Tu Tiên Chi Phế Sài

Chương 44



Thuật luyện khí của Phó Tu Vân ở trong một năm này có tiến bộ không nhỏ, tuy nói nguyên nhân của Tiểu Sỏa Đản chiếm một bộ phận, nhưng bản thân y ở trên thiên phú luyện khí đúng là rất rất cao hơn luyện đan. Hiện giờ y luyện chế một linh khí Bát phẩm cũng chỉ cần tiêu tốn một ngày mà thôi, thấp hơn linh khí Bát phẩm, thời gian sẽ lần lượt rút ngắn lại.

Chờ sáng sớm phải đi tập hợp, trong tay Phó Tu Vân đã nhiều hơn bốn miếng tiểu ngọc bài hình chữ nhật lòe lòe chiếu sáng. Ngọc bài này cũng không thế nào thu hút, chẳng qua thỉnh thoảng lóe lên linh quang cũng có thể nổi hiện ra đó cũng không phải vật phàm thông thường.

"Chúng ta bốn người mỗi người đeo một cái, bởi vì bốn ngọc bài này là luyện chế cùng nhau, cho nên có thể cảm ứng lực với nhau. Sau khi đi vào đưa linh lực vào, nếu như một miếng ngọc bài khác ở phụ cận trăm dặm, sẽ có điểm nhỏ màu xanh biếc loé lên, có thể theo phương hướng điểm nhỏ tìm người. Đồng thời nó vẫn có thể cảm ứng được quân địch, nói là quân địch thực ra cũng chính là cảm ứng khí cường đại có chứa linh lực sát ý, thời điểm trên ngọc bài cảm ứng được sẽ biểu hiện điểm nhỏ màu đỏ, nhìn tình huống trốn đi! Sau cùng, nếu như ngươi thực sự trốn không thoát khối ngọc bài này sẽ giúp ngươi chống đỡ một lần công kích trong khoảng Ngưng Mạch Sơ kỳ, dùng qua sẽ trực tiếp vỡ vụn, dù sao đây chỉ là một khối ngọc Kim Văn Thất phẩm mà thôi, giảm một phẩm cấp khiến ngọc bài sinh ra một công năng, đã là cực hạn của ta rồi."

Phó Tu Vân đơn giản giới thiệu một chút công năng của bốn khối ngọc bài cảm ứng này, y giới thiệu xong sau đó phát hiện ngoại trừ sắc mặt Dịch Nhiên không thể hiện nhiều biến hóa lắm, hai người còn lại đều dùng một loại biểu tình thấy thần tiên nhìn y.

"Nhìn cái gì vậy? Trên mặt ta có thứ gì sao?"

Thạch Hâm nhanh chóng lắc đầu, ăn ngay nói thật, "Vân ca, ngươi nhất định là một luyện khí sư rất lợi hại đi? Ngươi lợi hại như vậy, thế nào còn ra đây mạo hiểm chứ! Các luyện khí sư không phải là ngoan ngoãn đứng ở trong phòng luyện khí điên cuồng luyện khí sao? Gia tộc môn phái các ngươi đều không đau lòng?"

Thạch Hâm nhìn ngọc bài cảm ứng Lục phẩm trong tay lòng kích động lợi hại, phải biết rằng, trên người hắn trừ thương Kim Thạch bổn mạng kia của hắn ra tất cả bảo bối cũng không lợi hại bằng ngọc bài cảm ứng này, mà nếu như luyện chế ra loại ngọc này là rất phiền phức, Trân Bảo các mặc dù cũng có bán, nhưng giá cả thông thường cũng đắt hơn một phần linh khí Thất phẩm, không có năm trăm viên linh thạch trung phẩm, căn bản cũng đừng nghĩ lấy được. Nhưng giờ, vị này lại ở trong thời gian cả đêm đã luyện chế bốn miếng ngọc bài Lục phẩm như vậy, đây tuyệt đối là đại sư luyện khí!

Phó Tu Vân nghe được Thạch Hâm nói mặt mang nụ cười giễu cợt nở nụ cười một tiếng, "Ta không có môn phái, về phần gia tộc? Đoán chừng bọn họ sẽ không đau lòng ta, mà là đau lòng ta thế nào còn chưa có chết."

Nghe nói như thế Thạch Hâm chợt ngậm miệng lại, rất rõ ràng gia tộc của Phó Tu Vân là quan hệ không thế nào tốt. Lúc này Hồ Bạch bên cạnh cuối cùng lên tiếng. Phó Tu Vân phát hiện hắn biến thành hồ ly lại vẫn có thể nói chuyện, bộ dáng kia thế nào cũng cảm thấy có chút khiến người ta không thể tiếp thu.

"Các ngươi nhất định phải cẩn thận người xấu xí kia, gã gọi Hậu Lôi. Trong cơ thể gã có máu yêu của Ải Linh Hầu, bởi vậy có một chiêu kỹ năng thiên phú là Hầu Trảo, coi như là tu giả kỳ Trúc Cơ chỉ cần bị một móng đánh tới, cũng sẽ trực tiếp vỡ vụn đan điền."

Dịch Nhiên nhíu mày, "Ngươi quả nhiên biết gã."

Sắc mặt của Hồ Bạch rất là xấu xí, "Gã phản bội ta lại phản bội chủ nhân của gã, nhưng ta đánh không lại gã, cũng lo lắng gã tìm được ta sau đó sẽ đoán được gì đó, cho nên trước đó ta một mực trốn. Thế nhưng giờ ta cách thành công sau cùng chỉ còn bước kế tiếp, đã không tồn tại vấn đề trốn hay không. Coi như là mình ta chết, ta cũng phải liều mạng bắt được viên đan kia! Ai chống đối đường của ta, người đó phải chết!"

Thạch Hâm nghe được lời này có chút mơ hồ, lúc hắn còn muốn hỏi gì đó, Hồ Bạch chợt quay đầu nhìn về phía hắn, dùng mắt hồ ly của mình trừng mắt người cao to này, "Ngươi phát thệ không đem sự tình nghe được nói cho bất kỳ kẻ nào!"

Thạch Hâm có chút không biết nói gì, chẳng qua lúc này nếu hắn không biết những người này chính là vì bảo bối trong Vạn Mộc Thâm Lâm mà đến hắn là người ngu rồi, nếu những người này có chuẩn bị mà đến, theo bọn họ đi nhìn cảnh đời một lần, mặc kệ từ phương diện nào mà nói đều là một chuyện tốt. Vì vậy Thạch Hâm không có nhiều khó xử liền phát thệ.

Lúc bốn người ở dưới ánh mắt tiễn đưa của Thạch Lỗi đi tới cửa Đông của thành Cự Mộc, lúc bọn họ tới phu nhân thành chủ đại biểu cho thành chủ còn chưa có tới, chẳng qua Hậu Lôi đã ở, sáng sớm Hồ Bạch chui vào trong túi Phúc, bốn người bọn họ thương lượng xong, chờ sau khi đi vào Huyễn Vụ của Vạn Mộc Thâm Lâm, Hồ Bạch sẽ đi ra cầm địa đồ da chồn chỉ đường cho bọn họ. Khi đó có Huyễn Vụ làm yểm hộ, Hậu Lôi ít nhất sẽ không lập tức phát hiện Hồ Bạch, có thể tranh thủ thời gian lớn nhất.

"Ba vị tới? Nếu tới ở trên tờ khế ước này đưa vào linh lực đi, yên tâm trên khế ước này tuyệt đối không có tính toán gì, chỉ là sau khi đưa vào linh lực người trên cùng khế ước sẽ không thể công kích nhau, là một loại biện pháp có thể bảo trì an toàn tuyệt đối, chờ sự tình sau khi chấm dứt, ta sẽ trước mặt của mọi người hủy đi phần khế ước này."

Lời nói của Hậu Lội khiến ba người Phó Tu Vân đều lộ ra biểu tình suy ngẫm. Mặc dù nghe giống như là họp thành đội, giống như vô cùng tin cậy, nhưng thứ có thể công nhận linh lực có đủ an toàn hay không cũng đáng giá suy tính. Hậu Lôi tựa hồ đã sớm biết bọn họ sẽ do dự, chỉ chỉ mấy trăm đạo linh tuyến trên khế ước cười nói, "Các vị không cần lo lắng, ngươi xem mấy trăm đạo linh tuyến này đều là trước mặt đạo hữu, nhiều người như vậy đều đã ký, ba vị thì sợ gì? Nếu chúng ta thực sự lừa gạt các ngươi, đến lúc đó nhiều người sức lực lớn lại là thành chủ cũng phải cho các ngươi một giao phó không phải sao? Huống chi thành chủ thành Cự Mộc chúng ta thế nhưng cho tới giờ đều rất hòa thuận."

Thạch Hâm nghe được một câu nói sau cùng cảm thấy rất có đạo lý vì vậy là hơi ý động. Chẳng qua hắn còn chưa kịp mở miệng, kiếm tu tu vi cao nhất ngay trong bọn họ đã từ chối, "Nếu như nhất định phải ký kết khế ước, vậy lần chiêu mộ này ta không tham gia."

Lời này Dịch Nhiên vừa ra, ánh mắt của Phó Tu Vân khẽ nhúc nhích cũng cười cười, "Ngượng ngùng rồi! Ta và hắn là cùng nhau, nếu hắn không tham gia ta cũng không tham gia. Mặc dù ta rất muốn tham gia, nhưng dù sao ta đánh không lại hắn đâu."

Thạch Hâm khóe miệng giật một cái, hắn lúc này nếu như nói tham gia, đó chính là đang tìm đánh.

Hậu Lôi nghe được ba người bọn họ từ chối khế ước, vốn ban đầu gương mặt cũng không khiến người thích trở nên càng xấu xí, ngay lúc gã còn muốn nói gì đó, phu nhân thành chủ rốt cục khoan thai tới muộn trực tiếp mở miệng nói, "Thôi thôi, nếu bọn họ không muốn vậy không ký, ai bảo người ta tự cảm thấy tài cao mật lớn chứ? Chỉ là đến lúc đó không nên xin chúng ta giúp đỡ thì được rồi, chúng ta cũng không có hảo tâm đi cứu người như vậy. Hơn nữa, các ngươi phải đi vào trong tổ mở đường."

Dịch Nhiên trực tiếp gật đầu, Phó Tu Vân suy nghĩ một chút giống như thành khẩn nhìn về phía vị phu nhân mỹ nhân này, "Phu nhân, nói là thành chủ chiêu mộ, ngươi chính là thành chủ sao?"

Dù sao Hậu Lôi thế nhưng gọi bà là thành chủ, mà những người khác dĩ nhiên không có nói ra nghi vấn, người trong thành này chẳng lẽ đều chưa từng thấy qua thành chủ, thậm chí còn không biết thành chủ là nam hay nữ sao?

Ti phu nhân nghe được câu hỏi của Phó Tu Vân trong mắt lãnh ý lóe lên, sau đó hừ một tiếng, "Ta là phu nhân thành chủ, thành chủ sủng ái ta, trực tiếp phong ta là Phó thành chủ thành Cự Mộc, ngươi có thành kiến?"

Phó Tu Vân nhanh chóng lắc đầu, "Không có không có, tại hạ chỉ là có chút nghi hoặc mà thôi, dù sao khuôn mặt phu nhân đẹp quá mức, trái lại không giống như là thành chủ."

Được tán thưởng sắc mặt Ti phu nhân hơi tốt một chút, cuối cùng cũng không nói gì nữa, đưa tay vẫy Hậu Lôi sau đó xoay người an vị lên bộ liên [1] hai người tu giả đại lực sĩ mang, "Đi."

Cứ như vậy, đội ngũ mấy trăm người tu giả nhiệt nhiệt nháo nháo ra khỏi thành, đi về phía Vạn Mộc Thâm Lâm.

Nhiều người lực lượng lớn những lời này ở trong đây hiển nhiên là vô cùng thích hợp. Bởi vì tin tức có trọng bảo tồn tại khiến vô số tu giả chen chúc mà đi tới thành Cự Mộc, bởi vậy người đi Vạn Mộc Thâm Lâm là vô cùng nhiều, mặc dù có tu giả họp thành đội cùng nhau đi trước, nhưng đội ngũ này tối đa mười mấy người so với đội ngũ mấy trăm người tiền tiền hậu hậu của thành Cự Mộc, quả thực không tầm thường chút nào.

Vì vậy lúc đội ngũ thành Cự Mộc vừa xuất hiện, các tu giả cũng đang đi mà bắt đầu tự giác hoặc không tự chủ nhường đường, có tu giả rất thẳng thắn trực tiếp đi theo phía sau đội ngũ thành Cự Mộc, muốn đục nước bèo cò hoặc ít đi con đường oan uổng*. [con đường vốn không phải đi mà lại đi]

Không thể không nói, ý nghĩ của bọn họ vô cùng chính xác. Mặc dù Vạn Mộc Thâm Lâm chạy dài hơn mười vạn dặm, yêu thú trong rừng sâu từ cạn đến sâu các phẩm cấp, ma thú thậm chí là quỷ quái trải rộng, nhưng mấy trăm người cùng nhau công kích, phòng ngự lên, đẩy mạnh tốc độ quả thực dễ như trở bàn tay nhanh chóng khiến người ta sợ hãi than.

Chỉ dùng một ngày, bọn họ chạy tới phần khu vực trung tiền của Vạn Mộc Thâm Lâm, nếu như dựa theo tốc độ này tiếp tục đi về phía trước, gần như chỉ dùng thêm qua hai ngày nữa là có thể đi tới khu trung tâm sâu bên trong rồi, ở nơi đó là có thể thấy Huyễn Vụ mê hoặc tâm trí con người.

"Ha ha, thực ra Vạn Mộc Thâm Lâm cũng không có gì phải sợ đi, một ngày hôm nay đây chúng ta có thể nói là có yêu cản giết yêu ma ngăn giết ma nha! Ta còn săn được một con nai Ngũ Linh đây, thịt nai nhưng là thứ tốt có thể đề thăng tu vi!"

"Đúng vậy đúng vậy, quả nhiên vẫn là thành chủ và chúng ta cùng nhau lực lượng lớn đó, cứ đến như vậy, cuối cùng Huyễn Vụ kinh khủng trong truyền thuyết kia khẳng định cũng là một bữa ăn sáng mà thôi, không sao cả không sao cả."

"Ừm, tối nay tĩnh tu ba canh giờ, sáng sớm ngày mai chúng ta tiếp tục lên đường nữa!"

Vì vậy các tu giả cứ như vậy tốp năm tốp ba đã chọn một thân cây, dưới tàng cây tĩnh tọa hoặc trực tiếp ngủ một giấc, chờ ngày mai tiếp tục.

Bóng đêm triệt để bao phủ toàn bộ Vạn Mộc Thâm Lâm, ở dưới bóng đêm phụ trợ, toàn bộ rừng rậm dường như đều bị thoa lên một tầng màu mực, yên tĩnh khiến người ta sợ hãi.

Dịch Nhiên an vị bên cạnh Phó Tu Vân, bên kia là Thạch Hâm. Lúc này Phó Tu Vân từ từ nhắm hai mắt dường như đã ngủ, Thạch Hâm cũng đang ngồi. Chẳng qua nếu như nhìn kỹ, là có thể thấy xung quanh ba người này có hai tầng linh quang cực nhạt bất đồng màu sắc.

Tầng ngoài đầu tiên là nhàn nhạt màu vàng đất, sau đó chính là một vòng kiến lửa bất động hơi nhỏ, hiển nhiên hai cái này là cái chắn bảo hộ Thạch Hâm và Phó Tu Vân bày ra, sau cùng, Dịch Nhiên cũng không tu luyện cũng không ngủ, chỉ là từ từ xoa kiếm Tứ Linh. Chẳng qua, kiếm của kiếm tu, vĩnh viễn đều là tồn tại kiêng kỵ nhất của tu giả.

Vừa lúc đó, tay Dịch Nhiên xoa kiếm hơi dừng lại một chút, một kiếm ý cực kỳ sắc bén ở xung quanh ba người hiển hiện ra, mà khi cổ kiếm ý này xuất hiện, vốn thứ rục rịch ở xung quang, cũng thu hai thu ba cách xa ba người bọn họ.

Lúc dương quang ngày thứ hai chiếu vào trên mặt của các tu giả, nghênh tiếp bọn họ không phải sáng sớm tốt đẹp, mà là kinh hô và thét chói tai một tiếng tiếp một tiếng.

"A ——!! Có người chết!!"

"Trời ơi! Vì sao có xương trắng đầy đất?!"

"Không có khả năng! Tối hôm qua rõ ràng động tĩnh gì ta cũng không phát hiện!!"

Thạch Hâm và Phó Tu Vân đồng thời mở hai mắt ra, Thạch Hâm hơi run run, "Ta tối hôm qua vẫn cảm thấy bất an, mặc dù không ngủ, nhưng luôn cảm thấy có chút u ám."

Phó Tu Vân ngẩng đầu nhìn đại thụ màu xanh biếc, nghĩ đến thứ tối hôm qua, đạp đạp Tiểu Sỏa Đản trên đất, "Tối hôm qua là anh chị em ruột của ngươi sao?"

Tiểu Sỏa Đản chia làm hai mươi mấy con kiến lửa, lúc này nhất tề làm ra động tác vẫy râu biểu thị đang suy nghĩ.

———

[1] Bộ liên:

Ải: lùn.

X

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện