Thánh Thể Bất Phàm

Chương 20: C20: Lâu như vậy sao



"A!"

"Diệp Phong chết tiệt, Tô Khuynh Thành chết tiệt, hai kẻ khốn kiếp!"

Vương Dương điên cuồng hét lên, đập nát toàn bộ đồ trang trí và bình hoa trong phòng.

Tô Khuynh Thành mà hắn ta ao ước có được đã biến thành của người khác, hai mắt hắn ta đỏ ngầu, vẻ mặt cực kỳ hung dữ.

Cũng vào lúc này Vương Dương mới ý thức được, nếu không loại bỏ Diệp Phong trước thì mình không thể nào có được Tô Khuynh Thành. Vì vậy hắn ta đã khóc lóc đi tìm cha mình là Vương Thiên Bá.

"Cha, đã một ngày rồi, khi nào thì bang Long Hổ định ra tay tiêu diệt Diệp Phong đây! Hắn thật sự quá đáng ghét!"

Vương Thiên Bá lắc đầu, sau đó thở dài nói: “Bảy ngày nữa sẽ là đại thọ lần thứ 60 của Kim Lăng Vương. Hiện tại mọi người trong bang Long Hổ đều đang bận rộn chuẩn bị cho tiệc sinh nhật, muốn họ tiêu diệt Diệp Phong, e rằng sẽ phải đợi bảy ngày sau ”.

"Cái gì? Bảy ngày? Lâu như vậy sao?"

Vương Dương không thể chờ đợi được nữa, bây giờ hắn ta hận không thể chém Diệp Phong thành từng mảnh.

"Cha, Diệp Phong giết chú hai và nhiều người của nhà họ Vương chúng ta như vậy, còn cướp đi Tô Khuynh Thành của con, cha còn có thể nhẫn nhịn hắn lâu như vậy sao?"

"Dĩ nhiên là không cần!"


Vương Thiên Bá hung ác trừng mắt nhìn Vương Dương: “Kẻ nào dám cưỡi trên đầu nhà họ Vương ta làm loạn, sẽ không thể sống sót quá ba ngày!”

Vương Dương nghe xong liền mừng rỡ: "Cha, cha có nào có thể tiêu diệt Diệp Phong sao?"

"Đương nhiên!" Vương Thiên Bá gật đầu: "Anh cả con sắp về rồi, có anh cả con ở đây, nhà họ Vương ta không cần sự giúp đỡ của bang Long Hổ cũng có thể tiêu diệt được Diệp Phong!"

"Anh cả con sắp về rồi sao?"

Vương Dương nghe vậy thì vô cùng vui mừng: "Vậy thì tốt quá rồi!"

Anh cả của Vương Dương tên là Vương Hạo, là trưởng tử của nhà họ Vương, hơn Vương Dương ba tuổi!

Vương Hạo cực kỳ tài năng, luyện võ từ khi còn nhỏ, năm mười lăm tuổi vì có thực lực xuất chúng nên được tứ trưởng lão của Thất Tinh Hội- Bạch Minh thu nhận làm đồ đệ và dẫn đi!

Thất Tinh Hội là một thế lực võ đạo mạnh, có nền tảng vô cùng sâu sắc, có thể nói từ ngày Vương Hạo gia nhập Thất Tinh Hiệp Hội trở thành đệ tử của Bạch Minh, tiền đồ của hắn ta đã vô cùng rộng mở!

Vương Hạo là niềm hy vọng của nhà họ Vương, đồng thời cũng là cao thủ mạnh nhất của nhà họ Vương!

Vương Thiên Bá và Vương Dương tin chắc ngày Vương Hạo trở về sẽ là ngày chết của Diệp Phong!

Vương Dương kích động nói: "Cha, hiện tại con muốn bắt tiện nhân Tô Khuynh Thành lại, muốn từ từ tra tấn cô ta!"

"Ta đã nói với con nhiều lần rồi, chuyện của Tô Khuynh Thành rất dễ giải quyết."

Vương Thiên Bá đứng lên, hung dữ nói: "Nhà họ Tô chính là điểm yếu của cô ta, không hạ được cô ta, chẳng lẽ con cũng không thể hạ được nhà họ Tô sao?"

"Cha?" Hai mắt Vương Dương sáng lên: "Cha, vẫn là cha cao minh hơn!"

"Ha ha." Vương Thiên Bá cười lạnh: "Huyết mạch tài chính của nhà họ Tô đều nằm trong tay nhà họ Vương, ta muốn bọn họ sống thì bọn họ có thể sống, ta muốn bọn họ chết, bọn họ nhất định phải chết!"

"Yên tâm đi, sáng sớm ngày mai ta sẽ cho nhà họ Tô biết cái giá phải trả khi phản bội nhà họ Vương chúng ta!" Vương Thiên Bá cười ranh mãnh.

"Cảm ơn cha!" Vương Dương vui vẻ cười.

...


Sáng hôm sau, Diệp Phong ngồi xếp bằng ở đầu giường luyện Cửu Chuyển Huyền Công.

Đêm qua hắn cùng Tô Khuynh Thành vật lộn gần như cả đêm, nhưng khi tỉnh lại, Diệp Phong phát hiện thay vì mệt mỏi, hắn lại cảm thấy sảng khoái, thậm chí công lực cũng tiến bộ lên một tầm cao hơn.



Có một dòng điện lạnh chảy trong cơ thể hắn, nuôi dưỡng và tăng cường dòng máu Kỳ Lân của hắn.

Điều này khiến Diệp Phong không khỏi quay đầu nhìn Tô Khuynh Thành vẫn đang ngủ say với ánh mắt kinh ngạc.

Hóa ra cô ấy là Băng Phượng Hoàng Thể trong truyền thuyết!

Băng Phượng Hoàng Thể, đúng như tên gọi, bên trong có thể chất đặc biệt với thuộc tính hàn băng cực cao!

Loại thể chất này vô cùng nghịch thiên, trong mắt người bình thường, thân thể Băng Phượng Hoàng Thể không khác gì phụ nữ bình thường.

Nhưng Diệp Phong bẩm sinh là Kỳ Lân Thánh Thể, lại có hai quả thận kỳ lân trên người nên vốn dĩ với Băng Phượng Hoàng Thể là một cặp trời sinh.

Sự kết hợp của cả hai sẽ tạo nên sự cộng hưởng rất lớn, nuôi dưỡng lẫn nhau và tăng cường thực lực cho nhau!

Chẳng trách đại sư nương lại sắp xếp hôn ước với nhà họ Tô, bây giờ Diệp Phong đã hiểu ra.

"Anh Phong..."

Lúc này, Tô Khuynh Thành từ trong mộng tỉnh lại, cô dụi dụi đôi mắt vẫn còn buồn ngủ, thấp giọng gọi tên Diệp Phong.


"Tỉnh rồi à?" Diệp Phong cười nói.

"Ừm, anh Phong, từ giờ anh hãy sống ở chỗ của em đi."

"Làm gì? Em muốn bao nuôi tôi à?"

"Đúng vậy, có lẽ anh không phải người Giang Thành đúng không?" Tô Khuynh Thành chớp chớp mắt hỏi.

"Tôi có nhà."

"Vậy sao? Ở đâu?" Tô Khuynh Thành tò mò hỏi.



"Hồ Tâm Cư, cách đây không xa."

"Hồ Tâm Cư?" Tô Khuynh Thành nghe vậy liền phì cười: "Anh Phong, anh chém gió thì cũng chém đáng tin một chút được không. Hồ Tâm Cư là tòa nhà được bảo vệ trọng điểm và hoàn toàn không cho phép người ở."

Diệp Phong cười ha ha: "Nếu không tin thì tôi dẫn em đi xem?"

Nói rồi thấy hắn lấy chìa khoá của Hồ Tâm Cư từ trong túi ra.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện