Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 37: Bám người, quái dị (hai )



Hồ Cẩn Huyên nhìn tất cả mọi người lui khỏi phòng ăn, người đàn ông bên cạnh còn không có ý thả cô đi, chẳng lẽ người này không muốn ăn cơm, còn đang suy nghĩ chuyện vừa nãy đi!

"Đi, đi ăn cơm!" Trong lòng bất đắc dĩ lắc đầu, cô chỉ vỗ vỗ vai anh, sau đó giùng giằng.

Thẩm Dật Thần ảo não thở dài, ôm lấy thân thể cô tới bàn ăn.

"Nha, anh làm gì thế? Thả em xuống, tự em đi." Hồ Cẩn Huyên kêu lên một tiếng, đôi tay ôm lấy cổ anh để khỏi rớt.

"Em xác định em có thể tự đi?" Thẩm Dật Thần nghe cô nói, dừng bước lại, hài hước nói, đối với thân thể cô, anh rõ như lòng bàn tay.

"Em đâu có yếu ớt như dậy, chân em không có bị thương." Hồ Cẩn Huyên kỳ quái nói thầm một tiếng, sau đó giùng giằng muốn xuống, cô không muốn bị anh ôm, nếu không chút nữa anh lại ở trên người cô tác quái, cơm này không cần ăn rồi.

Nghe vậy, Thẩm Dật Thần cười tà nhẹ nhàng để cô xuống.

"A. . . . . ." chân Hồ Cẩn Huyên vừa chạm đất liền lảo đảo một cái thiếu chút nữa té ngã, may là Thẩm Dật Thần kịp thời đỡ cô, anh cười tà khom lưng bế cô lên, "Bảo bối, thể lực em đúng là kém, như vậy đùi đã mềm rồi hả ? Xem ra sau này anh cần cho em tăng cường rèn luyện!"

Hồ Cẩn Huyên nhất thời xấu hổ chôn đầu trước ngực anh, mất thể diện! Thật là mất mặt chết! Cô lại bị anh trêu chọc đến đùi mềm nhũn, hơn nữa còn không tự biết.

Thể lực cô kém? Tất cả thành viên nữ trong tổ chức đều nói thể lực cô tốt nhất, nếu không phải người này “sói đội lốt cừu” tối qua và sáng nay không hề tiết chế muốn cô, làm sao lại có bộ dáng như vậy, còn dám nói thể lực kém, suy nghĩ một chút đã tức.

"Ha ha ha. . . . . ." Nhìn thấy cô bộ dáng đà điểu, Thẩm Dật Thần cười đến vui vẻ, trên thế giới này sợ rằng chỉ có Thẩm Dật Thần anh là có vinh hạnh nhìn thấy đủ loại bộ dáng xinh đẹp của cô làm người ta mê muội!

Anh đặt cô bên bàn cơm, giúp cô trải khăn ăn, cưng chiều sắp xếp món ăn.

"Oa. . . . . . Không nghĩ tới phòng ăn nho nhỏ, xanh xao lại lốt như vậy, không biết hương vị thế nào? Thật mong đợi." Hồ Cẩn Huyên nhìn món ăn trên bàn ăn, hai mắt cười đến tỏa sáng, làm một sát thủ kiêm phú phu nhân, cô có thể nói muốn cái gì có cái đó, nhưng cô chỉ hứng thú đối với thức ăn ngon.

"Nếm thử một chút, những thứ này đều là đặc sắc ở đây." Thẩm Dật Thần cười dịu dàng, sau đó không ngừng gắp thức ăn vào chén cô, gắp đến mức chén của cô chất thành ngọn núi nhỏ, vẫn chưa ngừng tay.

"Ừ, vị rất ngon, thật không uổng công , không nghĩ tới nơi này cảnh đẹp, thức ăn lại thơm." Hồ Cẩn Huyên vừa ăn vừa nói, thật là hưởng thụ trong đời.

"Ha ha ha. . . . . . Thật khoa trương như vậy sao? So với Jack¬ie làm còn hoàn hảo hơn?" Thẩm Dật Thần gắp một món nhóp nhép nhai, đây là mùi vị lần trước, nói đến tài nấu ăn, không chỉ có mỗi Jack¬ie làm tốt, thế nào bảo bối của anh lại khen không dứt, anh có chút buồn bực.

"Ừ, không thể so, phong cách nấu ăn bất đồng, dĩ nhiên là không có cùng mùi vị, đối với em mà nói, một đầu bếp có thể làm khách hàng ăn vui vẻ, vô luận thức ăn như thế nào, cũng là một tác phẩm nghệ thuật." Hồ Cẩn Huyên cười nói, con người vui vẻ, cảm thụ món ăn làm tốt hay không, vậy phải nhìn quá trình chế biến ra nó.

"Lĩnh ngộ sâu như vậy?" Thẩm Dật Thần cưng chiều cười cười nói, bảo bối anh vừa thấy thức ăn ngon sẽ phát biểu nhiều câu cảm thán, không sai biệt lắm quên sự hiện hữu của anh rồi, thật làm anh ghen ghét.

"Dĩ nhiên, anh nhìn xem." Hồ Cẩn Huyên không nhịn được cùng anh chia sẻ vui vẻ, đũa gắp một món bỏ vào miệng anh, mong đợi nhìn.

"Ừ. . . . . . Quả nhiên ăn thật ngon." Thẩm Dật Thần nhai món ăn trong miệng, nhìn thấy hai mắt cô sáng lóng lánh nhìn mình, gật gật đầu nói, quả thật cùng với mùi vị anh vừa ăn không giống nhau, là nơi nào có vấn đề?

Thẩm Dật Thần lại gắp một đũa, nhưng mùi vị không giống cô gắp cho anh ăn, chẳng lẽ cùng món lại không có cùng mùi vị? Anh không tin dùng đũa từ chén cô gắp một ít, ừ, chính là vị này, đúng là mỹ vị vừa rồi.

Thử mấy lần, Thẩm Dật Thần rốt cuộc biết nơi nào xảy ra vấn đề, nguyên lai là muốn ăn cùng chén với cô, món ăn mới cảm thấy ngon, cho ra kết luận này, anh không ngừng từ trong chén cô gắp thức ăn ăn.

"Uy. . . . . . Làm sao anh ăn của em, em không cho." Hồ Cẩn Huyên nhìn động tác của anh, tả oán nói, không nên trách cô có thức ăn ngon sẽ không còn nhân tính, chỉ trách thức ăn quá ngon rồi.

"Em tương đối dễ ăn, anh gắp cho em rồi." Thẩm Dật Thần cười nói, sau đó gắp rau vào trong chén cô, cùng cô ăn, trong lòng anh tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn, chẳng lẽ cái này chính là cái Huyên nói, vui vẻ thưởng thức thức ăn, trong lòng anh hưng phấn thầm nghĩ.

Một bữa cơm với không khí ấm áp hoàn thành, Hồ Cẩn Huyên vỗ vỗ cái bụng phình ra, mặt thỏa mãn ngồi trước bàn ăn.

Thẩm Dật Thần cưng chiều nhìn hình dạng của cô, cười cười.

Đông đông đông. . . . . .

"Vào đi!" Thẩm Dật Thần mặt không thay đổi nhìn cửa phòng, chỉ thấy trong tay quản lý bưng một chậu nước cung kính đi vào.

Hồ Cẩn Huyên mặt quái dị nhìn quản lý, sau đó nhíu mày hỏi thăm Thẩm Dật Thần đây là chuyện gì.

"Thẩm tổng giám đốc, Thẩm phu nhân, đây là nước rửa tay!" Quản lý hiến mị đưa chậu nước trong tay để một bên.

"Nhưng chúng ta không nhờ ông đưa nước rửa tay tới đây." Hồ Cẩn Huyên nghi ngờ lên tiếng, chẳng lẽ quy củ của phòng ăn, khách cơm nước xong sẽ đưa nước rửa tay? Suy tính chu đáo như vậy?

"Ừ, biết, ông có thể đi ra ngoài." Thẩm Dật Thần lạnh như băng nói, ngăn lại những lời của quản lý, sau đó lôi kéo tay Hồ Cẩn Huyên thả vào trong nước, cùng cô rửa tay.

"Ông xã, anh vẫn chưa trả lời em đấy." Hồ Cẩn Huyên mặc cho anh giúp cô rửa tay, không buông tha hỏi tới.

"Đây là quy củ phòng ăn." Thẩm Dật Thần nghe cô nũng nịu kêu ‘ ông xã ’, lập tức tâm thần nhộn nhạo, dịu dàng nói. Anh không thể nói bởi vì sợ cô đi rửa tay lại gặp những tên đàn ông khác, trêu chọc mơ ước hương thơm của cô, đến lúc đó ăn dấm buồn bực nhất định là anh.

Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần một tay ôm Hồ Cẩn Huyên ra khỏi phòng, quản lý đã sớm đợi ở nơi nào rồi.

"Thẩm tổng giám đốc, Thẩm phu nhân đi thong thả! Hoan nghênh lần sau quang lâm!" Quản lý hiến mị nói.

Thẩm Dật Thần đối với hình thức khách sao này như không nghe, ôm Hồ Cẩn Huyên, nhận chìa khoá xe từ bảo vệ.

Nhìn xe đi xa, quản lý cả người mềm nhũn, rốt cuộc đưa được vị Đại Phật này đi khỏi, cái mạng già của mình cũng mất đi một nửa, quyền quý loại này thật không dễ ứng phó.

Lại nói đến Thẩm tổng giám đốc cũng thật kỳ quái, đặc biệt gọi bọn hắn đưa một chậu nước rửa tay, theo lý mà nói tự đi rửa tay không phải dễ dàng hơn sao, thật đúng là quái dị! Quản lý lắc đầu một cái, tiếp theo bận việc của mình. . . . . . . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện