Ninh Thư - Ngận Thị Kiểu Tình

Chương 1: Cuối Cùng Cũng Chết




Chuyển ngữ: WanhooNinh Thư đứng bên giường bệnh nhìn các bác sĩ xuyên qua xuyên lại cơ thể mình để cứu cô gái nằm trên giường.

Ninh Thư cũng đang nhìn cô gái yếu ớt với khuôn mặt tái nhợt, đầu không một cọng tóc và thậm chí không có cả lông mày đang nằm yên lặng ở kia.Người không có lông mày trông buồn cười thật đấy.

Tất nhiên giờ phút này Ninh Thư không bận tâm đến chuyện có lông mày hay không, giống như việc chết không đau đớn, Ninh Thư không hề cảm thấy đau đớn một chút nào hết.Đúng vậy, Ninh Thư đã chết, cô đứng bên giường bệnh và muốn chui vào cơ thể một lần nữa.

Mặc dù bị bệnh tật tra tấn từng ngóc ngách cơ thể mỗi ngày nhưng cô vẫn muốn sống.

Cảm giác trôi nổi khiến Ninh Thư lo sợ.Bấy giờ phòng bệnh bật toang cửa, đôi vợ chồng chạy vọt vào ôm cơ thể Ninh Thư khóc lóc là bố mẹ cô, hai người đàn ông theo sau là hai anh trai của cô.

Ninh Thư vươn tay muốn ôm mẹ nhưng lại xuyên qua cả người bà.Anh cả đỡ mẹ dậy, an ủi: “Mẹ đừng quá đau lòng, em ấy được giải thoát rồi, em ấy đã đến một thế giới khác.”Ninh Thư cứ lẳng lặng đứng nhìn mọi người.


Cô được giải thoát rồi, nhập viện từ năm mười lăm tuổi, mỗi tuần hai lần trị liệu bằng hoá chất, cái đau ngấm tận xương tuỷ cũng đã bên cô mười mấy năm.

Từ một gia đình tuyệt vọng và xót xa, thời gian qua họ ít ghé viện hơn, cũng hết hy vọng với căn bệnh của cô.Ninh Thư không trách họ, cô còn cảm thấy may mắn vì mình sinh ra trong gia đình khá giả mới cho cô trị liệu được ấy.

Cô hài lòng về việc được sống trên giường bệnh mười mấy năm, chẳng qua là cuộc sống còn nhiều nuối tiếc thôi.Linh hồn Ninh Thư mỉm cười, cô vô cùng cảm kích người nhà, cảm ơn mọi người.

Linh hồn Ninh Thư ngày càng nhẹ bẫng, nó đã bắt đầu bay linh tinh chẳng biết muốn bay đến nơi nào.

Đột nhiên có âm thanh cứng nhắc khô khan vang lên trong đầu Ninh Thư.“Linh hồn đạt yêu cầu, thiết lập không gian hệ thống.”Ngay sau câu nói đó, có một luồng khí mát lạnh chảy vào linh hồn Ninh Thư, đồng thời nguồn năng lượng mạnh mẽ đó phá tan linh hồn cô.

Nguồn năng lượng ngày càng len lỏi đến mọi ngóc ngách cơ thể, Ninh Thư choáng váng và ngất đi.Ninh Thư chợt có suy nghĩ trước khi mất đi ý thức: Đừng bảo là cô không đầu thai được nữa đấy nhé?...Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng thì Ninh Thư cũng tỉnh lại rồi.

Cô vô cùng mệt mỏi và rệu rã, linh hồn mệt mỏi khơi gợi sự hoảng hốt làm con người ta không kịp định hình.Ninh Thư xoa đầu theo bản năng mà chẳng ngờ sờ đầu mình hệt như sờ vào một đống bông.

Chuyện này làm Ninh Thư vừa vui vừa sợ, không biết tình hình thế nào nhưng cũng may mà linh hồn cô không biến mất dễ dàng nữa rồi.

Linh hồn của cô trở thành thế này là tốt hay xấu đây?Ổn định cảm xúc xong Ninh Thư mới bắt đầu quan sát xung quanh.

Xung quanh là cả một vùng trắng xóa, không có âm thanh, không có sự sống, không gian quá yên ắng, yên ắng đến quái lạ.Con người luôn sợ hãi trước điều mới lạ, Ninh Thư cũng không ngoại lệ, mặc dù là linh hồn nhưng cô vẫn rợn tóc gáy trước tình hình này.


Cũng may mình còn sống, tuy rằng định nghĩa khác nhau nhưng Ninh Thư tự nhủ rằng tới đâu hay tới đó.Dù bệnh nặng dày vò Ninh Thư bằng những cơn đau dai dẳng, thế nhưng cũng rèn cho Ninh Thư một trái tim cứng cỏi, khả năng chống chịu đau đớn liên tục.

Không có trái tim cứng cáp này thì cô đã tự sát giải thoát khỏi khổ đau từ lâu rồi.Ninh Thư dẫm bề mặt dưới chân xem thử thì có cảm giác thật lạ, cô cúi xuống sờ xem và quả thật là cô chưa từng thấy vật liệu này bao giờ.

Ninh Thư nhìn xung quanh chỗ mình đứng, sau khi xác định chỉ có một mình, cô dừng luôn việc tìm kiếm bạn đồng hành và ngồi bệt xuống sàn khoanh chân nhắm mắt lại.Thú thật là Ninh Thư yêu cái mạng mình hơn bất cứ ai, nếu cô đã đặt chân đến đây tức có lý do của nó, việc của cô là chờ xem số mệnh mình sẽ ra sao.Không chắc có phải do ảo giác hay không mà Ninh Thư cảm thấy cơ thể được đả thông vô cùng thoải mái, không đúng, phải nói là linh hồn vô cùng thoải mái.

Dòng ấm áp chảy vào cơ thể làm Ninh Thư hơi lâng lâng.Chờ đợi trong vô vọng làm con người sợ hãi, Ninh Thư tìm trò chơi giết thời gian đó là đả thông, hấp thụ vào người vật chất không tên.

Ninh Thư không biết cách hấp thụ thứ này, cô chỉ đả thông theo bản năng thôi.Ninh Thư nắn b.óp người mình mà vừa vui vừa sợ.

Cơ thể cô có sự thay đổi rồi, trước giống một đống bông mềm thưa thớt còn giờ cảm thấy dày hơn đó.

Dù thay đổi ít lắm nhưng Ninh Thư vẫn cảm nhận được.Rốt cuộc đây là đâu mà lại có khả năng nuôi dưỡng linh hồn nhỉ?Thần kỳ quá!“Đủ tư cách thử nghiệm, bắt đầu nhiệm vụ.”Tiếng máy móc cứng nhắc vang lên trong không gian vắng lặng nghe mà hơi hãi.Âm thanh làm Ninh Thư tự động đứng hình, hình như cô đã nghe thấy âm thanh này trước khi ngất đi.

Ninh Thư chọn thận trọng với thứ mình không biết, cô sẽ không càu nhàu bên kia là ai, có mục đích gì.


Giờ cô thành ra thế này rồi thì bên kia có mục đích gì được chứ.“Số hiệu của bạn là 2333.

Số 2333, bạn có muốn lựa chọn mở nhiệm vụ không?”Ninh Thư bỗng có cảm giác mình bị chơi đểu với cái số 2333 này.

Nghe thấy hỏi muốn mở nhiệm vụ gì đó, tuy cô không hiểu đó là gì vẫn lập tức trả lời: “Lựa chọn mở nhiệm vụ.”Ninh Thư vừa dứt lời là một màn hình giao diện xuất hiện trước mặt, trên đó đang chiếu thông tin của cô.Số hiệu: 2333Họ tên: Ninh ThưTuổi: 27Điểm kinh nghiệm: 0 (0/10.000)Điểm linh hồn: 60Điểm sinh mệnh: 50Điểm hấp dẫn: (???)Điểm may mắn: 20Sức mạnh tinh thần: 120Kỹ năng: KhôngDanh hiệu vinh dự: KhôngNhìn các thuộc tính mà Ninh Thư thấy mình như đang chơi game nhập vai.

Cớ sao điểm hấp dẫn của cô lại là mấy dấu hỏi chấm thế kia hả? Mà thôi, hấp dẫn chỉ là thuộc tính vớ vẩn, Ninh Thư không thèm quan tâm mà đi hỏi vấn đề khác.“Số hiệu của tôi là 2333, vậy có phải còn có những người khác không?”Âm thanh máy móc vang lên: “Người chơi không có quyền hạn biết.”“Vậy sau khi điểm kinh nghiệm đầy mười nghìn thì sao?”“Người chơi không có quyền hạn biết.”“Nếu là người chơi, có phải còn có người chơi khác không?”“Người chơi không có quyền hạn biết.”“Tại sao điểm hấp dẫn của tôi là không xác định?” Chắc cái này có quyền hạn biết nhỉ?Âm thanh máy móc tạm ngưng một lát rồi trả lời: “Thời gian ký chủ còn sống không có người đàn ông nào bày tỏ thiện cảm và thể hiện tình yêu với ký chủ, vậy nên điểm hấp dẫn của ký chủ là không xác định.”Ninh Thư: ..._Chú thích1.

2333: số mang nghĩa cười A ha ha ha..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện