A Mạch Tòng Quân

Chương 60: Thân chinh



Bắc Mạc, năm Thiên Hạnh thứ tám, tiểu hoàng đế Bắc Mạc không để ý đến sự phản đối của triều thần, tự mình dẫn hai mươi vạn quân ngự giá thân chinh. Đại quân từ kinh đô một đường thẳng hướng đi về phía Nam, khi tới cửa khẩu Tĩnh Dương quan lại bị lão tướng trấn giữ quan ải Tiêu Thận cản lại.

Tiêu Thận là lão tướng cùng thời với Chu Chí Nhẫn nhưng thành danh sớm hơn, khi Trần Khởi từ Tĩnh Dương, Nam Hạ đi Dự Châu đã để người này ở lại trấn giữ biên quan Tĩnh Dương. Nay nghe nói hoàng đế nhất quyết dẫn đại quân vào quan ải chinh Nam, lão tướng quân gần đến tuổi thất tuần, một thân trọng giáp quỳ trước quan ải, dù chết cũng không chịu phụng chiếu mở quan ải cho đại quân đi qua. Mặc kệ tiểu hoàng đế phái người đến truyền ý chỉ thế nào, ông ta vẫn chỉ luôn trả lời rằng: “Thiên tử thân chinh, sự tình quan hệ đến xã tắc, trừ phi là vạn bất đắc dĩ hoặc là nắm chắc phần thắng trong tay, mà nay quan nội tình thế không rõ ràng, thắng bại khó liệu, thiên tử sao có thể dấn thân vào chốn hiểm nguy? Nếu Hoàng thượng nhất quyết nhập quan, thỉnh tam quân cứ đạp lên thi thể lão thần mà qua, nếu không, thần không còn mặt mũi nào đi gặp tiên đế dưới chốn cửu tuyền!”

Tiểu hoàng đế vạn vạn lần không ngờ rằng mình xuất quân từ kinh đô, khi đến Tĩnh Dương lại bị cản lại, tức giận đến nỗi mắng Tiêu Thận là lão thất phu. Tiêu Thận thật đáng chết, nhưng lại không thể giết, dù sao tiểu hoàng đế cũng không phải là kẻ ngốc, từ nhỏ đã lập chí phải trở thành minh quân như Nghiêu, Thuấn, nên những chuyện sát hại trung thần lương tướng đương nhiên không thể làm. Nhưng không giết, thì khẩu khí này thật sự lại khó có thể nuốt xuống, chẳng lẽ nếu lão già này cứ quỳ mãi ở đấy, thì quan ải Tĩnh Dương này rốt cuộc không thể qua được hay sao? Chưa biết phải làm thế nào, thì bên cạnh có người nói một câu khiến tiểu hoàng đế thức tỉnh: Có thể qua được Tĩnh Dương quan này hay không, mấu chốt chính là ở đại nguyên soái chinh Nam Trần Khởi!

Trong thành Dự Châu, Trần Khởi nhận được mật báo của tâm phúc, biết được Tiêu Thận quỳ ở quan ải cản trở thánh giá, kêu lên thất thanh: “Tiêu Thận hại ta rồi!”

Trong phòng cũng không người khác, chỉ có tâm phúc của Trần Khởi là phó tướng Khương Thành Dực đứng ở một bên, nghe vậy nhịn không được hỏi: “Tiêu Thận ngăn trở thánh giá thì có quan hệ gì đến nguyên soái đâu?”

Một lát sau đó, khi cảm xúc của Trần Khởi đã bình tĩnh trở lại, liền cầm mật báo trong tay tiến đến gần ngọn nến rồi châm đốt, sau đó mới thản nhiên nói: “Tiêu Thận là do ta ra lệnh cho trấn giữ ở Tĩnh Dương quan, nay ông ta ngăn thánh giá ở quan ngoại, người đời sẽ nói là do ta bày mưu đặt kế. Ông ta lại nói rằng tướng ở ngoài xa trường chỉ nghe quân lệnh không theo thánh mệnh, trong lòng Hoàng Thượng sẽ nghĩ ta như thế nào?”

Nghe Trần Khởi nói, Khương Thành Dực cũng không khỏi biến sắc mặt, chần chờ một chút lại khuyên giải: “Ứng phó với Hoàng thượng ở nơi đó chắc cũng không có vấn đề gì đâu. Nhớ ngày trước Hoàng thượng tận lực sắp xếp cho chúng ta, đem một nửa binh lực giao vào tay nguyên soái, thì có thể thấy được là ngài đối với nguyên soái đã vô cùng tín nhiệm.”

“Nếu như tin ta thì cần gì phải ngự giá thân chinh? Tĩnh Dương sớm đã bị phá, cửa ngõ vào Nam Hạ đã được mở ra, thiết kỵ của ta đã rong ruổi khắp vùng Giang Bắc. Thành Thái Hưng đã là vật trong bàn tay, đánh hạ nó hay không chỉ là chuyện sớm muộn, có gì khác đâu. Nếu như nói nhất định phải đánh xuống Giang Nam, thì giờ phút này thời cơ lại chưa tới, Hoàng Thượng lúc này thân chinh, thì có thể làm chuyện gì?” Trên mặt Trần Khởi hiện lên một nụ cười khổ, dừng lại một chút rồi thở dài nói: “Hoàng Thượng chẳng qua là muốn mượn cơ hội này kiến lập hệ thống quân công mới mà thôi.”

Khương Thành Dực nghe Trần Khởi nói mà cái hiểu cái không, há miệng muốn hỏi, nhưng lại không biết hỏi từ đâu. Trần Khởi thấy trên mặt anh ta vẫn mang vẻ khó hiểu, thở dài một tiếng, lại giải thích nói: “Lần này chẳng qua Hoàng thượng muốn mượn cớ thân chinh để tạo thế cân bằng giữa các phe phái mâu thuẫn trong quân, rồi từ đó tái lập lại thế cân bằng giữa các phe phái trong triều, để tránh xảy ra trường hợp một tướng lãnh cá biệt kiêu ngạo kể công, công cao lấn át cả chủ. Không tin ngươi cứ chờ xem, lần này hộ giá đến đây tất sẽ có không ít lão tướng danh môn. Người khác chưa nói đến, chỉ sợ Thường gia cũng sẽ phái người đến đây.”

Khương Thành Dực lại khó hiểu hỏi: “Đã có Thường Ngọc Thanh rồi, lúc này Thường gia hà cớ gì còn phải phái thêm người khác nữa?”

Trần Khởi cười nhạo một tiếng, nói: “Việc này càng cho thấy Hoàng Thượng không muốn có người lập công cao lấn át cả chủ, sau khi Thường Ngọc Thanh nổi danh là ‘Sát tướng’, cái tên này chỉ sợ cũng khiến Hoàng Thượng không vui. Tâm tư của Hoàng Thượng, chúng ta đoán được, chẳng lẽ nhóm lão hồ ly của Thường gia lại không đoán được? Thường Ngọc Thanh lần này vừa thất bại ở Ô Lan, nhưng thật ra lại chính là Tái ông mất ngựa(1), vừa hay tạo cho mấy lão hồ ly này một cái cớ, nhân cơ hội rút anh ta về, thay bằng một người mới chưa hề lập được quân công, rồi lại tiếp tục lập quân công, cuối cùng cũng vẫn là người của Thường gia, nhưng lại không cần phải lo lắng Thường Ngọc Thanh trở thành mũi nhọn quá sắc dẫn tới sự nghi kỵ của Hoàng Thượng. Chờ thêm một thời gian nữa, khi Thường Ngọc Thanh không còn quá nổi bật, lúc ấy muốn tái nhậm chức, Thường gia chỉ cần đứng sau lưng đẩy một phen là có thể được. Đây cũng là bọn họ đang bảo hộ cho con cháu của tướng môn đã có cả trăm năm truyền thống của mình.”

“Chúng ta thì sao?” Khương Thành Dực nhịn không được hỏi.

Trần Khởi cười cười, nhẹ giọng nói:“Chúng ta thì không được, nền tảng của chúng ta quá nhỏ bé, không đứng vững được thì chúng ta phải lui xuống.” Anh ta trầm mặc một lát, khi ngước mắt lên, trong mắt đã tràn đầy vẻ kiên nghị, cao giọng nói: “Chuẩn bị hai ngàn kỵ binh, theo ta tiến đến Tĩnh Dương nghênh đón thánh giá nhập quan!”

Tháng tư về, hoa đào nở rộ khắp triền núi.

Mấy ngày này, Từ Tĩnh thanh nhàn hiếm thấy, sau khi đi nửa vòng quân doanh, lại chắp tay sau lưng chậm rãi đi ra bên ngoài, khi đến trước một triền núi, thấy trên sườn dốc thoai thoải có vài cây đào núi bắt đầu khai hoa rất đẹp, Từ Tĩnh nhất thời cao hứng đến đây, vô tình đi đến dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn cành hoa đào đến nhập thần.

Tiểu thị vệ vẫn đi theo phía sau tưởng ông ta muốn ngắt mấy cành đào đem về cắm ở trong phòng, vội vàng tiến lên ân cần hỏi: “Tiên sinh, ngài xem cành này thế nào, ta cắt xuống cho ngài nhé.”

Từ Tĩnh nghe vậy thì sửng sốt, chút thi hứng vừa mới nổi lên đã bị tiểu thị vệ dùng một từ “Cắt” làm cho đứt vỡ tan tành, không khỏi vuốt râu liếc mắt nhìn tiểu thị vệ, tức giận mắng một câu: “Phàm phu!”

Tiểu thị vệ bị Từ Tĩnh mắng thì chẳng hiểu gì, đang muốn hỏi lại, đã thấy Từ Tĩnh đột nhiên biến sắc mặt.

“Hỏng rồi! Gió thu(2) lại tới nữa rồi!” Từ Tĩnh thấp giọng nói thầm, vừa nói vừa chạy lại nấp sau tán đào, nhưng thân cây đào núi kia chỉ bằng cái bát nhỏ, lại đang thời kỳ nở hoa, sao có thể che lấp một người được? Từ Tĩnh vòng qua cây đào được nửa vòng, cũng phát hiện nơi này không thể trốn, đành phải uốn mình như con mèo men theo sườn núi trốn đi, mới được vài bước, chợt nghe thấy tiếng A Mạch từ phía xa xa truyền tới:“Tiên sinh!”

Từ Tĩnh giả bộ như không nghe thấy, dưới chân ngược lại bước nhanh thêm chút nữa, nhưng ông ta sao nhanh được bằng A Mạch, chỉ trong chốc lát, thanh âm của A Mạch đã ở ngay sau lưng: “Tiên sinh, tiên sinh!”

Từ Tĩnh bất đắc dĩ đành phải ngừng lại, quay người dựa vào một gốc đào thở hồng hộc nhìn về phía A Mạch.

Sắc mặt của A Mạch so với lần gặp trước có chút hồng nhuận, bởi vì chạy gấp, trên trán rịn mồ hôi, chỉ mỉm cười nhìn Từ Tĩnh, cười hỏi: “Tiên sinh thật là cao hứng, ở đây thưởng thức hoa đào sao?”

—————

Chú thích:

1- Tái ông mất ngựa: Nghĩa đen: Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa. Nghĩa bóng: họa, phúc xoay vần, khó biết trước được.

Thành ngữ này xuất phát từ điển tích sau:”Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.

Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: – Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.

Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.

Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.

Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: – Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.

Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật nguyền.

Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão như thế.

Ông lão thản nhiên nói: – Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.

Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi lính, được sống sót ở gia đình.”

Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh. Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.

Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: Tái ông thất mã, an tri họa phúc.Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.

Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.

2- Gió thu: Mùa thu là mùa bắt đầu của sự tàn lụi của thiên nhiên. Ở đây ám chỉ sự xuất hiện của A Mạch không khác gì sự xuất hiện của gió thu giữa khung cảnh mùa xuân tươi đẹp mà Từ Tĩnh đang thưởng ngoạn

chương 60(2)

Từ Tĩnh cố gắng kéo căng da mặt tạo thành một nụ cười, nói: “Đi dạo xong rồi.” Nói xong lại nhìn nhìn Trương Nhị Đản mặt đỏ tía tai vì chạy gấp, đang trốn phía sau A Mạch, hỏi:“Trương Sĩ Cường, ngươi tới cùng đại nhân của ngươi sao?”

Đã đổi tên thành Trương Sĩ Cường, Trương Nhị Đản có chút ngại ngùng cười cười, gật đầu nói: “Vâng.”

Từ Tĩnh gật đầu, vuốt chòm râu dê hỏi Trương Sĩ Cường: “Thấy cái tên mới của ngươi thế nào?”

“Dạ,” Trương Sĩ Cường gãi gãi đầu, hướng về phía Từ Tĩnh đột nhiên cúi đầu nói: “Đa tạ quân sư ban tên.”

“Không cần đa tạ, không cần đa tạ.” Từ Tĩnh hắc hắc cười.

A Mạch thấy Từ Tĩnh cố ý tự khoa trương chính mình, hiểu được rằng ông ta đang muốn nói lảng sang chuyện khác, vội vàng bước sang bên cạnh nửa bước chắn ở trước mặt Trương Sĩ Cường, hướng về phía Từ Tĩnh cười nói: “Tiên sinh, mấy ngày không gặp, khiến cho A Mạch rất nhớ mong.”

Từ Tĩnh ngẩn ra, vội vàng nói: “Đừng, ngươi tốt nhất vẫn là đừng nên nhớ đến lão phu, nếu ngươi không nhớ, lão phu tốt xấu gì còn có thể thong dong một chút. Lần trước ngươi nhớ đến lão phu, lão phu liền mất đi hai trăm tân binh, thế mà mới qua vài ngày, ngươi lại muốn nhớ đến lão phu rồi?”

A Mạch hắc hắc mà cười, Từ Tĩnh liếc mắt xem thường, hỏi: “Hôm nay sao lại sớm vậy? Đặc biệt đến để thăm lão phu sao?”

A Mạch cười nói: “Tiên sinh nói chi lạ vậy, ta mang theo một ít tân binh chạy bộ buổi sáng, chạy một hồi liền từ đại doanh đến đây, đúng lúc nhớ đến tiên sinh, nên lại đây để thăm ngài”

Từ Tĩnh nghe A Mạch nói thế, liền bĩu môi, trào lộng nói: “A Mạch ngươi mà lại có thể chạy mấy chục dặm đường núi, rồi lại còn không cẩn thận mà chạy cả đến đây, lão phu bội phục.”

A Mạch như thể không có nghe ra sự trào lộng trong cách nói của Từ Tĩnh, vẫn nghiêm trang nói: “Cũng may là bản doanh ở gần đại doanh, bất quá chỉ mấy chục dặm đường, A Mạch sao có thể không thường xuyên lại đây vấn an tiên sinh!”

Từ Tĩnh không nghĩ tới A Mạch còn có thể đi theo ông ta để nói những lời này, cũng không thể không bội phục bản lĩnh giả ngu của A Mạch, không khỏi động lưỡi một chút, nhìn A Mạch hỏi: “Ta nói A Mạch, chính ngươi vỗ ngực mà ngẫm lại xem, lão phu đối với doanh lý của ngươi chẳng phải là rất chiếu cố rồi hay không? Lần chiêu mộ tân binh này, chẳng lẽ không phải đã bổ sung cho doanh lý của ngươi nhiều nhất hay sao?”

“Nhưng mà –”

Từ Tĩnh cắt ngang lời A Mạch nói: “Trận chiến lần trước, doanh lý ngươi tổn thất cũng nhiều nhất, nhưng lão phu cũng bổ sung không thiếu cho ngươi một người còn gì? Trước sau chẳng phải cũng đều bổ sung thêm biên chế cho ngươi sao? Chúng ta quen biết đã lâu, lão phu thiên vị cho ngươi chẳng lẽ còn ít? Quân Giang Bắc chúng ta từ trên xuống dưới hai mươi mấy doanh, ngươi phải để cho lão phu còn có chỗ ăn nói với người khác nữa chứ!”

“Nhưng…” A Mạch thấy Từ Tĩnh nhìn mình chằm chằm, thanh âm chậm rãi thấp xuống, nhẹ giọng nói:“Bổ sung không ít người, nhưng binh khí trang bị cho tân binh lại không đủ, nhiều tân binh như thế, nhưng phần lớn chỉ có mộc côn (gậy gỗ) trong tay. Khác gì hòa thượng Thiếu Lâm tự.”

Thanh âm của nàng càng lúc càng nhỏ, đến cuối cùng hầu như không còn nghe thấy thanh âm, Từ Tĩnh nghe không rõ mấy tiếng cuối cùng nàng nói là gì, theo bản năng liền hỏi lại: “Ngươi nói cái gì?”

A Mạch ngẩng đầu nhìn Từ Tĩnh liếc mắt một cái, lại cúi đầu nhỏ giọng nói thì thầm: “Binh lính của ta không phải là hòa thượng Thiếu Lâm tự.”

Từ Tĩnh bị A Mạch làm cho nghẹn họng liền sửng sốt nhìn nàng đến nửa ngày vẫn không thể nói ra lời, cuối cùng đành bất đắc dĩ nói: “A Mạch ơi A Mạch, ta đã hết cách rồi, chuyện trang bị cho tân binh ngươi muốn quản thì đi gặp nguyên soái đi.”

A Mạch thấy Từ Tĩnh nói đến như thế, biết nếu muốn lấy vài thứ từ chỗ ông ta đi ra thực tại không dễ dàng gì, trong lòng mặc dù đối với việc đi gặp Thương Dịch Chi có chút e ngại, nhưng lại hiểu được rằng nếu muốn có thêm trang bị cấp cho doanh lý của mình, thì cũng chỉ có cách là đi tìm Thương Dịch Chi . Nghĩ vậy, A Mạch cười cười, hướng về phía Từ Tĩnh cười nói: “Tiên sinh vẫn luôn quan tâm đến A Mạch, A Mạch trong lòng đều hiểu rất rõ. Nhưng đại bộ phận tân binh trong doanh lý cũng chưa được trang bị binh khí phù hợp, A Mạch trở về cũng thật sự không có cách nào nói chuyện cùng các huynh đệ, nếu tiên sinh đã nói như vậy, ta đây phải đi tìm nguyên soái, bất quá vẫn cần tiên sinh nói tốt một, hai câu.”

Từ Tĩnh gật gật đầu, đáp: “Ngươi đi đi, lão phu nhất định sẽ nói đỡ cho ngươi, chỉ cần nguyên soái lên tiếng, lão phu ở trước mặt người khác cũng nói tốt vài câu.”

A Mạch cùng Từ Tĩnh cáo từ, dẫn Trương Sĩ Cường đi về hướng đại doanh, khi đi qua tiểu thị vệ bên người Từ Tĩnh, tiểu thị vệ vội vàng lcung kính chào một tiếng “Mạch tướng quân”, A Mạch cười cười, cũng không nói chuyện, trong lòng cân nhắc khi gặp Thương Dịch Chi thì nên nói như thế nào để không về không tay.

Từ Tĩnh ở trên sườn núi đứng nhìn bóng dáng A Mạch dần dần nhỏ đi, lúc này mới chắp tay sau lưng đi bộ xuống, khi đến bên người tiểu thị vệ, thấy anh ta vẫn nhìn về hướng A Mạch rời đi đến ngẩn người. Từ Tĩnh hừ một tiếng, tiểu thị vệ lúc này mới giống như bừng tỉnh, vội vàng theo sau Từ Tĩnh.

“Mạch tướng quân có phải có khuôn mặt rất đẹp hay không?” Từ Tĩnh giống như vô tình thuận miệng hỏi.

“Phải, đẹp thật.” Tiểu thị vệ vô tâm hồi đáp, đã thấy Từ Tĩnh ở phía trước đột nhiên dừng lại quay người nhìn anh ta, mặt lập tức đỏ bừng, nói không ra lời.

Từ Tĩnh đột nhiên nở nụ cười, nói: “Sợ cái gì? Khuôn mặt của Mạch tướng quân rất đẹp là chuyện mà toàn quân đều biết, cũng không phải chỉ một mình ngươi nói như vậy.”

Tiểu thị vệ tâm tư đơn giản, thấy Từ Tĩnh nói như thế, lá gan dần dần cũng lớn lên, có chút hưng phấn mà nói: “Tiên sinh, Mạch tướng quân quả thật nhìn rất đẹp, vừa rồi lúc anh ta đi qua bên cạnh nhìn ta nở nụ cười, khuôn mặt hồng hồng, chẳng khác gì đóa hoa đào, không phải, so với hoa đào có lẽ còn đẹp hơn!”

Từ Tĩnh sửng sốt, chậm rãi cười, lắc lắc đầu, như thể có một lát thất thần, nhưng sắc mặt lập tức liền lạnh xuống, nhìn chằm chằm tiểu thị vệ mà nghiêm sắc mặt nói: “Những lời nói hỗn hào vừa rồi ngươi nói với lão phu cũng xem như thôi, nhưng nếu để cho người khác nghe được, sợ là ngươi sống không được lâu, ngươi có biết Mạch tướng quân có ngoại hiệu là gì không?”

Tiểu thị vệ thấy Từ Tĩnh đột nhiên thay đổi sắc mặt, hoảng sợ, chằm chằm nhìn Từ Tĩnh. Từ Tĩnh chậm rãi nói: “Ngọc diện Diêm La, trong trận chiến tại Dã Lang Câu, Mạch tướng quân một người, một đao chém chết hai mươi ba thát tử, thát tử Bắc Mạc nghe thấy đã sợ vỡ mật, anh ta tính tình mặc dù rất tốt, nhưng hận nhất là nghe người khác nói anh ta có khuôn mặt xinh đẹp, về sau những lời này nếu để cho anh ta nghe được, lão phu không chắc đã bảo đảm được cho cái đầu của ngươi, nên về sau không được nói như vậy nữa.”

Tiểu thị vệ bị giọng nói âm trầm của Từ Tĩnh làm cho sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lắp bắp đáp: “Về… về sau, cũng không dám nói nữa.”

Từ Tĩnh yên lặng quay người lại đi xuống dưới triền núi, trong lòng không biết nghĩ tới cái gì, khóe miệng chậm rãi cong lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện