Ninh Tiên Sinh, Đã Lâu Không Gặp!

Chương 15



Edit: Doãn Uyển Du 

Beta: Doãn Thiên

Một tiếng sau, bác sĩ ra: "Đã đưa tới kịp thời nên chó không sao cả."

Nguyễn Chanh nặng nề nói: "Cảm ơn ạ. "

"Về sau phải chú ý, không thể cho chó ăn socola nữa."

"Cháu biết ạ, cháu biết ạ." Nguyễn Chanh thở phào nhẹ nhõm.

Bác sĩ nhìn hai người: "Để chó lại đây theo dõi 2 ngày. Nếu tình hình tốt hơn, các cháu đến đón nó đón về."

Nguyễn Chanh gật gật đầu.

"Được rồi, anh trai mang em gái về nhà sớm đi."

Ninh Quân liếc mắt nhìn bác sĩ:  "Chúng cháu không phải anh em. "

Bác sĩ sửng sốt một chút, "A ——" Ông nhất thời không biết nói gì.

Nguyễn Chanh: "Chúng cháu là bạn học cùng lớp."

Bác sĩ: "... Bạn cùng lớp thì giúp đỡ nhau là phải, là phải rồi." 

Nguyễn Chanh và Ninh Quân đi xem Orange. Orange đáng thương cụp mắt xuống, con mắt đã vốn nhỏ, lúc này ngay tròng mắt cũng không  thấy được.

Sau tình huống bất ngờ này, hai người đều toát ra mồ hôi hột. 

Nguyễn Chanh nhìn Ninh Quân: "Hôm nay cảm ơn cậu. "

"Ừm."

Nguyễn Chanh: "..."

"Tớ đói bụng rồi. Đi ăn cơm tối đi." Ninh Quân lặng lẽ thở dài một hơi,  anh thật sự sợ Orange bị ngộ độc mà chết. Vừa nãy còn có cảm giác như bị dây thừng xiết, trái tim cũng bị treo theo.

Nguyễn Chanh biết chó không sao nữa, cũng cảm giác mình đang đói bụng.

Trời đã hoàn toàn tối đen, đèn trong thành phố đều mở, đủ mọi màu sắc, thành phố này vào ban đêm càng thêm mê người.

Nguyễn Chanh cùng Ninh Quân đi mấy phút, cuối cùng đi vào một tiệm mì hoành thánh. Cô gọi cho  mình một bát mì hoành thánh.

"Có thêm trứng gà không?"

Nguyễn Chanh nhìn thoáng qua Ninh Quân, "Thêm trứng đi."

Hai người tìm một cái bàn, ngồi đối diện nhau. Rõ ràng bình thường bọn họ cũng từng ăn cơm chung ở nhà ăn của trường học, nhưng sao lần này lại có cảm giác là lạ.

Đôi mắt Nguyễn Chanh chuyển động: "Chủ tiệm ơi, mì hoành thánh xong chưa?"

"Vừa cho vào nồi, đợi thêm ba phút nữa."

Ninh Quân: "Cậu rất đói sao?"

"Ăn xong còn về nhà ôn tập."

Ninh Quân nhịn không được mà cười.

"Vậy cậu nghiêm túc làm bài tập, tranh thủ thi vào top 10 đi."

Hai bát mì hoành thánh thịt tươi, nóng hôi hổi, khói từ bát mì lượn lờ xung quanh hai người họ. 

"Khụ khụ khụ ——" Nguyễn Chanh bị sặc, "Ninh Quân, cậu nói đùa cái gì vậy?"

Ninh Quân: "Bạn cậu không phải cũng cho cậu sách quý sao? Anh ấy là học bá của trường trung học phụ thuộc Đại Học Sư Phạm mà."

Nguyễn Chanh: "Cậu biết Trần Sâm Dương à?"

Ninh Quân chậm rãi khuấy đều mì trong bát, "Lộ Minh nói, quan hệ của cậu và anh ấy rất tốt."

Nguyễn Chanh: "Bác Trần và ba tớ là bạn."

Ninh Quân hờ hững gật đầu. Anh đều biết.

"Người ta ngược lại học rất tốt. Năm nay còn cầm được danh hiệu học sinh ba tốt cấp thành phố. Khẳng định cậu cũng có thể đạt được."

"Tớ không thèm." Ninh Quân cúi đầu xuống ăn mì hoành thánh.

Ăn hai bát mì hoành thánh xong, Ninh Quân đột nhiên dừng lại.

Nguyễn Chanh lo lắng, "Ăn không ngon sao?"

"Lộ Minh nói các cậu là thanh mai trúc mã, có hôn ước sao?" Anh hỏi. 

Nguyễn Chanh trợn tròn mắt, há hốc miệng nhìn anh, cô xấu hổ, mặt đỏ như đánh má hồng: "Làm sao có thể! Thời đại gì rồi chứ! Mặc dù ——"

Ninh Quân ngồi thẳng lưng, "Cái gì?"

"Các trưởng bối chỉ là hay nói đùa thôi."

Ninh Quân mím khóe miệng, "Ăn mì hoành thánh đi."

"Ninh Quân, thi giữa kỳ sau trường có mở cuộc họp phụ huynh, nhà cậu có ai tới không?"

"Không ai tới."

"A?"

"Tới hay không không quan trọng."

Nguyễn Chanh tưởng tượng, thật đúng là. Cậu ấy thành tích tốt như vậy, người nhà không đến hoàn toàn không có vấn đề gì: "Có con trai như cậu, ba mẹ cậu nhất định rất hạnh phúc."

Lần này đến phiên Ninh Quân ho khan.

"Tớ khi còn bé nghịch ngợm, cả ngày nhích tới nhích lui, cô giáo nhà trẻ nói tớ có chứng tăng động, ba mẹ tớ buồn muốn chết. Lúc tiểu học, tớ không thích làm bài tập, lên lớp cũng nghe không giảng, ba mẹ tớ lo lắng tớ quá ngu ngốc, nên mời rất nhiều thầy cô về phụ đạo. Ông bà của tớ bảo ba mẹ tớ quên đi, nói  nếu tớ học không giỏi, về sau cho tớ xuất ngoại." 

Nguyễn Chanh chớp mắt mấy cái, "Cho nên về sau nếu tớ có sinh con thông minh giống như cậu, tớ cũng không cần quan tâm."

Ninh Quân: "... Vậy cậu phải tìm được một bạn trai ưu tú. "

Đề tài này có hơi nhạy cảm. 

Hai người vội vàng cúi đầu ăn mì hoành thánh, che dấu đi vài phần tâm tư riêng của mình.

Đến đêm, ba Nguyễn cùng mẹ Nguyễn nghe xong việc Orange ăn sô cô la trúng độc, cũng giật nảy mình.

Nguyễn Chanh trong lúc vô tình nói ra miệng, ba Nguyễn mới biết là Ninh Quân gây hoạ.

"Tiểu tử thối."

"Ba, cậu ấy không biết mà."

"Tiểu tử đấy không phải thành tích rất tốt sao, điều bình thường như vậy cũng không biết?"

"Cậu ấy không nuôi chó không biết mà, ba, ba làm sao mà—— lòng dạ hẹp hòi thế?"

Ba Nguyễn đen mặt lại: "Em trai của con suýt chút bị người ta hại chết rồi đó." 

Mẹ Nguyễn dở khóc dở cười.

Ba Nguyễn tức giận nói: "Con sao có thể một mình đem nam sinh về nhà?"

Nguyễn Chanh nhanh trí trả lời: "Lúc ấy Orange cũng ở nhà."

Mẹ Nguyễn an ủi hai cha con: "Ninh Quân cũng rất tốt, về sau khẳng định có tiền đồ. Chanh Chanh có thể kết bạn được với nó như vậy là chuyện tốt."

Ba Nguyễn nói thầm một câu, "Ba thấy tiểu tử đó có tâm tư."

Mẹ Nguyễn đẩy ông, "Anh có phiền hay không hả? Chúng ta tiểu học mới biết nhau, hơn hai mươi tuổi em mới nói chuyện yêu đương với anh đấy."

Mặt ba Nguyễn lập tức thay đổi, "Chanh Chanh nhanh đi làm bài tập đi, con ở cái tuổi này vẫn phải đọc nhiều sách một chút. Về sau việc trong nhà đều giao cho con quản lý đó."

Nguyễn Chanh: "Vâng ạ. Về sau con nhất định sẽ ôm bằng tiến sĩ trở về nhà."

Nguyễn Chanh vừa đi, ba Nguyễn liền thở dài một hơi, "Có mấy lời cũng không thể nói quá rõ. Hiện tại con nít trưởng thành sớm, Ninh Quân em cũng đã gặp rồi đó, tiểu tử đấy dáng dấp tốt thì tốt thật, nhưng cũng quá tốt rồi."

"Thì sao chứ? Chẳng lẽ ông muốn kén rể thật à?"

Ba Nguyễn trầm mặc một chút, ý tứ kia rất rõ ràng.

Mẹ Nguyễn: "Thời đại nào rồi chứ?"

Ba Nguyễn: "Anh cũng là vì muốn tốt cho Chanh Chanh thôi."

Mẹ Nguyễn: "Anh có phải còn tiếc nuối em không sinh cho anh con trai, có phải hay không?"

Trái tim ba Nguyễn đều rung động, mặc dù bây giờ nhà nước đã cho phép sinh hai con, nhưng ông cũng không còn nghĩ đến việc sinh thêm nữa. 

"Nói bậy! Em còn không biết Chanh Chanh chính là tim gan của anh à."

Khóe miệng mẹ Nguyễn giật một cái, mặc kệ ba Nguyễn.

Rốt cuộc cũng vượt qua được kỳ thi giữa kỳ. Thành tích vừa có, nhà trường đã đem bảng xếp hạng dán đầy bảng thông báo ở cửa vào cầu thang, sau giờ học nơi đó liền bị bu đầy người.

Tống Hề lôi kéo Nguyễn Chanh đi xem tổng xếp hạng: "Nguyễn Chanh, cậu nhìn giúp tớ với. "

Nguyễn Chanh cúi lưng xuống, bắt đầu tìm từ giữa: "Tống Hề, hạng 222."

Tống Hề: "Thật hay giả đấy?"

Con số này, bạn học chung quanh đều cười.

Tống Hề chen đến phía trước xem xét, "Làm sao như thế được chứ! Đáng ghét! Tớ giúp cậu nhìn. Nguyễn Chanh —— ở đâu? Ở đâu nhỉ?"

"Nguyễn Chanh, cậu hạng 68!"

Nguyễn Chanh thở dài một hơi.

Tống Hề nói thầm: "Ninh Quân lại đứng đầu nè, Giản Tri Ngôn thứ hai, hai người này đều là người lớp chúng ta. Mẹ tớ nói đến cao trung, nữ sinh đa số học yếu hơn nam sinh, cậu nhìn mười hạng đầu đi, 6 nam 4 nữ."

Nguyễn Chanh thấy được tên của Đường Nhụy, cô ấy* lần này xếp hạng 6, điểm số rất cao.

"Lớp 3 lần này trong top 10 chiếm tới 3 hạng. Hết sẩy!"

"Chủ nhiệm của lớp 3 do Chu hiệu trưởng tự mình giữ lại. Nghe nói ban đầu lúc mới phỏng vấn, thầy ấy đã nói rõ cô Cao có tài năng..."

Nguyễn Chanh nghe bạn học đang nói bát quái, "Tống Hề ——" Cô quay người lại, không cẩn thận đạp vào chân người phía sau: "A, là cậu à?"

Ninh Quân cao một mét tám, đứng giữa đám người, càng dễ nhìn thấy hơn: "Tùy tiện nhìn thôi —— "

Nguyễn Chanh nhíu mày, "Tới nhìn một chút đối thủ cạnh tranh của cậu sao?"

Thị lực hai mắt của Ninh Quân đều là 1.5 nên rất nhanh đã tìm được hạng của Nguyễn Chanh, thứ 68, anh cười cười.

Tạm được.

Anh cũng không nói gì nữa, rời đi.

Tống Hề cau mày, "Ninh Quân nhìn cái gì thế?"

Nguyễn Chanh có chút không hiểu.

"Không biết. Chúng ta trở về lớp đi."

Lúc hai người về lớp, thấy Đường Nhụy và Ninh Quân đứng ở hành lang nói chuyện với nhau.

Tống Hề bĩu môi, "Đường Nhụy tìm Ninh Quân làm gì nhỉ? "

Nguyễn Chanh không nói chuyện, cô nghĩ đến cái dây buộc tóc kia. Cô hình như chưa thấy Đường Nhụy dùng bao giờ.

"Nguyễn Chanh —— Nguyễn Chanh —— "

"Hả" Nguyễn Chanh như vừa tỉnh lại từ trong cõi mộng.

"Cậu đang nghĩ gì thế?"

"Tớ muốn đi mua một ít nước uống, cậu vào lớp trước đi."

Tống Hề vuốt vuốt mái tóc, "Không hiểu nỗi cậu."

Ninh Quân vừa vặn nhìn thấy Nguyễn Chanh quay người rời đi, anh hơi nhíu mày.

Đường Nhụy hỏi: "Ninh Quân, cậu có việc gì à?"

Ninh Quân cầm bút, định viết xuống mấy nét: "Được rồi." 

Anh nhìn xem đề bài, đột nhiên không có động tác tiếp theo.

"Thế nào? Không đúng chỗ nào sao?"

"Với tình độ của cậu, loại đề này đối  không khó." Ninh Quân tự nhiên nói.

Sắc mặt Đường Nhụy lại biến đổi trong phút chốc, "Tớ ——" 

Cô có chút khó mở miệng. Tự tôn của thiếu nhữ khiến cô quẫn bách, không cách nào nhìn vào mắt anh.

Bạn học thắc mắc gì, anh sẽ giải đáp. Nhưng anh cũng thông minh đến nỗi biết tài nghệ của mọi người ở đâu?

Sau khi Đường Nhụy rời đi, Ninh Quần đứng một mình, nhìn hành lang, nhìn bầu trời một chút, lại nhìn lầu dưới một chút, rồi đi tới gần  bóng người kia.

Nguyễn Chanh mua nước trở về, Ninh Quân gọi cô lại: "Nguyễn Chanh —— "

Nguyễn Chanh nhìn anh một cái: "Sao thế?"

Ánh mắt Ninh Quân rơi vào chai nước khoáng trong tay cô: "Chúc mừng cậu được hạng 68. "

"Cũng không phải hạng nhất." Cô thầm nói, ít nhất nằm trong top 10 mới đáng chúc chứ.

Ninh Quân cười cười, "Orange thế nào rồi?"

"Có thể ăn uống rất tốt rồi. Ba tớ khẩn trương đem sô cô la trong nhà đem đi tặng hết, rõ ràng lúc trước ba tớ rất ghét bỏ Orange." Nói đến chó, sắc mặt của cô từ từ hiện lên nụ cười tươi.

Ở hành lang phía đối diện, Tống chủ nhiệm nhìn hai người, sắc mặt nặng nề, muốn gõ chuông vào học của học sinh lớp mười. 

Trước cuộc họp phụ huynh một ngày, mẹ Ninh vừa vặn gọi điện thoại cho cô họ, hỏi một chút tình hình gần đây của Ninh Quân.

Cô họ: "Thi giữa kỳ lại được hạng nhất."

Mẹ Ninh cũng cười.

Cô họ: "Hai người không về lúc họp phụ huynh cho tiểu Quân à? 

Mẹ Ninh: "Khi nào?"

Cô họ: "Xế chiều ngày mai. Tiểu Quân không nói cho em à?"

Mẹ Ninh trầm mặc một chút, "Em biết rồi, chị đừng nói cho tiểu Quân là em biết chuyện này."

Cô họ thở dài, "Cũng không phải chị nói em. Tiểu Quân cũng là do em sinh ra mà."

Mẹ Ninh: "Chị, em cũng biết chứ. Em không phải không quan tâm mà tiểu Quân, nó không để ý em. "

Cô họ: "Vậy em lại phải càng cố gắng. Tiểu Quân, đứa nhỏ này bên ngoài lạnh bên trong nóng, hiện tại có quan hệ với bạn cùng lớp rất tốt. Lớp nó có nữ sinh mời nó ăn điểm tâm, nó phụ đạo bài tập lại cho người ta đấy."

Mẹ Ninh cười cười, "Nó có bạn bè cũng tốt." Lại tưởng tượng, nữ sinh, dây buộc tóc...

Xem ra ngày mai bà nên trở về một chuyến.

Họp phụ huynh xế chiều hôm đó, các phụ huynh đi vào sân trường, các học sinh đều đứng trước hành lang chờ đợi ba mẹ của mình.

Ba Nguyễn tới sớm, con gái lần này thi rất tốt, thành tích tiến bộ nhanh chóng, trên mặt ông rạng rỡ hẳn lên, nên đã sớm xuất phát đến trường.

Nguyễn Chanh đưa ba cô đến chỗ ngồi của mình, mẹ Tống Hề cũng tới.

Ba Nguyễn nhìn mẹ Tống.

"Chị là người chủ trì của đài J phải không, tôi có xem qua tiết mục của chị đó. "

Mẹ Tống nhã nhặn vươn tay: "Nguyễn tổng, hân hạnh được gặp mặt. Nhà của chúng tôi cũng là khách trung thành của Chanh Tâm."

Ba Nguyễn cười: "Là vinh hạnh của chúng tôi."

Nguyễn Chanh cùng Tống Hề không chịu nổi khi nghe bọn họ hàn huyên.

Tống Hề lắc đầu, "Tớ đều nổi da gà cả rồi."

Nguyễn Chanh nói: "Các nhân vật lớn đều phải như vậy, về sau nói không chừng chúng ta cũng có thể sẽ như vậy đấy. "

Tống Hề: "Lớn lên tớ không muốn chúng ta giống như vậy đâu."

Lúc này, có một người phụ nữ xinh đẹp đi tới, người đứng trên hành lang cùng nhau nhìn sang.

Mẹ Ninh buổi sáng từ thành phố B trở về Lăng thành, cách ăn mặc tinh xảo, trên tay mang túi cách hàng hiệu, thời thượng lại ưu nhã.

"Đây là mẹ của ai vậy?"

"Chắc không phải đâu, còn trẻ như vậy mà? Wow! Thật xinh đẹp!"

Nguyễn Chanh và Tống Hề cũng nhìn thẳng về phía đó. 

Trên mặt mẹ Ninh mang theo ý cười, "Bạn học nhỏ, năm nhất là ở tầng này sao?"

"Là căn phòng học này ạ."

Ninh Quân đột nhiên nhìn thấy mẹ mình cũng sửng sốt mấy giây, anh lập tức từ bên cạnh nhanh chân đi tới.

"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"

Mẹ??

Người ở chỗ này kinh ngạc nhìn bọn họ, ai cũng không dám tin đây là mẹ của Ninh Quân?

Mẹ anh cũng quá xinh đẹp rồi! Quá trẻ tuổi!

Mẹ Ninh có chút hãnh diện, "Họp phụ huynh quan trọng như vậy mà con cũng không nói cho mẹ, may là hôm nay mẹ không có việc gì."

Ninh Quân chỉ nhíu mày, "Mẹ vào lớp trước đi."

Cô Cao nhìn thấy mẹ Ninh cũng ngây ngẩn cả người, "Ninh Quân, đây là?"

Sắc mặt Ninh Quân xấu hổ, "Cô Cao, đây là mẹ của em. Mẹ, đây là cô Cao, chủ nhiệm lớp chúng con."

"Cô Cao, chào cô. Bình thường đã phiền cô chiếu cố cho Ninh Quân nhà chúng tôi rồi."

Cô Cao  im lặng mấy giây, mẹ Ninh cũng chăm sóc bản thân quá tốt rồi: "Đây là việc tôi phải làm. Ninh Quân học giỏi, cũng không cần chúng ta hao tâm tổn trí, là nhờ bậc cha mẹ giáo dục tốt."

"Không đâu! Sau khi Ninh Quân học đến cao trung, so với trước kia tính cách tốt hơn nhiều lắm. Tôi nghĩ đây là nhờ cô có phương pháp giáo dục tốt."

Trong lòng cô Cao cảm khái, gia đình tốt, có người mẹ ưu tú như thế, khó trách Ninh Quân rất trầm ổn, thông minh.

Ninh Quân đưa mẹ Ninh vào chỗ ngồi của mình. Lộ Minh hôm nay cũng  dẫn mẹ mình đến họp phụ huynh, hai người mẹ làm quen với nhau, rất nhanh liền kết bạn thêm Wechat. Mấy năm nay mẹ Ninh luôn lấy việc tuyên truyền gắn với công việc, gặp người khác sẽ luôn cùng họ trao đổi ít thông tin. 

Ninh Quân từ trong phòng học ra ngoài. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm anh, anh sửng sốt một chút, mặt không đổi đi đến hành lang. 

Anh cũng không nghĩ tới mẹ lại đột nhiên tới. Ninh Hàm cùng anh học chung tiểu học, vào lúc họp phụ huynh, nếu như ba bận rộn công việc, mỗi một lần như thế bà đều sẽ đi đến lớp Ninh Hàm.

Toàn bộ phụ huynh của bạn học đều tới, chỉ có chỗ ngồi của anh là trống không. Hiện tại Ninh Hàm đã lên đại học, không cần họp phụ huynh, bà mới nhớ tới ann sao?

Mọi người trong lòng tràn đầy hiếu kì, thế nhưng ai cũng không dám hỏi.

Tống Hề đẩy đẩy Nguyễn Chanh, " Cậu đi hỏi một chút đu."

Nguyễn Chanh mù mịt, tại sao là cô?

"Cậu và Ninh Quân không phải quan hệ tốt lắm sao?"

Nguyễn Chanh: "..." Dường như là thế thật.

Nàng chậm rãi đi qua, "Ninh Quân, cậu đang nhìn cái gì thế?"

Ninh Quân cũng không quay đầu lại, "Không có gì."

Tâm tư Nguyễn Chanh đổi tới đổi lui, "Ninh Quân, ngày đó —— lúc Orange trúng độc ngày ấy, tại bệnh viện, cậu nói cậu giúp tớ ——" Về sau cô mới phản ứng được lời anh nói, mặt mày đỏ bừng cả lên.

"Tớ nói cùng cậu làm bài tập, thi được nằm trong top 10." Ninh Quân yên lặng nói.

Khóe miệng Nguyễn Chanh giật một cái, cô nhẹ nhàng nói thầm một tiếng.

"Thì ra là ý này."

Ninh Quân quay mặt đi chỗ khác.

Nguyễn Chanh: "Mẹ cậu nhìn trẻ tuổi thật đó, dì ấy chăm sóc như thế vậy?"

Ninh Quân nhìn cô một chút, "Không biết. Nếu không lát nữa cậu hỏi bà ấy một chút đi."

Nguyễn Chanh tặc lưỡi, "Ai, cậu hôm nay hơi lạ."

Ninh Quân hít sâu một hơi, "Mẹ tớ hai mươi tuổi đã sinh tớ rồi."

Trong lòng Nguyễn Chanh tính toán, "Khó trách nhìn giống chị cậu hơn. " Trong nội tâm, cô nghĩ đến rất nhiều tình tiết tiểu thuyết, hai mươi tuổi kết hôn sinh con, vào lúc đó hình như cũng rất sớm.

Ninh Quân nhìn mắt cô chuyển động, bỗng nhiên cười một tiếng.

"Bà ấy bị tình yêu làm cho choáng váng đầu óc."

?Bên mình đang cần tuyển edit cho bộ Ninh tiên sinh, ai cảm thấy có thể làm được thì ib cho team ạ. Cảm ơn mọi người đã xem.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện