Ta Không Phải Vịt Con Xấu Xí

Quyển 4 - Chương 67: Rơi mất



Gió xuân thổi qua thâm cốc tươi đẹp, Vương Tử Dục lặng lẽ đứng trong rừng hoa lê, ánh mắt đầy khí lạnh.

Bên cạnh rừng hoa lê là tường trắng vườn xanh, sau khi kết thúc lần thi tuyển này, đoàn kịch liền mở một hội nghị nhỏ ở đây.

Đã lường trước không trúng, Vương Tử Dục cũng vốn không ôm hi vọng gì, nhưng làm nàng ngạc nhiên là, sau đó nhân viên công tác lại nói với nàng, muốn nàng chờ ở vườn hoa này, về phần nguyên nhân chờ, đó là nghi vấn của nàng lúc này.

Cũng giống nàng đang chờ bên ngoài còn có vài người được tiến vào top ten, bọn họ khác Vương Tử Dục lạnh lùng, lúc này đang tâng bốc nhau nói chuyện phiếm.

"Này?" Có một cô gái cầm điện thoại đọc tin nhắn, sắc mặt bỗng biến đổi.

Nàng cúi đầu suy tư trong giây lát, lại ngẩng khuôn mặt tươi tắn lên, làm bộ như tùy ý đi đến cạnh Vương Tử Dục, bắt chuyện với nàng.

"Tử Dục, mọi người nói chuyện phiếm, cậu không tham gia à?" Cô gái này không làm ảnh hưởng đến Vương Tử Dục chỉ gật đầu, trả lời đơn giản: "Mọi người tự nhiên." "Mình là Mã Viên, cậu còn nhớ mình không? Khi thi mình xếp sau cậu đó.” Mã Viên cười ngọt ngào như cũ.

"Ừ." Vương Tử Dục phiền không nổi, bình thường nàng chỉ làm mặt lạnh là có thể dọa được phần lớn người muốn bắt chuyện, kinh nghiêm đối phó này, nàng làm không ít.

Dần dần, Mã Viên hỏi nhiều vấn đề, Vương Tử Dục ngẫu thỉnh thoảng cũng nói vài chữ, xem như đáp lại.

"Đúng rồi, có phải cậu có người quen ở Đồ Thiên không?" Mã Viên lại hỏi.

Vương Tử Dục lắc đầu, lông mày nhíu lại.

Mã Viên ghi nhớ câu nói lạnh lùng của nàng vào lòng, che miệng cười nói: “Vậy cậu quen Biện Sa Hà? À, Sa quốc, nghe nói cô ấy chỉ đích danh cậu làm nữ chính.” Nàng nói xong, mắt đảo linh hoạt, tầm mắt quét tới quét lui trên gương mặt Vương Tử Dục, cẩn thận không chịu từ bỏ bất kỳ một nét mặt nhỏ nào của nàng.

Trong biểu tình của Vương Tử Dục tràn ngập khó hiểu, nàng trả lời: "Có chuyện này sao?" Lực chú ý của những người khác cũng ít hoặc nhiều nhìn sang phía này, nghe nàng trả lời như vậy, vẻ mặt mọi người đều không giống nhau.

Mã Viên lại nén không nổi lên một tia tức giận, nàng cúi đầu, thu tâm tình lại cười nói: "Có quan hệ là khác thế đấy, Tử Dục, cậu cần phải nắm chắc nhé." Vương Tử Dục vô cùng khó hiểu, mà nghi ngờ này vẫn theo nàng đến tận vườn hoa.

Sau khi đi đến vườn hoa, nàng gặp phải nghi ngờ càng lớn hơn.

Nàng cảm thấy mọi người đều kỳ quái, mà vị phó đạo diễn đó quá khách khí với nàng, ánh mắt nhà làm phim rất cổ quá, hai nhân viên công tác thì thầm lọt vào tai nàng: “Chẳng trách, Sa quốc vì Vương Tử Dục này, lại bỏ đi cái giá như thế.” Trong lòng Vương Tử Dục căng thẳng, đến lúc này, nàng không thể chắc chắn, tất cả những điều thần bí này có quan hệ với Biện Hà Sa? Nhưng Biện Hà Sa này đến cuối cùng là người thế nào, vì sao lại ưu ái nàng như thế? Vai diễn của nàng tuy không phải nữ chính, nhưng cũng là nhân vật nữ vô cùng quan trọng, một nữ sát thủ lạnh lùng.

Vương Tử Dục có chút bất an về việc này, nàng luôn không thích nhân ân huệ của người khác, huống chi là một ân huệ vô duyên vô cớ như thế, nàng càng thấy khó chấp nhận.

Thiên hạ không có ăn mà không phải trả tiền cơm, Biện Sa Hà này giúp nàng như thế, từ đầu đến cuối lại không chịu lộ diện, vậy nàng ta muốn điều gì? Càng nghi ngờ, Vương Tử Dục càng khó chịu trong lòng.

Nàng về trường xong, chuyện làm đầu tiên chính là đến thẳng thư viện, sau đó mượn sách《 Điêu nguyệt 》, cẩn thận đọc từng câu từng chữ một lần.

Toàn quyển《 Điêu nguyệt 》cũng khoảng hai mươi vạn chữ, t có lẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng Vương Tử Dục đọc một lần, cũng chỉ mất nửa ngày.

Được nửa ngày, sắc trời đã tối hoàn toàn, trong thư viện đèn vẫn sáng, tâm tình Vương Tử Dục có chút cô đơn.

Xuất thân của nàng không tốt, nàng rất sĩ diện, nàng thích quần áo, nàng ra vẻ quái gở, nàng nhìn như kiêu ngạo, nhưng thật ra lại rất tự ti...

Từ nhỏ nàng đã có nhiều gương mặt, nàng giấu mình đi thật sâu, thế cho nên đến giờ, chính nàng cũng không rõ, Vương Tử Dục thật sự, có dáng vẻ gì.

Quyển sách trong tay này, kể là một bi kịch, nhưng Vương Tử Dục lại cảm thấy, chuyện này chẳng hề bi thương.

Chẳng qua là muộn mười năm mà thôi, sinh tử ngăn cách tính gì là bi kịch? Ít nhất, bọn họ đều biết, người mình nhớ là ai, và ai ở phương xa nhớ mình.

Bi kịch thật sự không phải là đánh mất, mà là không có người để đánh mất.

Vương Tử Dục lạnh băng đứng dậy, trong đầu nàng càng buồn, vẻ mặt lại càng lạnh nhạt.

Nàng xoay người bước đi từng bước, có một nam sinh đi nhanh ở hành lang bên kia, không chú ý đụng phải nàng, làm cuốn ‘Điêu nguyệt’ trên tay nàng rơi xuống đất.

"Thật...

Thật xin lỗi." Người này đeo kính, thoạt nhìn điềm đạm, nam sinh cao gầy có chút kích động giải thích, sau đó vội vàng ngồi xuống nhặt sách.

Vương Tử Dục cũng xoay người, chuẩn bị nhặt sách lên, mắt lại thấy nam sinh này nhanh chóng nhặt đ sách, lại đứng thẳng người.

Cốp! Đầu hắn đụng vào cằm Vương Tử Dục, va khiến nàng lùi về phía sau, cổ chân vấp vào chân ghế, sau đó đầu gối mềm nhũn, cả người "bịch" lại ngã về chỗ cũ, ngồi lên ghế.

"A...

xin lỗi, xin lỗi!" Nam sinh gây họa lần nữa, gấp đến độ trán đổ mồ hôi lạnh.

Trên tay hắn còn cầm quyển sách kia, lại khẩn trương không biết để vào đâu, gương mặt thanh tú tràn ngập áy náy, còn không dám đối diện với cô gái.

Cũng không biết vì sao, thấy dáng vẻ luống cuống của người này, khó chịu trong lòng Vương Tử Dục liền tan ra trong nháy mắt, hóa thành mây bay tự do.

Nàng mím môi, nhẹ nhàng cười, trong chốc lát như băng ngọc rơi xuống, trăm hoa đua nở.

"Bạn, bạn..." Nam sinh đối diện ôm đầu, tay kia thì vẫn cầm cuốn《 Điêu nguyệt 》, không biết nên trực tiếp đưa cho Vương Tử Dục, hay để lên mặt bàn.

"Cậu cầm đọc đi." Vương Tử Dục thu ý cười, "Quyển sách này tôi đọc xong rồi, không mượn nữa." "À, vậy à, cũng được." Nam sinh này vội cầm quyến sách đến bên người, gật đầu liên tục, "Mình đọc, mình đọc." "Thật ra, " Vương Tử Dục khôi phục lại vẻ lạnh lùng, "Nếu cậu muốn đọc quyển này, lên giá sách lấy cũng được, ở đó còn có vài cuốn nữa, cậu không cần vì quyển này mà đặc biệt va vào Thế là, cơ mặt của nam sinh vô tình đụng nàng co lại.

Mỹ nhân lạnh lùng thật khiến người ta thấy lạnh lẽo, Vương Tử Dục cũng thế.

Nàng nhắm mắt lại, xoay người đi theo hành lang, trong lòng lại mơ hồ có chút có chút vui sướng.

Cũng không biết vui sướng này đến từ phương nào, kỳ lạ là, nàng thấy nam sinh vô tình động phải này vô cùng thuận mắt, lại sinh ra một xúc cảm bất ngờ gặp mặt.

TÌnh cảm của con người vừa phức tạp vừa đơn giản như thế, năm đó Vương Tử Dục chưa từng động lòng trước Lôi Tĩnh An phong lưu tuấn tú, sau cùng lại không chịu để Tần Mạt lấy mặt nạ thần bí xuống, ở một khắc này, lại có cảm tình với một nam sinh không biết rõ tên như thế, chỉ là cảm tình, không hề có tình ý rối ren này, cũng khiến nàng thầm vui mừng.

Vui mừng này đánh tan phiền muộn trong lòng nàng, khiến nàng hoảng hốt cảm thấy như đánh mất gì đó, lại như nhặt được thứ gì.

Sau khi trở lại phòng, không ngoài dự liệu, Vương Tử Dục thấy Tần Mạt ngồi trước máy tính.

Trên màn hình hiện một chương văn, Tần Mạt cũng không chú ý đến người đứng phía sau, chỉ gõ mười ngón tay không ngừng trên bàn phím, thỉnh thoảng lại sửa chữa.

"Vu Tiểu Chi trốn đến bắc Thương Sơn, ngày đêm trôi qua, pháp lực cũng dần dần tiêu tán..." Vương Tử Dục lẳng lặng xem một hồi, bỗng nhẹ giọng gọi: "Biện Hà Sa." "Chuyện gì?” Tần Mạt thuận miệng trả lời, sau một lát mười ngón tay dừng một chút, từ từ xoay người, quay đầu.

Vương Tử Dục nhìn thẳng vào nàng, chỉ thấy gương mặt nàng lộ ra một ít bất đắc dĩ, ánh mắt lại không có nửa phần xấu hổ giận dữ lúng túng.

"Cậu không có gì để giải thích sao?" Tần Mạt cười cười, lắc đầu nói: "Như cậu nhìn đấy." Vương Tử Dục nhìn xuống từ trên cao, rốt cục không nhịn được tức giận: "Cậu có ý gì? Bố thí? Thương hại?" Tần Mạt chẳng hề biết Vương Tử Dục đã nghe qua tin nhắn lại kia, mơ hồ đoán được vài phần trong đó.

Chuyện lần này thật ra Tần Mạt cũng phải trả một cái giá khá đắt, nhưng tính cẩn thận, nàng cũng không tiếc.

Nhưng chuyện cụ thể trong đó, nàng cũng không muốn nói cho Vương Tử Dục nghe.

"Điều kiện của cậu rất tốt, mình có một danh sách, tuyển ai cũng thế, tất nhiên là sẽ chọn cậu.” Khi nàng nói, thần thái bình tĩnh, cách nói này gọn gàng linh hoạt, Tần Mạt chẳng phải nghĩ dài dòng.

Đáy lòng Vương Tử Dục ngập tràn ý lạnh, nàng lại nghĩ tới cách kể chuyện của《 Điêu nguyệt 》, bỗng như hiểu rõ gì đó.

Vì sao lại bài xích người khác phái, thích người cùng giới, đây đã từng là vấn đề Vương Tử Dục buồn rầu rất lâu.

Từ khi nàng mười ba tuổi đã phát hiện mình có khuynh hướng này, liền buồn khổ.

Lạnh lùng, thật ra là một loại hình tự bảo vệ mình không phải nàng không muốn hòa đồng, mà là sợ ‘ngoại tộc’ như mình sẽ bị bài xích.

Lúc trước khi nàng phát hiện Tần Mạt cũng có khuynh hướng này, liền như bắt được phao cứu mệnh, tất cả vui mừng khó mà nói hết.

Đến cuối cùng là thích thật, hay là chỉ muốn cô độc, vấn đề này trước giờ nàng chưa từng nghĩ sâu xa.

Nhưng một khắc này nàng lại giật mình hiểu rõ, thì ra chỉ vì mình thiếu dũng khí, cho nên mới dùng kiêu ngạo để ngụy trang, cho nên tóm lại vẫn từ bỏ chiếc phao này, nàng và Tần Mạt, không tính là đánh mất? "Chúng ta là bạn học?" Vương Tử Dục thở phào một hơi, hỏi.

"Đương nhiên." Tần Mạt gật đầu.

"Chúng ta là bạn bè?" "Cậu chịu thừa nhận, đó là tự nhiên." "Chúng ta có thể là gì?" Tần Mạt mỉm cười: "Còn có thể là gì?" Vương Tử Dục lui về phía sau từng bước, nhẹ nhàng cười.

Nàng xoay người đi đến ban công, nhìn bóng đêm ở trường H, chợt phát hiện, mình bỏ lỡ nhiều cảnh đẹp như vậy.

Trên thực tế, trước giờ nàng không hiểu Tần Mạt, cũng trước giờ cũng không cho Tần Mạt cơ hội hiểu mình.

Nàng chỉ giãy dụa trong buồn khổ, cho Tần Mạt ra phao cứu mạng, vậy Tần Mạt lại coi nàng là gì? Giờ khắc này, Vương Tử Dục không thấy đau lòng, ngược lại cảm thấy được giải thoát.

Thì ra nàng là một kẻ nhát gan, chẳng qua chỉ giả vờ thích một người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện