Vợ yêu của tổng giám đốc xã hội đen

Chương 23: Cưng chiều ( một )



Ước chừng nửa tiếng sau, Thẩm Dật Thần trần truồng mới ôm Hồ Cẩn Huyên trong áo choàng ra khỏi phòng tắm. Vừa rồi trong phòng tắm, anh pha cho Hồ Cẩn Huyên một ít nước nóng, sau đó giúp cô xoa bóp toàn thân, giảm bớt đau nhức.

Dĩ nhiên trong quá trình không thể thiếu một chút hành hạ ngọt ngào, da thịt trên người cô mềm nhũn, rất nhiều lần anh thiếu chút nữa mất khống chế muốn đè cô trên bồn tắm, hung hăng cùng cô hoan ái, nhưng vừa nghĩ tới thân thể mảnh mai của cô đã rất mệt mỏi, anh cũng không nhẫn tâm đè ép cô. Cho nên không thể làm gì khác hơn là chịu đựng giúp cô xoa bóp, chờ cô tắm xong, mình mới xông vào tắm nước lạnh.

Mặc quần áo thoải mái cho Hồ Cẩn Huyên, Thẩm Dật Thần bắt đầu xử lý mình, đầu tiên mặc áo sơ mi trắng thủ công đặc chế của Italy, sau đó chuẩn bị đeo caravat.

"Thần, tới đây." Hồ Cẩn Huyên ngồi trên giường nũng nịu hướng Thẩm Dật Thần phía cách đó không xa đang thắt cà vạt nói.

"Hả? Thế nào, không thoải mái sao?" Thẩm Dật Thần lo lắng đi tới hỏi, anh không quên vừa mới giúp cô tắm, trên người cô toàn những dấu đỏ. Đó là kết quả của việc anh không ngừng mút thỏa thích , không biết có phải hay không làm đau cô, trong lòng anh lần đầu tiên có loại cảm giác áy náy.

"Không có a, em giúp anh đeo caravat." Hồ Cẩn Huyên dịu dàng nói, cô không có mảnh mai như vậy, mặc dù thời điểm rời giường cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng qua tắm rửa đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất hiện tại cô không còn cảm giác khó chịu, chỉ là anh khẩn trương thái quá rồi.

Cô chỉ muốn tự mình giúp anh đeo caravat mà thôi, như vậy mới có cảm giác thành tựu của người vợ.

Thẩm Dật Thần nghe cô nói, lòng khẽ buông xuống, trong lòng xông lên một hồi cảm động, thật là tiểu mỹ nhân hiểu lòng người. Anh đem caravat đưa cho cô, sau đó ngồi chồm hổm trên mặt đất,để cho cô nhìn thẳng, dễ dàng giúp anh đeo caravat.

Hồ Cẩn Huyên vui vẻ nhận lấy cà vạt, cho anh một hồi cảm động, tỉ mỉ thắt caravat, hi vọng anh thấy cà vạt cô giúp anh đeo khiến tâm tình một ngày đều tốt.

Ngửi thấy trên người cô phát ra hương thơm nhàn nhạt, nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô, trong lòng anh giống như ăn mật đường ngọt ngào.

"Tốt lắm." Hồ Cẩn Huyên cười ngẩng đầu lên nói.

"Ừ, bảo bối, anh yêu em." Thẩm Dật Thần hôn gương mặt cô, dịu dàng nói, giọng nói quả thật có thể khiến người ta chết đuối, nhưng có người cố tình không hiểu phong tình.

"Hi hi hi. . . . . . Thật là nhột." Hồ Cẩn Huyên cười nói, trong mắt tràn đầy hạnh phúc.

"Đi, ăn điểm tâm." Thẩm Dật Thần cầm áo khoác tây trang màu đen, ôm eo cô.

"Nha. . . . . . Thần, mau buông em xuống, em có thể tự đi." Hồ Cẩn Huyên vội vàng ôm cổ anh, mặc dù trên người cô vẫn còn nhức, nhưng so với lúc rời giường đã tốt hơn rất nhiều. Công phu xoa bóp của Thần quả nhiên rất tốt, trên thế giới này sợ rằng chỉ có cô mới có loại hạnh phúc đó, buổi sáng chẳng những ông xã tự mình giúp tắm rửa, còn hưởng thụ săn sóc, xoa bóp dịu dàng.

"Em xác định sao?" Thẩm Dật Thần vừa đi vừa cười nói, coi như cô chính mình có thể đi, anh cũng không bỏ được. Nếu để cô mệt nhọc chút nào, giờ phút này anh hận không thể thay cô đi bộ, để cho cô ngoan ngoãn trong ngực anh.

"Em có thể , mau buông em xuống, bị người khác thấy liền nguy." Hồ Cẩn Huyên nũng nịu nói, bởi vì bọn họ trễ như thế mới rời giường, hơn nữa anh còn ôm cô, những người giúp việc kia sẽ nghĩ sao, khẳng định toàn ý nghĩ kỳ quái, cô phải làm sao a, cô cũng không muốn bị người khác dùng mập mờ ánh mắt nhìn cô đâu, giống như họ chuyện gì cũng biết, thật là mất mặt.

"Sợ cái gì, chúng ta là vợ chồng, ân ái là chuyện rất bình thường, ở nơi công cộng tình nhân biểu hiện ân ái so với chúng ta còn nhiều hơn, có biết không? Bảo bối." Thẩm Dật Thần cười nói, nếu để cho người ta biết đường đường đệ nhất sát thủ có mặt xấu hổ, còn không l bị giật mình. Những người giúp việc kia dám can đảm cười cô, anh nhất định không để cho bọn họ tốt hơn, hừ. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Thật ra thì anh không nói cho cô biết, tối hôm qua anh đã phân phó sáng nay bất luận kẻ nào cũng không cho phép xuất hiện biệt thự chủ tử, bởi vì anh không hy vọng bất luận kẻ nào tới quấy rầy hai người họ ân ái.

". . . . . ." Hồ Cẩn Huyên phát hiện cho tới bây giờ đều nói không lại anh, bất cứ việc gì anh nói cũng có lý, cho nên không thể làm gì khác hơn là thôi, anh thích ôm cứ để cho anh ôm, huống chi trong ngực anh cũng thoải mái làm cô không muốn rời đi.

Thẩm Dật Thần ôm cô tới đại sảnh, đặt cô nhẹ nhàng trên ghế sa lon mềm mại, dịu dàng nói: "Huyên, em ngồi đậy một chút, nếu buồn bực thì xem ti vi."

Nói xong đem điều khiển ti vi đưa cho cô, cưng chiều sờ sờ sợi tóc mềm mại của cô.

"Vậy còn anh?" Hồ Cẩn Huyên nhận lấy điều khiển ti vi nghi ngờ hỏi, nói cô xem ti vi, vậy anh đi làm gì? Chẳng lẽ không ăn điểm tâm mà tới công ty đi làm? Công ty thật sự bận rộn như vậy sao?

"Anh đi làm bữa ăn sáng cho em, rất nhanh, chờ anh." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, sợ cô đói bụng, anh muốn nhanh một chút bắt lấy thời gian làm xong bữa sáng, nếu không cô đói nhưng người đau lòng lại là anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện