Vương Phi Cường Hãn

Chương 27: Này, ngươi yêu thích hắn sao?



“Tuyết Hàm, lại đây.” Thái hậu nghe thấy, trên mặt nở nụ cười.

Bắc Tiểu Lôi tò mò, đến tột cùng là ai có thể làm cho lão thái bà này hòa ái đến thế? Nghiêng đầu nhìn lại, lại thấy một thiếu nữ đi đến. Tóc đẹp như mây, lông mày cân đối tú lệ, tai đeo khuyên, cười như gió xuân.

Nữ tử đi tới, vốn là trông thấy nam tử trong lòng ở ngay trước mắt, gò má đỏ hồng, nhưng khi gặp phải Bắc Tiểu Lôi đang đứng ở bên người Dạ Tinh Thần thì sửng sốt, nữ tử tuyệt mỹ này là ai? Bộ dáng phóng khoáng cùng vẻ đẹp rạng ngời, hoàn toàn không giống như tiểu thư nhà quan có chút rụt rè, dịu dàng, hay phi tần hống hách, ngang ngược. Con ngươi cụp xuống, thu lại suy nghĩ trong lòng. Bước chân chậm rãi nhàn nhã đến gần mọi người, hướng bọn họ tao nhã mà khom người:

“Tuyết Hàm tham kiến Hoàng thượng, Thái hậu cô cô, Vương gia.”

“Bình thân.” Dạ Tinh Triệt phất phất tay, nhưng thật ra đối với Tuyết Hàm cùng nhau lớn lên với bọn hắn ở trong cung rất thân thiết.

“Hàm Nhi, nhanh đến bên cạnh cô cô.” Hy Thái hậu cũng vẫy tay, cười nói.

Tuyết Hàm liếc mắt nhìn Bắc Tiểu Lôi một cái, ngồi vào vị trí dưới tầm tay Thái hậu. Đôi mắt sáng ngời trông hướng Dạ Tinh Thần, thật cẩn thận che giấu ngượng ngùng của mình. Nhưng bất kể thế nào cũng che giấu không được ánh mắt của mọi người ở đây, Dạ Tinh Triệt mang theo hứng thú, muốn nhìn xem kế tiếp Bắc Tiểu Lôi cùng Tuyết Hàm quận chúa sẽ đối đáp nhau như thế nào. Thái hậu thì lại có chút đáng tiếc, vốn là bà cũng có ý định với Tuyết Hàm, xinh đẹp, điềm đạm, sánh đôi với Thần Nhi đúng là không thể tốt hơn, nhưng Thần Nhi đối với Tuyết Hàm lúc nào cũng xa cách khó gần, hiện tại mới khiến cho nữ sơn tặc này nhặt được tiện nghi.

Lông mày Bắc Tiểu Lôi khẽ nhíu, trực giác của nữ tử nói cho nàng biết, cái người gọi là Tuyết Hàm quận chúa này có ý với nam nhân của nàng, hừ hừ, nam nhân của nàng cũng dám cướp?

Dạ Tinh Thần tránh né ánh mắt nhu tình của Tuyết Hàm, tình ý của nàng bản thân không phải không biết. Nhưng đối với nàng cho tới bây giờ chỉ có loại tình cảm giống như với muội muội, không có bất kỳ tình yêu nam nữ nào. Cho nên vì tất cả mọi người cùng tốt, hắn từ trước đến nay chưa từng cho nàng kỳ vọng không cần thiết. Nghiêng đầu nhìn phía Bắc Tiểu Lôi, lại thấy đôi mắt sáng rực của nàng tựa hồ chứa đựng tức giận. Cười khẽ, tay to nắm chặt hai tay của nàng, khiến nàng ngẩn ra, ánh mắt Tuyết Hàm ảm đạm.

Quan hệ bọn họ là như thế nào?

Tuyết Hàm cắn môi, nhìn hai tay của hai người thân mật giao nhau. Trong con ngươi như mực không bỏ qua ý cười của Dạ Tinh Thần, trong lòng đau như bị kim châm. Từ trước đến nay, hắn chưa từng cười với mình như vậy.

“Tuyết Hàm, muội còn chưa thấy qua tẩu tử của muội đâu.” Dạ Tinh Triệt nhìn Tuyết Hàm, nói. Bỏ qua danh xưng Vương gia, Vương phi, hiển nhiên là dùng thái độ với người thân.

“Tẩu, tẩu tử?” Tuyết Hàm sững sờ mà trông hướng Dạ Tinh Triệt, nắm lấy khăn tay xoắn chặt lại với nhau. Hắn thành thân sao? Từ khi nào? Vì sao mình lại không biết chứ? Liên tiếp một chuỗi dấu chấm hỏi đem cả trái tim ép tới thở không nổi, khuôn mặt trắng bệch.

Thái hậu đau lòng nhìn nàng, duỗi tay nắm chặt tay của Tuyết Hàm quận chúa. Lại vừa trách cứ liếc Dạ Tinh Triệt một cái. Trách hắn nhắc tới chuyện làm cho Tuyết Hàm khổ sở.

Dạ Tinh Triệt nhíu nhíu mi, Tuyết Hàm vốn là tự mình mơ tưởng, thay vì khiến nàng dệt lên mộng đẹp. Chẳng thà phá vỡ triệt để giấc mơ của nàng, làm nàng tỉnh táo lại. “Được rồi, Vương phi của Tinh Thần ca ca, Vương tẩu của muội. Muội còn chưa hướng bọn họ chúc mừng đâu?”

Tuyết Hàm nhìn phía Dạ Tinh Thần cùng Bắc Tiểu Lôi, gắt gao cắn chặt hàm răng, đôi mắt phiếm hồng, cũng không cách nào mở miệng nói ra. Nam nhân nàng yêu thành thân mà tân nương lại không phải là nàng, nàng làm sao có thể đem một câu chúc mừng nói ra khỏi miệng?

Bắc Tiểu Lôi nhìn vào biểu tình sắp khóc trên mặt Tuyết Hàm, thật sự cảm thấy không biết làm sao cho phải. Thiên, nàng ta nhìn bọn họ như vậy, trái lại giống như là bọn họ đang khi dễ nàng ta vậy.

“Này, ngươi thích hắn sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện