Tiên Lộ Chí Tôn

Chương 2-1: Linh quyết (1)



Đêm xuống, Dương Quân Sơn lặng lẽ đi đến bên giếng ở vườn rau sau nhà.

Dọc theo miệng giếng được xây bằng đá xanh gờ lên. Miệng giếng có cái ròng rọc kéo nước, thò đấu nhìn xuống đáy giếng, một hơi lạnh thấu xương ập vào mặt, làm cho tinh thần Dương Quân Sơn vốn đang uể oải vì ban đêm lập tức phấn chấn.

Giếng này là khi cả nhà Dương Điền Cương dời đến Thổ Khâu thôn đã tự đào. Lúc trước Dương Điền Cương nhờ sức gia tộc đã mưu đạt được chức thôn chính của Thổ Khâu thôn. Sau khi phân chia điền sản, Dương Điền Cương được phân một số điền địa, đã đào ba cái giếng để lấy nước tưới.

Dương Điền Cương không ngờ là vận may của hắn bắt đầu chuyển biến tốt sau khi ra riêng. Khi đào cái giếng thứ ba, đột nhiên từ trong giếng ùa ra một cổ linh khí nhàn nhạt!

Đây là chuyện vô cùng bất ngờ!

Mặc dù nước trong giếng ấy linh khí đạm bạc đáng thương, nhưng đối với việc đồng áng ở Thổ Khâu thôn thì cái Linh tỉnh này có giá trị khó có thể lường được.

Vì có một vị Thôn chính tự nhiên từ trên trời giáng xuống, Linh Canh nông của Thổ Khâu thôn đã có chút địch ý với Dương Điền Cương. Hiện giờ có thêm cái Linh tỉnh này, họ đã liên hợp lại với nhau triển khai một trận tranh đấu vô cùng thảm khốc.

Dương Điền Cương bằng vào tu vi Vũ Nhân cảnh mới tiến giai vào Đệ nhị giai là Hóa Sát Khí. Cùng vợ Hàn Tú Mai tu vi đạt đến Phàm Nhân cảnh tầng thứ năm, sử dụng Thi Tiên Thuật, cộng thêm hai vị huynh đệ trong tộc hỗ trợ, đã cầm trong tay thượng phẩm pháp khí Yên Đại Oa tốn cả nữa gia tài để đổi lấy, luân phiên đập bể răng cửa của hai người, vỡ xương bả vai của bốn người, gãy cánh tay của năm người và đùi của một người, lúc này mới chấn nhiếp trên dưới toàn bộ Thổ Khâu thôn. Ông ta chẳng những bảo vệ được cái Linh tỉnh này, hơn nữa còn dựng nên uy danh hiển hách đệ nhất cao thủ của Thổ Khâu thôn, không còn có người nào dám tỏ ý thèm muốn đến vị trí Thôn chính của ông ta nữa.

Sau đó Dương Điền Cương đã dứt khoát dời nhà đến cạnh cái Linh tỉnh này, ngày đêm bảo vệ. Quả nhiên Linh tỉnh đã trở thành bảo bối trấn trạch của Dương gia.

Nhờ vào nước tưới của Linh tỉnh này, việc trồng trọt linh cốc của Dương Điền Cương luôn tốt hơn và thu hoạch được nhiều hơn so với những nhà khác hoặc là ba đấu, hoặc là năm đấu. Qua ba năm, gia cảnh của nhà ông ta dần dần có chuyển biến tốt.

Một năm trước, Dương Quân Sơn quay trở về Thần Du huyện, tham gia kiểm nghiệm tư chất ở gia tộc, cho thấy trong cơ thể có hai cái Tiên Linh khiếu, bình xét thành tư chất tứ đẳng. Tư chất này có thể xem là không được tốt lắm.

Tư chất bẩm sinh là cửa ải thứ nhất của tu sĩ khi bước chân vào Tu Luyện giới. Ngưỡng cửa này mặc dù không coi là nhân tố quyết định một vị tu sĩ một thân tu hành có thể đạt đến cực hạn, nhưng nhân tố này vẫn được người ta xem trọng.

Nói một cách đại khái, tư chất bẩm sinh chỉ có hai loại. Một loại là trời sanh ra trong cơ thể đã có linh khiếu, có thể nạp linh khí của thiên địa vào tự thân. Loại khác dĩ nhiên là trong cơ thể không có linh khiếu, không có cách nào tự mình tu luyện. Dương Quân Sơn may mắn là trong cơ thể của hắn có hai cái linh khiếu, có thể tiến hành tu luyện.

Nhưng người trời sanh trong cơ thể đã có linh khiếu thực chất là dựa theo số linh khiếu nhiều ít trong cơ thể mà phân ra làm ngũ đẳng. Một người trong cơ thể tối đa chỉ có năm cái linh khiếu, tư chất như vậy dĩ nhiên là hạt giống đệ nhất đẳng. Điều này cho thấy, Dương Quân Sơn có tư chất tứ đẳng, chỉ tốt hơn một bậc so với người đứng hàng chót nhất mà thôi.

Tu luyện một năm, Dương Quân Sơn miễn cưỡng nắm bắt được linh khí nhàn nhạt tồn tại ở trong không khí, đồng thời dẫn vào cơ thể của mình. Đây là cảnh giới thứ nhất của Phàm Nhân cảnh: Dẫn Linh Khí.

Lúc này Dương Quân Sơn ngồi xếp bằng trên đá xanh cạnh giếng, nhắm mắt thu liễm tâm thần, trong miệng lẩm bẩm, cảm thụ được hai Tiên Linh khiếu trong cơ thể, dựa theo trong ký ức của kiếp trước, từng đạo công pháp pháp quyết, bắt đầu sử dụng linh khí đạm bạc tản mát ra từ miệng giếng đánh thức Tiên Linh khiếu. Đây là đệ nhị trọng trong Phàm Nhân cảnh cảnh giới: Hoán Tiên Linh.

Lúc này, Dương Quân Sơn muốn lên Phàm Nhân cảnh Đệ nhị trọng còn kém rất xa, trên thực tế chỉ bằng vào tư chất tứ đẳng của Dương Quân Sơn, muốn chỉ thông qua hấp nạp linh khí để khai mở Phàm Nhân cảnh Đệ nhị trọng cảnh giới, tất nhiên là một quá trình rất đòi hỏi thời gian dài.

Bởi vậy, Tiên Linh Chi Vật rất cần để rút ngắn thời gian tu sĩ lên cấp Đệ nhị trọng. Đây cũng là ngọn nguồn danh xưng của cảnh giới Đệ nhị trọng Hoán Tiên Linh.

Trong ký ức của kiếp trước, Dương Quân Sơn bị bình xét thành tứ đẳng tư chất. Sau đó không cam lòng, khổ luyện tài bắn cung suốt một năm, chuẩn bị tham gia bãi săn ở Bách Tước sơn. Một năm sau, không ngờ thiếu chút nữa chết dưới cú húc của một con Dã Trư hung thú, nhưng không phải là hắn không có thu hoạch, cuối cùng vô tình cũng lấy được một món Hạ Phẩm Tiên Linh, ủ rủ âu sầu trở về nhà, vẫn luyện hóa khối Thổ Hoàng thạch kia để lên cấp Đệ nhị trọng cảnh giới.

Lần này Dương Quân Sơn lại đi Bách Tước sơn, dĩ nhiên sẽ không thất bại như đời trước. Thực ra Dương Quân Sơn đi lần này là có mưu tính lớn.

Nhưng cái gọi là lâm trận mới mài gươm, tuy thời gian còn lại chỉ có ba ngày, Dương Quân Sơn vẫn cố gắng tăng lên một phần thực lực.

Phàm Nhân cảnh cộng phân ra làm ngũ trọng, theo thứ tự là tầng thứ nhất Dẫn Linh Khí, Đệ nhị trọng Hoán Tiên Linh, đệ tam trọng Khải Linh Khiếu, đệ tứ trọng Điện Tiên Căn, đệ ngũ trọng Thi Tiên Thuật. Lúc này tuy Dương Quân Sơn đã tu luyện một năm, nhưng Phàm Nhân cảnh đệ nhất trọng Hoán Tiên Linh chẳng qua hắn vừa mới tu thành, muốn đạt đến viên mãn còn kém xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện