Nhân Sinh Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ

Chương 54: Chương 54





Tần Hải Dao tỉnh dậy vào buổi trưa ngày hôm sau.

Thời điểm nàng mở mắt ra, đầu óc trống rỗng, lồng ngực rất đau, không có nơi nào trong cơ thể thoải mái, như thể từng tấc da, từng tế bào đều bị lửa thiêu đốt.

Nàng ngơ ngác nhìn lên trần nhà, không biết mình đang ở đâu.

Trong đầu nàng phảng phất như bị quét sạch, tuyết trắng một mảnh, cái gì cũng đều không có.

Đây là.........!
Tần Hải Dao tự sờ đầu mình, Tuệ Quả pháp sư từ ngoài cửa chậm rãi đi đến, bà chắp tay trước ngực nhìn Tần Hải Dao, "A di đà phật, ngươi tỉnh rồi."
Lạp Trân nghe thấy âm thanh liền đi đến, phía sau còn có cán bộ trong thôn cùng không ít người dân.

Tần Hải Dao đầu còn choáng váng, bị nhiều người vây quanh lại càng thêm xấu hổ, nàng nỗ lực muốn tự mình ngồi dậy, nhưng vừa động, ngực liền truyền tới một cơn đau nhói, khiến nàng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, bên cạnh một người mặc áo blouse trắng lập tức xông tới, "Bác sĩ Tần, cô đừng nhúc nhích! Cô chưa thể cử động, nằm xuống trước đi."
Tần Hải Dao dừng một chút, nàng vẻ mặt mờ mịt.

Bác sĩ Tần???
......!
Ngoài cửa, cách đó không xa.

Nguyễn Y Hàm đứng sau một gốc cây, nhìn Tần Hải Dao lệ rơi đầy mặt.

Tiểu Hải của cô thật sự đã tỉnh.

Tuệ Quả pháp sư không có lừa cô.

Hai mắt của Khương Trăn Nguyệt cũng đỏ hoe, Nguyễn Y Hàm chăm chú nhìn Tần Hải Dao hồi lâu, cô xoay người, từ trong túi móc ra một tấm thẻ đưa cho nàng: "Nguyệt Nguyệt, đưa cái này cho Tiểu Hải."
Tấm thẻ này, trắc trở đến bên tay cô, hiện tại đã tới thời điểm trở về với chủ nhân của nó.

Khương Trăn Nguyệt giật mình, nhìn đôi mắt của cô, không có tiếp nhận.

Nguyễn Y Hàm biết nàng định hỏi cái gì, cô muốn cười một cái, nhưng thế nào cũng cười không nổi, "Em ấy vừa mới tỉnh, tâm lý còn chưa ổn định, đừng kích động đến Tiểu Hải, trước tiên không cần thấy tôi......"
Khương Trăn Nguyệt nhìn cô: "Cậu phải về sao?"
"Ừm." Nguyễn Y Hàm gật gật đầu, "Mọi chuyện ở đây, tôi sẽ sắp xếp người chuẩn bị, em ấy cần bổ sung dưỡng chất hay cái gì khác, cậu cứ an bài là được, không cần quá vất vả, Nguyệt Nguyệt, chúng tôi thật sự cảm kích cậu."
Nhân sinh có được một tri kỷ như vậy đã đủ rồi.

Khương Trăn Nguyệt ở thời điểm các nàng khó khăn nhất, luôn âm thầm bảo hộ giúp đỡ, chưa bao giờ rời đi.

Các nàng nợ Nguyệt Nguyệt, kiếp này cũng trả không hết.

Nguyễn Y Hàm xoay người lại nhìn Tần Hải Dao thật lâu, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ cùng lưu luyến, "Nếu rời khỏi tôi, em ấy có thể vui vẻ, tôi nguyện ý."
Cho đến giờ phút này, cô rốt cuộc cũng hiểu rõ Tần Hải Dao lần đầu tiên sau khi trở về, đối mặt với cô không còn trí nhớ là cảm giác gì.

Đối mặt với người mình yêu nhất, nàng lại đem ngươi quên mất.

Người xa lạ quen thuộc nhất.........!Nên là cỡ nào đả thương người.

"Cứ như vậy đi......"
Nguyễn Y Hàm cắn môi, nước mắt rơi đầy mặt, cô biết nếu mình không nhanh chóng rời đi sẽ không thể đi được.

Ngoài trời dần đổ cơn mưa.

Mùa thu dài, mưa không ngớt.

Sau khi tỉnh dậy, Tần Hải Dao nằm trên giường tịnh dưỡng thêm vài ngày, giữa lúc nàng đang bối rối cùng mờ mịt, có người nói nàng tên là Tần Hải Dao, là một bác sĩ trong thôn.

Từ nhỏ cha mẹ ruột liền rời đi, nàng còn có cha mẹ nuôi, nhưng một nhà bọn họ đang xuất ngoại, vốn dĩ muốn trở về gặp nàng, nhưng họ bị vướng một số thủ tục nên tạm thời không thể về được.

Vết thương ở ngực là do tranh chấp với một người phụ nữ trong thôn, bị đối phương dùng liềm đâm vào ngực, bên kia bỏ chạy, sau khi bị thương thì ngã xuống đất, dẫn tới bị thương đầu óc, tất cả chuyện trước kia đều không nhớ rõ.

Về phần Khương Trăn Nguyệt, nàng ấy là một họa sĩ tự do, là bạn tốt của nàng, gần đây thường xuyên đến nhà làm khách.

Tuệ Quả pháp sư là người xuất gia, bà sẽ không đi nói dối đi lừa gạt, rất nhiều thời điểm đều trầm mặc, sau khi ở lại hai ngày, bà đã sẵn sàng rời đi sau khi thấy Tiểu Hải không có việc gì.

Trước khi ly biệt, Tuệ Quả pháp sư từ ái nhìn Tần Hải Dao: "Tiểu Hải."
Tuy rằng Tần Hải Dao đối với chuyện trước kia hoàn toàn không nhớ rõ, nhưng trên người Tuệ Quả pháp sư phát ra một loại khí tràng làm nàng mạc danh tin phục.

Nàng tin tưởng, bà thật sự là sư phụ của nàng.

Tuệ Quả pháp sư đưa mắt nhìn nàng: "Phật châu trên tay ngươi, không được tuỳ tiện tháo xuống, nhớ kỹ."
Tần Hải Dao đưa tay lên nhìn những hạt bồ đề sáng bóng mờ nhạt trên cổ tay, cái hiểu cái không gật gật đầu.

Tuệ Quả pháp sư được Lạp Trân đưa ra khỏi thôn rời đi.

Khương Trăn Nguyệt bắt một nắm hạt dưa đi vào, nàng gần đây lại làm quen với Tần Hải Dao hoàn toàn mới, vừa cắn hạt dưa, vừa nói: "Tối nay có một bộ phim đặc biệt hay, chúng ta cùng đến cửa thôn xem đi.

"
Trời cuối thu luôn luôn mát mẻ, buổi tối trong thôn thường tổ chức chiếu mấy bộ phim gì đó cho mọi người xem, tuy rằng hay chiếu những bộ phim cổ trang, nhưng có nhiều thôn dân thích náo nhiệt cũng tham gia vui vẻ.

Tần Hải Dao trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở trong phòng dưỡng bệnh, ký ức lúc trước tuy rằng đối với nàng mà nói giống như bị xóa mất, nhưng cũng may những kỹ năng mà nàng đã thành thạo học hỏi kiến ​​thức vẫn không bị phai nhạt.

"Được."
Nàng rất tin tưởng Khương Trăn Nguyệt, đây là người đã luôn chăm sóc nàng từ khi nàng tỉnh lại.

Khả năng thích ứng học hỏi của con người đều rất cường đại.


Huống chi là một người mạnh mẽ như Tần Hải Dao.

Nàng chấp nhận tất cả những điều này trong khoảng thời gian ngắn, ngay từ những ngày đầu, mọi thứ đều cần người chăm sóc, đến hiện tại nàng đã hoàn toàn tự lập và tiến bộ rất nhanh.

Nàng cũng không còn mất ngủ nữa, buổi tối nằm ở trên giường, vừa ngủ liền sẽ đến hừng đông.

Không còn bị ác mộng quấn quanh, thậm chí, ban đêm nàng ngủ vô cùng ngon giấc, cái gì cũng đều không thấy.

Tần Hải Dao hoàn toàn quên mất mình đã từng là ai, một chút manh mối cùng chi tiết cũng không có lưu lại, thật giống như thể mọi thứ trong quá khứ đã bị xóa sạch bằng một cục tẩy.

Nàng có chút mờ mịt, có chút bất an, nhưng được Khương Trăn Nguyệt cùng Lạp Trân bên cạnh, từng chút an ủi khuyên bảo, nỗ lực làm nàng không lo âu nữa.

Điều rõ ràng nhất chính là khí sắc của Tần Hải Dao đã bắt đầu tốt hơn, lúc trước khi vừa nhìn thấy nàng, Khương Trăn Nguyệt luôn cảm giác nàng vô cùng mệt mỏi.

Hiện tại, được ban cho một cuộc sống mới.

Da thịt của Tần Hải Dao càng mịn màng tinh tế, so với trước kia càng thêm mỹ lệ, chỉ là ánh mắt lại thiếu đi vài phần khí chất ngày xưa.

Nàng luôn sẽ nhìn một chỗ xuất thần, không biết suy nghĩ cái gì, đôi khi, Khương Trăn Nguyệt kêu nàng, nàng liền sẽ mờ mịt quay đầu nhìn lại, biểu tình trống rỗng kia, làm người đau lòng.

Nàng rốt cuộc đã có được một cuộc sống đơn giản và bình yên như mong muốn.

Nàng rất vui vẻ, nhưng lại không hạnh phúc.

Tới buổi tối.

Khương Trăn Nguyệt dựa vào cửa hút một điếu thuốc, nàng gần đây luôn gửi tin nhắn cho Nguyễn Y Hàm về tình hình hiện tại của Tiểu Hải, còn gửi thêm một ít ảnh chụp qua.

Nguyễn Y Hàm sau khi nhìn thấy cũng vẫn là bộ dáng cũ, đáp lại hai chữ "Cảm ơn."
Khương Trăn Nguyệt nghe bà nội nói, Nguyễn Y Hàm sau khi trở về càng chuyên tâm làm việc, một ngày từ sáng đến tối đều bận rộn không ngừng nghỉ.

Ngẫu nhiên đi ra ngoài, cũng không nói cho bất luận kẻ nào, vừa ly khai chính là một ngày.

Đôi khi trở về sẽ rất say, đôi khi lại dầm mưa toàn thân ướt sũng, hơn nữa thường xuyên xem ảnh chụp chung của Tiểu Hải với cô rồi khóc thầm.

Tiểu Hải đã ổn.

Nhưng cô lại bệnh.

Chỉ là, lúc này đây không ai có thể chữa lành cho cô.

......!
Rất nhiều lần, Nguyễn Y Hàm đều sẽ miễn cưỡng cười với bà nội, nghiêm túc bảo đảm với bà: "Bà nội, con nhất định sẽ cố gắng đem tập đoàn phát dương quang đại, hảo hảo hiếu kính với người, làm người vui vẻ, người nhất định phải khỏe mạnh.

"
Cô đôi khi kích động, sẽ dùng sức nắm lấy tay Nguyễn nãi nãi, sức lực to lớn, làm người sinh đau.

Nguyễn nãi nãi nhìn đôi mắt của cháu gái, trên mặt thì cười, nhưng trong lòng lại rơi lệ.

Bà rất muốn nói với cháu gái.

—— Bà nội rất tốt, sẽ sống lâu trăm tuổi, nhưng thật ra còn con, A Hàm, con thì sao?
Con tốt sao?
Buổi tối, ở cửa thôn phim bắt đầu chiếu.

Ngay khi tên phim được nhắc đến, một số dì lớn tuổi đã bắt đầu oán giận, "A? Lại là Titanic? Đều lỗi thời rồi, không có được phim mới sao?" Phim do con trai trưởng thôn chiếu, Tiểu Cao là một thanh niên trẻ tuổi, lớn lên không tệ, môi hồng răng trắng, mắt đeo kính, tính cách có điểm thẹn thùng, — nhìn thấy mọi người nói như vậy liền ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Tôi chỉ nghĩ bộ phim này khá lãng mạn."
Hắn nói xong, liền nhìn chằm chằm vào Tần Hải Dao ở phía xa, trong mắt mơ hồ có chút chờ mong.

Lạp Trân tò mò nhìn Khương Trăn Nguyệt: "Sư tỷ, bộ phim này có lãng mạn không?"
"Lãng mạn hay không xem thì biết?" Khương Trăn Nguyệt vỗ vỗ đám muỗi xung quanh mình, "Toàn chiêu trò." Chiêu trò?
Lạp Trân nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Khương Trăn Nguyệt, Tần Hải Dao mỉm cười, đưa tay lên vuốt ve tóc của Lạp Trân như đang đối với em gái: "Cùng nhau xem đi, đừng để ý cô ấy."
Lạp Trân vui vẻ xách cái ghế nhỏ tới gần Tần Hải Dao, nàng rất thích Tần tỷ này, trên người chị ấy có hương chanh thơm mát trộn lẫn mùi thảo dược, ngửi rất dễ chịu.

Đối với nhiều người, Titanic thật là lỗi thời.

Nhưng đối với Tần Hải Dao mà nói, hết thảy đều rất mới mẻ.

Nàng thực nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình, dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt nàng thâm thúy lại mê người.

Khi nhân vật chính nhìn nhau trìu mến nói rằng ——What value will there be in life if we are not together? Run away with me.

(Nếu chúng ta không thể ở bên nhau, cuộc sống còn có ý nghĩa gì? Chạy trốn cùng tôi)
Vẫn luôn nắm tóc cảm giác thực nhàm chán, Khương Trăn Nguyệt kinh ngạc khi phát hiện Tần Hải Dao bên cạnh khuôn mặt tràn đầy nước mắt, đôi mắt nàng chăm chú nhìn màn hình lớn không nhúc nhích.

Trái tim của Khương Trăn Nguyệt run lên, "Tiểu Hải, cô làm sao vậy?"
Là nhớ tới cái gì sao?
Nghe được Khương Trăn Nguyệt hỏi chuyện, Tần Hải Dao mới phản ứng lại, nàng nâng tay lên lau nước mắt trên mặt, có chút mờ mịt nhìn Khương Trăn Nguyệt.

Nàng làm sao vậy?
Nàng cũng không biết......!
Chỉ là khi xem đến đoạn này, nàng rất khó chịu, không phải vết thương đau khó chịu, mà là đau như xuyên thấu tâm can.

Tới cuối cùng, JACK đã để lại hy vọng sống cho ROSE.

Hai mắt Tần Hải Dao đỏ hoe, lẩm bẩm nói: "Vì cái gì lại để cô ấy một mình?"

Lạp Trân hoàn toàn không hiểu gì cả, nghi hoặc nhìn Tần Hải Dao: "Chị, nếu JACK không cứu cô ấy, bọn họ đều sẽ chết."
Nước mắt của Tần Hải Dao rơi xuống, "Nhưng hắn như vậy để lại một mình cô ấy, cô ấy sẽ càng thống khổ hơn."
.........!
Lời này, giống như một nhát dao cứa vào trái tim của Khương Trăn Nguyệt, nàng ấy ngơ ngẩn nhìn Tần Hải Dao, nhìn thấy nước mắt của nàng vẫn còn vương trên mặt.

Từ sau khi Tiểu Hải tỉnh lại, nàng ấy đã làm rất nhiều lần thử, chẳng hạn như lúc ban đầu gọi tên vài người quen thuộc là Tần Mặc Mặc hay Hoàng Lan, Tần Hải Dao một chút phản ứng đều không có, lúc sau, Khương Trăn Nguyệt còn thử cho nàng xem ảnh chụp của Hoàng Lan cùng Tần Sơn còn có Tiểu Mặc, Tần Hải Dao như cũ cái gì cũng đều không nhớ, chỉ là thời điểm nhìn thấy Tần Mặc Mặc, nàng mỉm cười nói: "Thật là một cô bé đáng yêu."
Khương Trăn Nguyệt hỏi nàng một ít chuyện trước đây, Tiểu Hải thật sự cái gì cũng đều không nhớ, giống như một tờ giấy trắng.

Có lẽ ký ức không còn nữa, nhưng tình cảm của nàng......!Cảm giác quen thuộc đó có thể vẫn còn như cũ đi.

Buổi tối hôm đó.

Khương Trăn Nguyệt cố ý kéo Lạp Trân đi cùng Tiểu Hải vào trong tiểu viện nấu lẩu, Lạp Trân có tâm hồn trẻ con, nàng ấy không có ăn chay, sư phụ cũng không miễn cưỡng nàng, nàng ăn đến đổ mồ hôi đầm đìa.

Tần Hải Dao mỉm cười ôn nhu, tùy tay mặc một kiện áo khoác, đem đầu tóc cột lên, vào nhà ép nước trái cây cho hai người.

Dưới ánh đèn, nàng đẹp tựa như một bức tranh sơn dầu, nhẹ nhàng mà thanh tú.

Sau khi khỏe hơn, nàng đã bắt đầu làm một số việc độc lập, những ngày này, nàng thậm chí còn bắt đầu đến bệnh viện trong thôn để giúp đỡ.

Khương Trăn Nguyệt cùng những người khác nói không sai, nàng trước kia hẳn là bác sĩ, một cuốn sách y học dày cộp, nàng cơ bản đều thuộc làu làu, rất nhiều bệnh nhân khi tới khám đều thân thiết kêu nàng một tiếng bác sĩ Tần, nhìn bọn họ từ đau đớn đến chữa khỏi bệnh lộ ra mỉm cười, Tần Hải Dao cũng sẽ cười theo, nụ cười dịu dàng trong sáng đã làm bao chàng trai trong thôn mê mẩn.

Lâu lâu, cửa sẽ có hoa tươi được gửi tới.

Tần Hải Dao từ ban đầu kinh ngạc đến lúc sau lại bất đắc dĩ, nàng không có cách nào, ngay cả các bác sĩ khác cũng buồn bực, "Mọi người nói xem hiện tại người trẻ tuổi, đem việc khám bệnh trở thành chuyện đùa sao? Từng ngày tới đây đăng ký, không hảo hảo khám bệnh, lại mỗi ngày nhìn chằm chằm Tiểu Tần.

Bên trong có gì sao, Tiểu Tần, nghiêm túc lên.

"
Nghiêm túc?
Nguyên lai, Tần Hải Dao sinh ra là một người rất thích cười.

Chẳng qua đã từng bị màu đen vùi lấp, hiện giờ, không có gông xiềng, một trái tim trong trắng thuần khiết nhất cũng dần dần lộ ra.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Mắt thấy lại đến mùa đông, tuyết rơi dày đặc trên mặt đất, một mảnh mờ mịt.

Lạp Trân nhìn đến tuyết thực vui vẻ, lôi kéo Khương Trăn Nguyệt cùng Tần Hải Dao muốn đi ra ngoài chơi ném tuyết.

Tần Hải Dao xoa xoa tay, nàng nhìn thấy một bóng người ở đằng xa, không khỏi nhíu mày, này là một cô gái trẻ khác trong thôn sao?
Trong khoảng thời gian này.

Tần Hải Dao đã trở thành một mỹ nhân nổi tiếng khắp nơi.

Không chỉ trong thôn, mà các anh chàng đẹp trai ở những thôn bên cạnh, cả những mỹ nữ xinh đẹp cũng nhiệt liệt gửi tín hiệu đến cho nàng.

Người nhút nhát sẽ bí mật gửi một đóa hoa, còn người táo bạo sẽ trực tiếp chặn cửa, điều này khiến Tần Hải Dao thật sự đau đầu, sinh hoạt của nàng rất đơn giản, chính là đi làm, tan sở rồi về nhà, nàng rất thích ở một mình, vào một ngày tuyết rơi, liền sẽ pha một ly trà, thưởng thức khung cảnh tuyết trắng cùng không gian yên tĩnh.

Nàng không cảm thấy cô đơn, ngược lại thích cuộc sống đạm nhiên này.

Chỉ là đôi khi, nhìn lối vào thôn có hai ông bà ôm eo dắt tay đi dạo, nàng sẽ chợt cảm thấy có chút khó chịu không thể giải thích được.

Trong đầu, ngẫu nhiên sẽ vang lên một câu.

—— Tiểu Hải, tôi ước gì cùng em sống đến đầu bạc.

......!
Có lẽ đã xem quá nhiều phim ảnh hoặc đọc sách?
Tần Hải Dao cười lắc đầu, nàng cảm thấy mình là một người sống rất tình cảm, thường xuyên bật khóc vì lời bài hát hay phân đoạn nào đó trong phim, luôn có chút khó hiểu.

Chơi ném tuyết gì đó, là bài khảo nghiệm nhân phẩm nhất.

Khương Trăn Nguyệt nắm chút tuyết, đi lên không thương tiếc úp lên mặt của Lạp Trân, Lạp Trân tức giận đến khuôn mặt đỏ bừng, nàng ấy đuổi theo Khương Trăn Nguyệt để ném lại, nhưng thế nào cũng ném không trúng.

Dưới bầu trời tuyết vang lên tiếng cười nói vui vẻ.

Tất cả thanh niên trong thôn đều ra tới, Khương Trăn Nguyệt tay trái một cái, tay phải một cái, ném nhanh quả cầu tuyết, từng người ném một cái, bị nhóm người nhanh chóng tấn công.

Quả cầu tuyết lại nhảy múa cùng tiếng cười vang khắp nơi, cảnh tượng này thật sự rất hạnh phúc.

Tần Hải Dao mặc áo khoác, cười tủm tỉm nhìn mọi người chơi đùa, lúc sau, Khương Trăn Nguyệt chạy đến phía sau nàng, thở hồng hộc: "Tiểu Hải, Tiểu Hải, mau hỗ trợ tôi, mắt thấy tôi sắp bị treo cổ rồi!"
Mọi người thấy nàng ấy trốn sau lưng Tần Hải Dao, đều có điểm không dám xuống tay.

Ai cũng biết bác sĩ Tần trông thực ôn nhu, nhưng đối xử với ai cũng đều lạnh nhạt, bảo trì khoảng cách, hơn nữa trời sinh mang theo một loại khí chất bất khả xâm phạm tựa như thần tiên.

Nhưng Lạp Trân lại mang tâm tính trẻ con muốn trả thù, nàng nặn một quả cầu tuyết lớn, hướng về phía Tần Hải Dao ném qua.

Cơ hồ theo bản năng, Tần Hải Dao một tay che chở Khương Trăn Nguyệt, một bên xoay người lại, quả cầu tuyết lướt dọc qua gương mặt nàng.

Tốc độ này quá nhanh.


Khương Trăn Nguyệt hoàn toàn sợ ngây người, nàng còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Hải đã cúi đầu, trong tay ném một quả cầu tuyết, đập vào mông nhỏ của Lạp Trân.

Người bình thường ném vào người cũng không phải chuyện lạ, tùy thuộc trúng vào bộ phận nào trên cơ thể.

Nhưng bác sĩ Tần vừa ra tay liền bách phát bách trúng, hơn nữa muốn ném chỗ nào thì trúng chỗ đó.

Cùng với sự kinh ngạc và tiếng cười trừ của mọi người, Tần Hải Dao cũng hơi sững sờ, nàng chỉ di chuyển động tác theo bản năng, lại giống như đã từng trải qua huấn luyện.

Đây là kỹ thuật gì?
Tuy rằng ký ức không còn, nhưng rất nhiều bản năng trong sinh hoạt hằng ngày, nàng đều sẽ một chút từ trong đầu nhớ ra.

Chỉ là......!Như thế nào động tác đánh người lại chuẩn xác như vậy?
Nhớ lại những gì trưởng thôn nói trước đó, nàng đã cãi nhau với một người phụ nữ trong thôn, cuối cùng người bên kia vô tình làm nàng bị thương.

Tần Hải Dao đột nhiên xoay người, nhìn Khương Trăn Nguyệt đang trốn ở phía sau nàng cười ha hả, nghiêm túc hỏi: "Nguyệt Nguyệt, tôi trước kia không phải là người xấu đúng không?"
Khương Trăn Nguyệt:......!
Mái tóc dài của Tần Hải Dao còn đọng một chút tuyết, đôi mắt giống như pha lê, còn mang theo nho nhỏ nghiêm túc.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khương Trăn Nguyệt đột nhiên bị hỏi liền choáng váng, cách đó không xa, một quả cầu tuyết bay đến, Tần Hải Dao đầu cũng không xoay, liền nâng lên tay phải, "Bang" một tiếng, quả cầu tuyết bị nàng tay không bắt được.

Ngọa tào???
Lúc này, tất cả mọi người đều chấn kinh rồi.

Ngày đó, Tiểu Hải được mọi người bầu chọn trở thành cao thủ chơi ném tuyết giỏi nhất, trưởng thôn còn cố ý chuẩn bị một chai rượu sữa ngựa tới để khen ngợi.

Vào ban đêm.

Tần Hải Dao mời những người bạn trong thôn kết giao trong khoảng thời gian này đều gọi tới nhà, mọi người đốt lửa trại, chuẩn bị than củi nướng thịt, lại ca hát nhảy múa, những người trẻ tuổi cùng nhau náo nhiệt thật sự vui vẻ.

Bởi vì được tung hô là "Đệ nhất cao thủ", Tiểu Hải cũng rất hào phóng, cố ý làm nguyên một con cừu nướng.

Lạp Trân ở bên cạnh nhìn muốn chảy nước miếng, Khương Trăn Nguyệt lại giống như đại hiệp trong truyện, dựa vào vách tường, ngắm trăng uống rượu.

Nàng ấy thường xuyên như vậy, thật giống như có tâm sự, lại như là tưởng niệm người thân ở xa.

Người khác đều cảm thấy Khương Trăn Nguyệt sắc bén lại bá đạo, nhưng Tần Hải Dao lại cho rằng nàng là một người có tâm tư tỉ mỉ, hơn nữa nàng cũng không phải giống như biểu hiện bên ngoài cà lơ phất phơ, trong lòng tựa hồ cũng ẩn giấu rất nhiều tâm sự, chỉ là không thể nói ra với người khác mà thôi.

Có mấy người trẻ tuổi nhìn nàng ánh mắt rõ ràng có ý tứ, muốn tiến lên, nhưng không ai dám lại gần.

Khương Trăn Nguyệt ở trong thôn nổi danh "Hoành hành ngang ngược", tính tình không tốt, tiêu sái tùy ý, nhưng lại trượng nghĩa.

Nhà ai có chuyện gấp, đặc biệt là những người già, nàng khẳng định là người đầu tiên đến xem, nhưng nếu ai nói đến chuyện nàng không thích nghe, khẳng định nàng cũng là người đầu tiên bùng nổ.

Hiện tại trong thôn có nhiều người bàn tán, nàng cùng Tần Hải Dao có phải hai chị em hay không, đều xinh đẹp như vậy, lại không thích tiếp xúc với người khác.

Ướp thịt tốn một giờ, lại treo lên giá nướng thêm một giờ, lớp dầu bên ngoài đều chảy ra, trong không khí đều là mùi thịt thơm ngon mê người.

Lạp Trân nuốt nước miếng, nàng cầm dao Mông Cổ muốn đi cắt, nhưng quá sốt ruột, trực tiếp làm bỏng tay mình.

Bên cạnh một thanh niên liền xông tới biểu hiện, "Để tôi, để tôi!"
Hắn buông bình rượu ra, tự mình chạy tới muốn cắt thịt, nhưng trên tay có một chút dầu mỡ, con dao ở trong tay liền cầm không được trượt xuống.

Một lúc sau.

Khương Trăn Nguyệt ghét bỏ nhíu mày, nàng nhìn Tần Hải Dao: "Tiểu Hải, cô thử xem?"
Nàng?
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Tần Hải Dao, trong đó có Tiểu Cao, con trai của trưởng thôn, trong khoảng thời gian này Tiểu Cao đối với nàng điên cuồng mê luyến nên có chút lo lắng, hắn cảm thấy Tiểu Hải là một cô gái ôn nhu như vậy, làm sao có thể cầm dao được? Không cẩn thận để tay bị thương thì làm sao bây giờ? Nhưng hắn cảm giác nếu mình hiện tại nói ra như vậy, rất có khả năng bị Khương Trăn Nguyệt một chân đá ra khỏi sân.

Tần Hải Dao gật gật đầu, nàng tiếp nhận con dao.

Lửa trại phát ra âm thanh "Bạch bạch" thiêu đốt, mọi người thực mau từ lúc đầu lo lắng cùng chế giễu biến thành sau lại trợn mắt há hốc mồm.

Ngay cả Tần Hải Dao cũng kinh ngạc, nàng cảm giác con dao kia ở trong tay nàng phảng phất như được giao sinh mệnh.

Nàng muốn làm nó hướng chỗ nào, nó liền hướng chỗ đó.

Đến cuối cùng, thời điểm nàng cắt đến chân cừu, bằng một cú vung tay trong tiềm thức, con dao đã quay một vòng trên không trung, lập tức lao thẳng vào khúc gỗ, phát ra tiếng "Ong ong".

Tiểu Cao không dám nuốt xuống miếng thịt trong miệng, mấy người bên cạnh lại càng sững sờ choáng váng, không nhúc nhích.

Tần Hải Dao cũng ngẩn người ra một lúc, nàng theo thói quen nhìn xem Khương Trăn Nguyệt, trong lòng lại lần nữa dâng lên một suy đoán mơ hồ.

Trước đây nàng luôn hoài nghi thân phận của Khương Trăn Nguyệt, rốt cuộc, mỗi ngày không thấy nàng ấy làm chính sự gì, ngẫu nhiên mới vẽ tranh, cũng chưa bao giờ bán đi, thậm chí nhà giàu mới nổi ở thôn bên cạnh tới trả giá cao để mua đều bị nàng hung bạo đuổi đi.

Nhưng tựa hồ nàng ấy dùng không hết tiền, luôn mang theo nhiều sản phẩm chăm sóc sức khỏe khác nhau cho Tần Hải Dao.

Số tiền kia, Tiểu Hải lên mạng tra xét một chút, làm nàng líu lưỡi.

Nàng không chỉ một lần suy đoán, Khương Trăn Nguyệt có phải hay không có......!nghề phụ gì mà người khác không thể biết được?
Nàng chơi ném tuyết chuẩn như vậy......!Hiện tại lại sử dụng dao tốt như thế......!
Chẳng lẽ......!Nàng là một sát thủ trong tổ chức giết người nào đó, hoặc là......!một bác sĩ trong tổ chức?
Khương Trăn Nguyệt vừa quay đầu liền nhìn thấy Tần Hải Dao đang tự mình hoài nghi, trên mặt lộ ra biểu tình rối rắm đáng yêu, nàng ấy bất giác mỉm cười: "Bác sĩ Tần, cô lại đang suy nghĩ cái gì?"
Nàng ấy phát hiện ra Tần Hải Dao sau khi "mất trí nhớ" thật sự rất đáng yêu.

Không giống như trước đây, khi hai người gặp nhau, trong mắt nàng luôn có nhàn nhạt ưu thương, cũng sẽ không có biểu tình phức tạp cùng rối rắm như vậy.

Ngược lại thường xuyên có một số biểu hiện và suy nghĩ dễ thương.

Có lẽ, đây vốn dĩ mới là nàng?
Chỉ đáng tiếc, A Hàm không thể nhìn thấy.

Khương Trăn Nguyệt tiến lại gần nàng nở nụ cười, hạ giọng nói: "Đem thịt ngon giữ lại cho tôi, tôi giúp cô giết hết những đào hoa ong bướm xung quanh."
......!
Đã gần một năm rồi.

Thân thể của Tần Hải Dao đã hoàn toàn khỏe mạnh, Khương Trăn Nguyệt còn cố ý đi một chuyến tìm Tuệ Quả pháp sư, nói về tình huống của nàng.


Trước đó, Hoàng Lan bên này, còn có Tần nhị gia bên kia đều muốn vội vàng đến xem Tiểu Hải, nhưng đều bị Nguyễn Y Hàm ngăn cản, Tần Mặc Mặc thậm chí đã trộm khóc vài lần, bọn họ chính là sợ thân thể của Tiểu Hải còn không có hoàn toàn hồi phục, có tình huống ngoài ý muốn gì đó, hiện giờ, nàng đã khỏe, tuy rằng hết thảy đều không nhớ rõ, nhưng dù sao bọn họ cũng là người thân của nàng, không thể cả đời cũng không gặp nhau.

Tuệ Quả pháp sư khảy từng viên Phật châu mà Nguyễn Y Hàm từ trên tay Tiểu Hải tháo xuống, âm thanh trầm thấp: "Trăn Nguyệt, ta biết ngươi suy nghĩ cái gì."
Khương Trăn Nguyệt nhìn đôi mắt của Tuệ Quả pháp sư, tim đập gia tốc.

Tuệ Quả pháp sư nhẹ giọng nói: "Nhân sinh, có được tất có mất, thân thể của nàng tốt, là bởi vì quá khứ đã phủ đầy cát bụi, nếu tháo xuống chuỗi Phật châu kia, biến thành cái dạng gì, ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết đối với thân thể nàng sẽ không tốt."
Khương Trăn Nguyệt nghe xong đôi mắt vốn dĩ đang tràn đầy chờ mong lập tức ảm đạm xuống, nàng cúi đầu, "Vậy sao?"
Ý tứ của Pháp sư là......!Cả đời này, chuỗi Phật châu kia Tiểu Hải cũng đừng nghĩ muốn tháo xuống, bằng không......!Rất có khả năng hiện tại cũng mất hết?
Thời điểm Khương Trăn Nguyệt trở về tâm tình thật sự không tốt, vào trong viện, Lạp Trân đang ở kia đọc một quyển 《 Kinh Kim Cang 》, cái miệng nhỏ lẩm bẩm, "Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng, huyễn, bào, ảnh, như lộ diệc như điện." Nàng ấy nhìn Tần Hải Dao bên cạnh, "Tần tỷ, chị nói xem cả đời này, đời người thật sự như trong kinh nói ngắn như vậy sao?"
Tần Hải Dao đang cúi đầu dệt áo lông, liền mỉm cười ôn nhu: "Còn không phải sao? Em xem chị tỉnh lại đã gần nửa năm rồi, cảm giác trong nháy mắt đã trôi qua.

"
Khương Trăn Nguyệt nhìn một màn này, vành mắt hơi có chút nóng lên.

Đã nửa năm......!
Lạp Trân trầm mặc trong chốc lát, "Tới cuối năm, em sẽ cùng sư phụ trở về Tây Tạng, em muốn bắt đầu bế quan."
Tần Hải Dao tay run lên, nàng nhìn Lạp Trân, "Sẽ rất lâu sao?"
Lạp Trân gật đầu, ánh mắt thất thần, "Đúng vậy, đại khái chắc mười năm đi."
Mười năm......!
Về sau gặp lại, chính là mười năm sau?
Tần Hải Dao nhìn Lạp Trân, trong lòng thoáng có chút buồn bã sầu muộn, Lạp Trân vành mắt cũng có chút hồng, nàng ấy không muốn khóc, liền chạy nhanh vào trong phòng, "Em đi lấy máy ảnh, đem khoảnh khắc tốt đẹp này lưu lại, chờ đến lúc bế quan em cũng sẽ xem, vĩnh viễn sẽ không quên hai tỷ tỷ."
Lạp Trân rất thích chụp ảnh.

Nàng thậm chí còn nghĩ tới, chờ sau khi bế quan ra tới, nàng có muốn trở thành một nhiếp ảnh gia tự do hay không.

Lạp Trân tiến đến bên cạnh Tần Hải Dao, đang muốn chụp ảnh, Khương Trăn Nguyệt liền chạy lại, nàng một tay câu lấy Lạp Trân, một tay kia câu lấy Tiểu Hải, "Tới nào, chúng ta cùng nhau chụp một tấm."
"Click", khuôn mặt tươi cười của ba người đã được chụp.

Khương Trăn Nguyệt nhìn bộ dáng không bỏ xuống được của Lạp Trân, nói sang chuyện khác: "Chụp chị thế nào?" Lạp Trân nhìn nàng, "Thật xấu!"
Hừ.

Khương Trăn Nguyệt duỗi tay đoạt lấy máy ảnh, trực tiếp đưa cho Tiểu Hải, "Tiểu Hải, mau nhìn xem Lạp Trân chụp cho chúng ta có bao nhiêu xấu."
Tần Hải Dao đã quen hai người này cãi nhau mỗi ngày rồi, nàng lắc đầu cười, cúi đầu điều chỉnh máy ảnh, nhìn qua từng người một.

Rõ ràng chụp rất tốt.

Lạp Trân rất có thiên phú chụp ảnh, vô luận là phong cảnh, hay chân dung, tất cả đều rất đẹp, có lẽ cùng tham thiền có quan hệ.

Càng nhìn, đôi lông mày xinh đẹp của Tần Hải Dao càng nhíu lại, nàng nhìn chằm chằm màn hình thật lâu.

Khương Trăn Nguyệt cùng Lạp Trân đấu võ mồm trong chốc lát, mới phát hiện Tiểu Hải không thích hợp, "Làm sao vậy? Chẳng lẽ thật sự chụp rất xấu?"
Từng trận gió đêm thổi tới.

Mái tóc dài của Tần Hải Dao bị thổi bay, nàng lắc lắc đầu, nhìn chằm chằm máy ảnh: "Không phải......!Chỉ là nơi này rất nhiều ảnh, đều có một người."
A?
Khương Trăn Nguyệt toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tuy rằng Cindy cuối cùng đã bị bắt cũng bị chịu hình phạt, nhưng lần đó quả thực chính là bóng ma trong cuộc đời của Khương Trăn Nguyệt, nàng rất sợ.

Sợ xuất hiện một người xấu khác.

Khương Trăn Nguyệt chạy nhanh tới xem, "Ở đâu?"
Tần Hải Dao liền đưa ra máy ảnh ra chỉ vào trong màn hình, "Nơi này." Lạp Trân cũng tiến lại xem, nàng nhìn thoáng qua, đôi mắt lập tức trợn to.

Nàng trước kia như thế nào không có phát hiện?
Ảnh chụp, đều ở địa phương rất xa, luôn có một đôi mắt đang nhìn chăm chú.

Từ góc độ nào đó, cô ấy nhìn chằm chằm vào bọn họ, nhưng chính xác là nhìn chằm chằm vào Tần Hải Dao.

Đều là.........!Nguyễn Y Hàm.

Đó là thời điểm bọn họ đang phơi nắng ở lối vào thôn, Nguyễn Y Hàm đứng sau đống cỏ khô, nhìn chằm chằm vào Tần Hải Dao khóe miệng mỉm cười ôn nhu.

Là thời điểm bọn họ ở đồng ruộng tắm mưa và thưởng thức âm nhạc, cách đó không xa, Nguyễn Y Hàm không có bung dù, thân mình ướt đẫm đến chật vật.

Là thời điểm bọn họ chơi ném tuyết, ở rất xa, cùng tuyết cơ hồ dung hợp vào nhau, khuôn mặt Nguyễn Y Hàm tràn đầy cô đơn.

Là cảnh ngoài trời, khi bọn họ đang xem 《 Titanic 》, dưới ánh đèn ảm đạm, Nguyễn Y Hàm cúi đầu lau nước mắt.

.........!
Đều là cô......!Nguyên lai, nửa năm này, cô vẫn luôn ở đây.

Khương Trăn Nguyệt giật mình nhìn người trên máy ảnh, A Hàm đến đây lúc nào? Vì cái gì không nói một tiếng? Lạp Trân cũng nói không nên lời, nàng ấy được Nguyệt Nguyệt tỷ dặn dò rất nhiều lần, nhất định không được tùy tiện đề cập tới Nguyễn Y Hàm, không cần kích thích đến Tần tỷ.

Bọn họ đều không biết gì cả, thậm chí Khương Trăn Nguyệt còn oán trách Nguyễn Y Hàm nhẫn tâm không tới nhìn xem Tần Hải Dao, lại không biết.........!Cô vẫn luôn trộm nhìn Tiểu Hải......!
Luôn tưởng niệm, rất nhiều ngày đêm, Nguyễn Y Hàm cắn môi, vùi đầu vào trong chăn, thời điểm bị hồi ức tra tấn, trái tim đau đớn dường như tê liệt, nước mắt chảy ròng ròng đến khô cạn.

Cô lại không nói với bất luận kẻ nào, đem hết thảy đều nhịn xuống.

Đây là cô lựa chọn, cô có thể trách ai?
Chỉ cần Tiểu Hải......!Khỏe mạnh, chỉ cần nàng vui vẻ.

Tần Hải Dao cúi đầu nhìn màn hình, cái mũi có chút chua xót, đầu ngón tay vuốt ở mặt trên, nàng nhẹ giọng nỉ non: "Cô ấy giống như......!Rất thống khổ." Nàng chăm chú nhìn hồi lâu, Tần Hải Dao mới ngẩng đầu lên, hỏi: "Đây là bạn của cô sao? Nguyệt Nguyệt."
Tần Hải Dao nhìn vào mắt Khương Trăn Nguyệt hỏi, Khương Trăn Nguyệt muốn lừa nàng nói không phải, nhưng lời nói kia lại giống như bị mắc kẹt ở cổ họng, như thế nào cũng nói không ra.

"Tôi muốn gặp cô ấy." Tần Hải Dao khao khát nhìn vào mắt Khương Trăn Nguyệt, đây là lần đầu tiên nàng yêu cầu Nguyệt Nguyệt làm gì đó kể từ khi tỉnh dậy.

Khương Trăn Nguyệt nhìn chằm chằm đôi mắt nàng một lát, sau đó mấp máy môi, "Cô nhận thức người này sao?"
Nhận thức sao?
Tần Hải Dao theo bản năng lắc lắc đầu, "Không quen."
Chính là............!Chính là rất muốn gặp một lần.

Không biết vì cái gì.

Khương Trăn Nguyệt truy hỏi: "Vì cái gì muốn gặp cô ấy?"
Tần Hải Dao nước mắt chảy xuống, nàng mờ mịt vuốt nước mắt trên mặt mình, lẩm bẩm nói: "Tôi cũng không biết."
Nàng chính là muốn nhìn thấy cô.

Rất muốn rất muốn..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện