nó cũng có thể cảm giác được. Nàng nằm ở trên người của nó, ôm chặt cổ của nó, sợ bị nó ném xuống đất. Tư thế này…… nói thật ra thì rất khó xem.

Nàng cũng mặc kệ những thứ này, an toàn là thứ nhất, báo thù là thứ hai.

Tân Ba mau, tốc độ của nam miệng thúi cũng không chậm, khi mỗi lần gần như sẽ sắp đuổi kịp hắn, hắn liền thi triển khinh công biến thái của hắn, bỗng chốc một tiếng lại bay đến mấy chục bước ra ngoài. Bất quá dù sao hắn cũng chỉ là một người phàm, thể lực cuối cùng thì có hạn, ở đâu trải qua so với Tân Ba bám riết không tha mà truy kích nhiều lần?

Cuối cùng, hắn dừng lại ở trên đỉnh của một cây tùng, cúi đầu nhìn nàng và Tân Ba.

“Ai, ngươi cùng bằng hữu thương lượng như thế nào?”

Nàng hầm hừ mà trừng mắt nhìn hắn, quả quyết từ chối nói: “Muốn thương lượng? Không có cửa đâu!” Tân Ba cũng theo đó tiếng gầm lên cao, xem như tán thành.

Nam miệng thúi có chút ăn mệt, mím môi một cái nói: “Ngươi không phải muốn cho võ công của ngươi có tiến triển nhanh lên sao? Ta có biện pháp có thể giúp ngươi. Chỉ cần ngươi để cho nó không cần lại đuổi  theo ta, ta liền mang ngươi đi tìm tiên thảo, tiên thảo có thể giúp ngươi tăng lên nội lực.”

Nàng thu mi lại lặng im suy nghĩ, thật sự có chuyện tốt bực này? Nàng có chút không dám tin hắn, lắc đầu nói: “Ai biết ngươi nói có là sự thật phải hay không? Ngươi người này không có lòng tốt, ta mới không tin ngươi đâu.”

“Ngươi để cho Sư Vương đi theo ngươi không phải được rồi sao? Ta còn có thể ăn ngươi hay sao?” Nam miệng thúi cố ý kích động nàng, ra vẻ khinh thường nói, “Không thể tưởng được ngươi nhát gan như thế, ta thật là đánh giá cao ngươi.”

Dám nói nàng nhát gan? Hắn thật là nói trúng rồi chỗ hiểm của nàng, nàng ghét nhất người nào dám nói nàng nhát gan.

Cũng đúng, dù sao có Tân Ba canh giữ ở bên người của nàng, nghĩ rằng hắn cũng không dám xằng bậy. Có lẽ thật sự có tiên thảo gì đó có thể ở trong thời gian ngắn tăng lên công lực, vậy chẳng phải là làm ít công to, không bao giờ mỗi ngày vất vả mà luyện kiếm nữa?

Nàng suy nghĩ một chút, trả lời: “Được rồi, ta tạm thời tin ngươi một lần, nếu ngươi dám chơi ta, ta sẽ khiến cho Tân Ba trừng trị ngươi.”

“Tân Ba? Ngươi thật đáng yêu.” Nam miệng thúi cười khẽ, ở trên gò má tuấn tú tràn đầy màu mè, hại nàng thiếu chút nữa thất thần. Nam nhân không thành thật lương thiện như vậy, ngàn vạn lần không thể đụng vào!

Nàng khom người trò chuyện một phen với Tân Ba, dường như nó nghe hiểu ngôn ngữ của nàng, sau khi rống lên vài tiếng thị uy với người ở trên cây người kia, cong người ngồi xổm xuống, dùng ngôn ngữ tứ chi thuyết minh nó đã thỏa hiệp.

Nam miệng thúi thấy thế, thử nhảy xuống mặt đất, không dám tiếp cận đến gần quá. Hắn cảnh giác nhìn Tân Ba, thuận miệng nói: “Ta tên là Hiên Viên Thần, ngươi tên là gì?”

Nàng trả lại một câu ngắn ngủn: “Hàn Linh.”

Sau khi Hiên Viên Thần nghe thấy tên của nàng, biểu tình có chút khác thường, hắn nhìn chăm chú nàng hồi lâu, đột nhiên một nụ cười quỷ dị từ khóe miệng của hắn kéo ra. Hắn không có nói cái gì nữa, bắt đầu ở phía trước dẫn đường, nhưng là ở sau lưng căng thẳng của hắn biểu hiện hắn đang đề phòng Tân Ba.

Hắn dường như đối với địa hình trong sơn cốc cực kì quen thuộc, dẫn nàng đi dạo ở khắp nơi, chỉ ở địa phương nào đó, hắn sẽ nghỉ chân, sau đó ở trong bụi cây bụi cỏ tìm kiếm kỹ càng cái gì đó.

Nhìn hắn tìm đến nghiêm túc, nàng nhịn không được tò mò hỏi: “Này, ngươi rốt cuộc đang tìm cái gì?”

“Ta đang tìm Ngưng Hương Thảo.”

“Chính là ngươi nói tiên thảo có thể nâng cao công lực cho ta? Ngươi nói cho ta biết nó trông như thế nào đi, ta có thể giúp ngươi cùng nhau tìm.” Vẻ mặt của nàng hưng phấn, hai mắt cũng theo đó mà tỏa sáng.

Hiên Viên Thần ngừng lại, nhướng mày đánh giá nàng, biểu tình quái dị nói không nên lời.

Tân Ba vào lúc này gầm nhẹ ra tiếng, nàng tán thưởng mà vỗ vỗ đầu của nó, đừng nói là Tân Ba, ngay cả nàng cũng không quen nhìn gương mặt này hắn.

“Ngưng Hương Thảo chỉ có người thông linh sáu cảm giác mới có thể tìm được, một tục nhân như ngươi, sao có thể tìm được?”

Lời nói của hắn hàm chứa sự ngả ngớn, hoàn toàn chọc giận nàng, nói nàng là tục nhân? Hắn thì không phải tục nhân ư?

“Chúng ta chờ xem, mỗi người đều đi tìm, nhìn xem rốt cuộc ai mới là tục nhân.” Nàng khiêu khích mà trừng mắt nhìn liếc hắn một cái, cưỡi lên trên lưng của Tân Ba, quay đầu lại bỏ đi. Nếu hắn muốn lấy được Ngưng Hương Thảo đến như vậy, nàng càng không để cho hắn được như ý, nhất định phải tìm được tiên thảo kia trước hắn một bước, sau đó ăn hết nó, để cho hắn nhìn đến thèm. Hì hì……

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện