Xuyên Nhanh "Tình" Thâm Một Tấc

Chương 88: Ca ca mặt than VS trúc mã hoa tâm (28)



Yến hội đã đến cao trào, cha An Tử Viện đang ở trên đài nói lời chúc mừng.

Hạ Tình Tình ngồi ở bên cạnh Phó Hàn Vân, lặng lẽ nhìn xung quanh khắp nơi, đột nhiên nhìn thấy An lão gia tử cách đó không xa, sắc mặt nghiêm chỉnh hòa ái đang cùng một thanh niên mặc quân quân trang nói chuyện với nhau. Người đó thân hình cực cao, ngũ quan phi thường tinh xảo, nhưng màu da hơi đen cùng với đôi mày kiếm, làm cả người hắn có vẻ sắc bén lãnh ngạnh, khí thế cực thịnh.

“Ca ca, người kia là ai?”

Phó Vân Hàn theo ánh mắt nàng nhìn lại, sau đó hiểu rõ, trong mắt mang vài phần kính nể: “Người đó là thiếu chủ Trình gia, Trình gia Trụ.

“Hóa ra là hắn, trẻ tuổi như thế a. “Hạ Tình Tình le lưỡi, từ trước đã nghe Tưởng Chiêu Chiêu nói biểu ca đó của cô ấy có bao nhiêu lợi hại, tuổi còn trẻ đã trở thành sĩ quan cao cấp, cô còn cho rằng đó là một đại hán vạm vỡ, hiện giờ nhìn thấy người thật, mới biết được mình suy đoán có bao nhiêu thái quá.

Hạ Tình Tình là người ngấm ngầm yêu thích người mặc chế phục, bây giờ thấy một ca ca mặc quân phục soái khí bức người ở cách mình không xa, làm cô nhịn không được lén lút ngó nhìn mấy lần, khuôn mặt nhỏ cũng dần dần nhiễm một tia mê man.

“Bé con, khát sao?” Phó Vân Hàn đột nhiên cầm lấy một ly nước trái cây để trước mặt cô, nghiêng đầu dò hỏi, khóe miệng gợi lên độ cong như ẩn như hiện, ánh mắt ôn nhu mà phảng phất chưa đầy tinh quang.

Hạ Tình Tình nháy mắt bị mỹ nhan hiếm thấy này là hoa mắt, đỏ mặt mơ hồ tiếp nhận cái ly uống mộtngụm, tim phanh phanh phanh nhảy mạnh.

Sở Việt ngồi ở một bên nhìn hai người qua lại vào trong mắt, trên mặt hiện lên một tia nhu hòa và ý cười.

Đến khi yến hội gần kết thúc, Hạ Tình Tình mới nhận được điện thoại của Tưởng Chiêu Chiêu, nói cô ở sau hoa viên An gia bị một người tâm thần đụng phải, không chỉ ngã bị thương chân còn bị đổ đầy rượu, đành đi về trước. Hạ Tình Tình bị dọa nhảy lên, vội vàng hỏi cô ngã có nghiêm trọng không, người ở đầu điện thoại kia tùy tiện đáp không việc gì, chỉ trầy da, lúc này cô mới buông tâm, dặn dò vài câu câu rồi treo điện thoại.

Yến hội kết thúc, Sở Việt phải đi công tác ở nơi khác, Hạ Tình Tình đương nhiên là đi theo Phó Vân Hàn trở về nhà.

Vào cửa, cô mới vừa khom lưng đổi dép lê, đột nhiên bị hắn đè lên tường.

Lưng cô tựa vào tường, bên hông là bàn tay hắn ấm áp, thân hình nhỏ bé hoàn toàn bị hắn bao phủ. hắn từ trên cao nhìn xuống cô, đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy.

“Ca ca?” theo bản năng cô nuốt nuốt nước miếng, nháy mắt ướt ngóng nhìn hắn.

Bên tai truyền đến tiếng thở dài, hắn cúi đầu đặt cằm lên vai cô, nghiêng mặt ngậm lấy vành tai cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp từng chút, hai tay ở bên hông cô không ngừng nhẹ nhàng vuốt ve qua lại, thanh âm ám ách.

“hắn chạm vào em.”

“Hả... Cái gì...?"

Hô hấp cực nóng phun ở cần cổ, chỗ mẫn cảm bị hắn ngậm lấy

Mút vào, cả người cô run rẩy, sắp tê liệt ngã vào trong ngực hắn, hai tay chặt chẽ ôm âu phục của hắn, trong đầu mơ hồ, hoàn toàn không biết hắn đang nói gì.

hắn nhẹ nhàng cắn vành tai cô, khiến cô nhũn ra, sau đó đôi môi nóng bỏng rơi xuống trán cô, hai mắt, xương bả vai, cuối cùng dính sát vào môi cô mềm mại, lẩm bẩm từng tiếng cực thấp vào lúc hai người môi răng tương giao.

“Em là của anh.”

Hạ Tình Tình giờ phút này hoàn toàn mềm thành vũng nước, đôi tay vô lực đáp giữa trán hắn, phía sau eo bị hắn dùng sức nâng lên, ngửa đầu thừa nhận hắn hôn kịch liệt.

hắn hôn mạnh mẽ như vậy, cái lưỡi ở trong miệng cô tùy ý càn quét, không ngừng liếm hàm trên, hàm dưới, cuối cùng ôm lấy đầu lưỡi cô mạnh mẽ mút vào, hút hết nước bọt ngọt lành. Tiếng thở dốc dồn dập, tiếng nuốt, đan xen trong đêm đen yên tĩnh, không khí quanh thân không ngừng nóng lên, bốc hơi, tình dục nóng rực.

Đến lúc đôi môi bị hung hăng hôn đến phát sưng, hắn mới buông tha chúng, chuyển đến cái cổ tuyết trắng mềm mại, đầu lưỡi ướt mềm uốn lượn lên xuống, mang đến khoái cảm ngứa ngáy.

“Ôi... A...” Hạ Tình Tình hai mắt mê mang, ôm chặt hắn than nhẹ ra tiếng.

Người chôn ở cổ cô ngừng một chút, ngay sau đó càng thêm mạnh mẽ mút hôn da thịt non mềm. Váy không biết khi nào chảy xuống đến bả vai, hô hấp hắn càng ngày càng thô nặng, vừa rồi hắn hung hăng thở hổn hển một ngụm, cánh tay phải dời đến dưới mông cô, dùng sức bế cô lên, đi nhanh vào trong phòng.

Hạ Tình Tình sờ soạng cổ hắn, ngồi trên khuỷu tay hắn, khuôn mặt nhỏ chôn ở trên vai hắn, loại ôm ấp kiểu trẻ con này làm cả khuôn mặt cô đều khô nóng vô cùng.

“Phanh” một tiếng, cửa phòng bị hắn dùng sức đẩy ra, hắn đi đến giường, cúi người, tay buông lỏng, nháy mắt cô rơi vào đệm giường mềm mại.

Ngay sau đó hắn áp lên, ở bên người cô, tay nhẹ nhàng vỗ lên gò má, trong mắt là ánh lửa cực nóng, phảng phất muốn thiêu cháy cô.

“Ca, anh có chuyện gì?"

cô cẩn thạn hỏi, ánh mắt lửa nóng kia, tim nhảy mạnh, hô hấp dần dần dồn dập, nhất thời khẩn trương cực kỳ. cô cảm thấy, hiện ca ca thực không thích hợp.

Ngón cái nhẹ vuốt ve cánh môi sưng đỏ kiều diễm, mang theo cảm giác hơi đau đớn. hắn gắt gao nhìn chằm chằm ngực cô không ngừng phập phồng, cùng với mảng da thịt trắng, ánh mắt càng ngày càng tối.

“Bé con.” Khóe mắt hắn hơi hơi nhướn lên, khuôn mặt đạm lại nhiễm một tia yêu diễm, giọng khàn khàn thanh tuyến giờ phút này có vẻ đặc biệt cảm xúc, “Trình Gia Trụ đẹp sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện