Nam Vu

Chương 42: Bắt đầu trùng kiến



Sau khi Mudy đi, Hà Ninh cũng trở nên bận rộn.

Miya dẫn các cô nương gia cố lại lều, rồi khai khẩn một ruộng nhỏ gần đó, trồng hạt giống mạch đen và yến mạch. Hà Ninh thử đi giúp đỡ, nhưng động tác không nhanh nhẹn bằng các cô nương, làm một chút thì lưng đau eo mỏi. Nhưng y không phải cá biệt, ngay cả các kỵ sĩ cũng bị đuổi sang một bên, so với tiết kiệm khí lực, các cô nương quý trọng hạt giống hơn, những hạt giống này rất quý giá, đặc biệt là yến mạch, không thể lãng phí một hạt.

Nông cụ lấy từ chỗ bọn cướp tới, trong ruộng được khai khẩn, cát và bùn đất xen tạp, Hà Ninh rất khó tin đất thế này có thể mọc ra cái gì. Huống hồ, trồng ruộng không cần nghiên cứu mùa vụ sao? Cho dù y ngũ cốc không phân, mạch gạo không biết, nhưng những thường thức này vẫn biết.

“Mùa vụ?” Miya thẳng người lên, lau mồ hôi chảy xuống cằm, nhìn Hà Ninh quái dị: “Đó là cái gì?”

Các cô nương đang xới đất cũng nhìn Hà Ninh, vẻ mặt tràn đầy không hiểu giống Miya.

“Chính là thời tiết, khí hậu có thích hợp không…”

Nói được một nửa, Hà Ninh ngừng lại, trong đầu chợt lóe, y hình như đã hiểu tại sao Miya cảm thấy kinh ngạc.

Đại lục Aram hạn hán đã mấy trăm năm, cả năm đều nóng bức hừng hực, không đổ mưa, còn Sahara hơn cả Sahara.

Đừng nói bốn mừa rõ ràng, mùa mưa mùa nắng còn không có.

Tại đây, khu vực thích hợp gieo trồng rất ít, điều kiện cũng khá ác liệt. Chỉ cần tìm được mảnh đất có thể gieo trồng, gần đó có nguồn nước, tháng và thời gian không có ý nghĩa gì, trực tiếp trồng là được.

Khí hậu cao thấp, nước mưa nhiều ít gì đó, đều là chuyện của mấy trăm năm trước.

Hoàn cảnh ác liệt không chỉ dưỡng dục ra dân tộc đại mạc kiên cường, cũng đã bồi dưỡng thực vật ngoan cường. Chỉ cần có đất có thể sinh tồn, có nước tưới, hạt giống gieo xuống, có thể mọc mầm gần như là sinh trưởng nhanh chóng. Không xét mùi vị, nhưng sản sinh thì rất khả quan. Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà ở phía đông đất đai cằn cỗi, người ở đây lại vẫn có thể lấy ngũ cốc làm lương thực chín.

Thực vật sinh trưởng trong hoang mạc cũng như thế. Thảo dược, thân rễ lá cây có thể ăn, đều xuất xứ từ ốc đảo số lượng có hạn.

Sau khi Hà Ninh tới đây, ốc đảo trong hoang mạc phía đông bắt đầu tăng thêm, tương ứng, bộ lạc di chuyển có tuyến đường mới, động vật hoang dã trong hoang mạc và gia súc được nuôi dưỡng cũng tăng thêm từng ngày.

Chỉ là lúc này, Hà Ninh không biết những thứ đó. Miya giải thích với y một vài tình huống đơn giản của đại lục phía đông, Hà Ninh ngồi xổm bên ruộng, quả đoán ỉu xìu.

Thực tiễn cho ra kết luận chính xác quả nhiên là chân lý, muốn giúp đỡ lại xém chút gây ra trò cười. Không muốn thêm loạn, thì ngậm miệng không nói, thành thật ngồi nhìn.

Hạt giống chỉ trồng xuống một phần, phần lớn đều là mạch đen.

Các cô nương làm việc rất nhanh, khi Hà Ninh tự oán tự trách, công việc trong ruộng đã hoàn thành. Miya lau bụi đất trên tay, nhìn Hà Ninh ngồi xổm bên ruộng, cười nói: “Chủ nhân, bữa tối muốn ăn gì?”

Hà Ninh ngẩng đầu, không có tinh thần gì. Lần đầu tiên phát hiện, ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, áo đến giơ tay cơm tới há miệng không tốt đẹp như trong tưởng tượng. Khi ở phủ thành chủ, y còn có thể cùng thằn lằn xanh mèo cát nhân đêm tối đi đãi tiệc cho miệng, ở đây, Miya gần như không để y tự động thủ làm thức ăn. Ăn cái gì, uống cái gì, đều trực tiếp đưa tới trước mặt. Trăn đá mèo cát tha về, các kỵ sĩ còn phải do dự một chút, các cô nương thấy thì lại hai mắt phát sáng, lột da rút xương, đem nướng nấu canh, đó gọi là nhanh nhẹn, hơn nữa thịt nướng và canh làm ra mùi vị tương đối không tồi.

Ngửa đầu nhìn trời, khi mỗi ngày phải lo lắng cho cái bụng, luôn nghĩ mong có một ngày không lo ăn uống, khi ngày đó thật sự tới, tại sao lại trống rỗng cô đơn như thế?

Đây chính là câu nói không việc tìm việc sao? Trời sinh không phải là mệnh phú quý?

Trên thực tế, y quả thật chỉ là tài thần qua đường, vàng và bảo thạch chưa ủ ấm đã bị Mudy mang đi…

Hà Ninh quay đầu hỏi thằn lằn xanh ngồi bên cạnh: “Anh bạn, mày muốn ăn gì?”

“…”

“Được, tao hiểu rồi.” Hà Ninh gật đầu, nhìn Miya, “Đợi lát nữa chúng tôi vào hoang thành, sẽ tự tìm đồ ăn, cơm tối không cần chuẩn bị phần cho chúng tôi.”

Nói xong cũng không đợi Miya trả lời, đứng lên kéo thằn lằn xanh đi. Quay đầu thấy Miya đang đi tới chỗ y, vội vàng leo lên lưng thằn lằn xanh: “Anh bạn, tình hình khẩn cấp, mau chạy!”

Thằn lằn xanh co chân chạy hai bước, hai cánh đập ra một trận gió, gió cuốn cát vàng, rồi bay vù lên.

Miya vốn không đuổi kịp tốc độ của thằn lằn xanh, huống hồ nó đã bay lên trời, chỉ có thể bất đắc dĩ đỡ đầu gối, thở phì phò, thở xong rồi, kê tay lên miệng, gọi lớn: “Chủ nhân, bữa tối không sao, nhớ phải trở về ăn canh!”

Hà Ninh nằm trên lưng thằn lằn xanh xém chút lăn xuống.

Ăn canh? Vô thức xoa xoa mũi, giải thích với Miya mấy lần rồi, thân thể y rất tốt, không cần bồi bổ, ngặc nỗi vu nữ trung tâm như nhất thời khắc dòm chằm chằm không buông. Mudy không ở bên cạnh, y đã bổ tới chảy máu mũi rồi, buổi tối như ngủ trên đống lửa, thực sự không còn biện pháp còn phải nhọc tới ngũ chỉ cô nương (bàn tay năm ngón) hai lần. Đến mức độ này vẫn không có biện pháp nói rõ với Miya, ai bảo da mặt y không đủ dày? Nghĩ thôi cũng thấy bi thương.

Bóng người bên dưới càng lúc càng nhỏ, cuối cùng hóa thành một điểm đen.

Thằn lằn xanh bay rất ổn trong không, càng nâng càng cao. Hà Ninh nằm trên lưng thằn lằn xanh, nhìn hoang mạc mênh mông, hoang thành và ốc đảo tọa lạc trong đó, tóc dài phất phơ theo gió, tất cả đều như từng quen biết.

Xuyên qua thời không xa xôi, cảnh sắc trước mắt lại lần nữa chồng lên, lúc này, y ngồi trên lưng Ani.

Giới hạn về đại vu bốn trăm năm trước và ký ức xa xôi càng lúc càng mơ hồ trong đầu. Hà Ninh không còn thời thời khắc khắc căng chặt, vì y phát hiện, ý thức từng chiếm lĩnh thân thể y đã không thể nào hoàn toàn khống chế y nữa.

Mở lòng bàn tay ra, nhìn đường vân quen thuộc trong đó, y trở nên mạnh hơn rồi sao?

Siết chặt ngón tay, móng tay sắc nhọn đâm rách da, lòng bàn tay dâng lên một luồng sáng trắng, Hà Ninh cười, y quả thật đã mạnh hơn rồi.

Ý cười dung nhập vào mắt, tâm tình Hà Ninh rất lâu chưa từng thư thái như thế này.

Thằn lằn xanh cũng cảm nhận được niềm vui của Hà Ninh, nó cùng vui gào lên một tiếng, vạn vật giữa đất trời dường như cùng cộng hưởng.

“Từ nay về sau, không còn ai có thể uy hiếp chúng ta nữa.” Hà Ninh thu lại nụ cười, dựng thẳng lưng, trong đôi mắt màu đen là thần sắc trước nay chưa từng có, vuốt qua vảy của thằn lằn xanh, “Phàm là kẻ dám đánh chủ ý với chúng ta, tâm mang bất chính, tới một kẻ diệt một kẻ, tới hai kẻ giết cả hai!”

Không muốn bị giết, không muốn bị hãm hại, thì chỉ có thể trở nên mạnh mẽ. Y không còn là Hà Ninh lúc đầu mới tới dị thế, tất cả đều chỉ vì sống sót nữa.

Y có nhà của mình, có bạn đồng hành thân thiết, có người muốn bảo vệ, còn có… Mudy.

Lời nói ra, Hà Ninh không hối hận, muốn có tim y, thì nhất định phải hồi báo đồng cấp. Nếu không, cũng sẽ giống như y đã nói với Mudy, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, sẽ tương đối nghiêm trọng.

Thằn lằn xanh bay mãi có hơi mệt, dừng lại trước đống đổ nát của thần điện trong hoang thành.

Vì bảo vệ bí mật dưới thần điện, Hà Ninh tạm thời không cho người khác lại gần nơi này. Các cô nương chỉ khi thu thập cá bạc mới đi vào hoang thành, kỵ sĩ thì chỉ dọn dẹp ngói vỡ bên ngoài thành.

Nhảy xuống lưng thằn lằn xanh, Hà Ninh đi vào đống đổ nát, dẫm lên một cục đá vỡ. Cục đá vị lực đạo làm nghiêng lăn đi, đụng vào một trụ đá đã gãy, phát ra tiếng vang.

Không vội xuống dưới đất, Hà Ninh một tay chống cằm, suy nghĩ một vấn đề khác.

Đợi công thợ và nguyên liệu vận chuyển tới rồi, hoang thành sẽ bắt đầu dựng lại, đến lúc đó, tự nhiên không thể ngăn cản người bên cạnh tiếp cận nơi này, nếu không thần điện vĩnh viễn là một đống đổ nát. Nếu vậy, bí mật dưới đất còn có thể giữ sao? Hoặc là trước đó công khai với thế gian? Hà Ninh không xác định được, chân mày càng nhíu càng chặt, thở dài một tiếng, y có thể dỡ thần điện, nhưng không thể nào dựa vào bản thân xây dựng lại, nếu không còn phiền toái nhiều như thế sao?

Chẳng qua chỉ tự nói một câu, khuyên tai trái lại đột nhiên sáng lên.

Hà Ninh bị dọa nhảy dựng, trừng to hai mắt, khuyên tai đã thoát ly khỏi cơ thể y, hóa thành quyền trượng màu vàng trôi nổi trước mắt.

Bảo thạch màu đỏ và màu đen giao nhau tỏa sáng, vu văn như xiềng xích luẩn quẩn trên bầu trời đống đổ nát.

Bên tai ong ong, Hà Ninh sờ tai trái một chút, máu nhiễm đỏ đầu ngón tay.

Trong đầu vang lên âm thanh tới từ trăm năm trước, Hà Ninh không tự chủ mở miệng, “Không phải chứ?”

Vu văn trong suốt bắt đầu phát sáng, như sợi xích màu vàng quấn vào nhau. Xuyên qua khe hở của đống đổ nát, ngói và đá chậm rãi nổi lên, bị một sức mạnh không nhìn thấy được bao trùm dẫn dắt, dừng lại giữa không trung rồi hợp lại, vách tường thần điện hình thành với tốc độ mắt người có thể thấy.

Trụ đá đổ gẫy từng cái từng cái dựng lên, trong tiếng ầm ầm, giống như có một người khổng lồ đang múa may hai tay, xây lại kiến trúc đã đổ nát.

Hà Ninh sững sờ, xoa xoa mắt, tất cả là sự thật?

Kim quang quyền trượng phát ra càng lúc càng yếu, sức mạnh bao trùm dẫn dắt khối đá cũng đang chậm rãi biến mất, tảng đá to rơi xuống đất đầu tiên, một cục trực tiếp nện lên Hà Ninh. Hà Ninh không muốn bị nện chết như thế, vội cầm quyền trượng, máu trên ngón tay nhanh chóng bị quyền trượng hút lấy, tia sáng bùng lên, tảng đá rớt xuống lại dâng lên, trong đống đổ nát, tiếng ong ong tiếp tục.

Hà Ninh thở phào một hơi, dùng khăn đầu che miệng, chặn cát bụi xung quanh, tim thả lỏng, sắc mặt lại càng lúc càng trắng.

Y có thể cảm giác được rõ ràng, sức mạnh của cơ thể đang men theo ngón tay không ngừng bị rút ra, hội tụ bên trên quyền trượng, hình thành từng dòng vu văn, dẫn dắt tảng đá, xây dựng lại đống đổ nát.

Nhớ tới lời Mudy nói trước khi đi, Hà Ninh cười khổ, y cũng không muốn dùng sức mạnh lớn như thế, chẳng qua tình cờ mà thôi. May là có thằn lằn xanh ở bên cạnh, thực sự không được thì trốn xuống dưới đất, phong kín cửa, đợi thể lực hồi phục mới ra.

Tuy chuyện không nằm trong kế hoạch, nhưng lại không phải không có chỗ tốt. Thần điện xây dựng hoàn thành, tự nhiên có lý do không để các thợ lại gần, cho dù giá phải bỏ ra hơi lớn, nhưng cũng đáng.

Tiếng ong ong trong hoang thành kinh động Miya và các kỵ sĩ, nhìn cát bụi từ xa nổi lên và sau khi cát bụi tan đi là kiến trúc cao to xuất hiện, tất cả mọi người đều ngây dại.

Thần linh! Đây là chuyện gì?

Lẽ nào là thần tích?!

Vu lực của Hà Ninh sắp cạn kiệt, thần điện cũng dần hồi phục nguyên trạng. Đống đổ nát không ngừng bị ăn mòn trong gió nóng và cát vàng không còn tồn tại, kiến trúc nguy nga, trụ đá cao to, đỉnh vòm có khắc tọa thú của đại vu các đời, hoàn hảo hiện ra trước mắt Hà Ninh. Suối nguồn sinh mạng trong đại thính thần điện cũng bắt đầu chảy lại.

Toàn thân Hà Ninh thoát lực, tứ chi xuy yếu nằm trên đá lát của đại thính, nghe tiếng nước róc rách, cong khóe môi. Như vậy tốt rồi, có suối phun trong nhà, căn bản không cần đặc biệt che giấu lối đi xuống đất. Ký ức cho y biết, suối phun này có thể trực tiếp thông tới mật thất, chỉ có đại vu mới có thể mở ra. Năm đó vu nữ chính là đã hạ độc trong suối sinh mạng này, mới sẽ khiến người của Vu thành hoàn toàn không phòng bị mà uống nó.

Đại vu chết ở đây, đế vương cuối cùng của Aram cũng qua đời tại đây, di thể của đế vương và hài cốt của Ani lưu lại dưới đất, đại vu trừ một lọn tóc đen ra thì không còn lưu lại bất cứ thứ gì.

Vu nữ năm đó làm sao mở lối vào, lại làm sao khiến suối sinh mạng biến mất?

Hà Ninh nghĩ không thông, dứt khoát không nghĩ nữa. Thể lực cạn kiện, vu lực chỉ còn lại một chút, chỉ có thể lặng lẽ nằm. Nhớ lại cách Mudy giúp mình hồi phục thể lực, con mắt y xoay xoay, nhìn thằn lằn xanh bên cạnh, “Anh bạn, cho anh em cắn một miếng được không?”

Thằn lằn xanh đang ngửa cổ nhìn họa tiết trên mái vòm, nghe Hà Ninh nói vậy, cứng ngắt quay đầu, mở miệng, sau đó đập cánh, phá cửa bay vù đi. May là cửa lớn còn chưa lắp, chỉ đụng nát khung cửa.

Thằn lằn xanh bay rồi không cần gấp, Hà Ninh xuy yếu cũng bị khí lưu cuốn lên, trôi nổi.

“Tao chỉ đùa thôi mà…”

Lời giải thích của Hà Ninh thằn lằn xanh không nghe được, chỉ có thể vừa chảy nước mắt, vừa dính lên mái vòm, tiếp xúc thân mật nhất với họa tiết trên đó, sau đó chậm rãi, phiêu phiêu đãng đãng đáp xuống đất.

Vì để không bị ngã thành bánh thịt, một chút vu lực cuối cùng cũng dùng cạn, Hà Ninh toàn thân cứng đờ, ngay cả sức lực cử động ngón tay cũng không có.

Y chỉ muốn làm bầu không khí sôi nổi một chút, không phải thật sự muốn cắn. May là có nóc nhà, nếu không không biết sẽ bị thổi tới đâu.

Từ đó, người họ Hà nào đó hiểu biết sâu sắc, ăn không thể ăn bậy, nói không thể nói bậy, nói đùa cũng không thể tùy tiện.

Thành Burang.

Trận mưa lớn ở lễ thần linh đã truyền khắp phía đông đại lục Aram, trở thành ‘thần tích’ trăm phần trăm.

Thần điện Ortiramhs nhận được tin tức, không có biện pháp giống như trước kia gom việc tốt lên người mình, cho dù da mặt dày mở miệng, Mudy cũng sẽ không để bọn họ như nguyện.

Trong thời gian Mudy tới hoang thành, thần điện lại phái sứ giả tới mấy lần, mỗi lần đều bị Musha cản về. Mặt mũi mất hết, bên trong cũng bị tổn thương, động tác lớn không còn, động tác nhỏ thì vẫn không ngừng. Vu nữ của các bộ tộc đều rục rịch muốn động, nhận được mệnh lệnh thần điện bảo tìm thanh niên tóc đen, đều dốc hết sức mình cống hiến. Cho dù có giáo huấn trước đó, nhưng vì quyền lực, vì địa vị cao hơn, lòng tham của con người cuối cùng vẫn chiếm thượng phong.

Đại vu Ortiramhs cả ngày hôn mê, thỉnh thoảng tỉnh lại, thời gian lại càng lúc càng ngắn, đại vu kế nhiệm sẽ là ai?

Tất cả vu nữ đều biết, mỗi khi đại vu mới của Ortiramhs ra đời, khi kế thừa, người kế nhiệm sẽ được giao một cuộn da dê thần bí, đích thân đưa tiền nhiệm tới nơi an nghỉ dưới thần điện. Qua đó mới đạt được sức mạnh, trở thành đại vu chân chính.

Nơi an nghỉ là nơi đại vu Ortiramhs ngủ say, ngay cả các Vu hầu hạ trong thần điện cũng không được phép lại gần.

Vinh quang và quyền lực trong tay đại vu Ortiramhs đều khiến các vu nữ khát vọng. Bất luận là vu nữ Taiya như Danda hiểu rõ một chút thật tình, hay là người không hiểu biết chút nào về âm mưu bốn trăm năm trước, khi chấp hành mệnh lệnh đều nhìn chằm chằm thần điện Ortiramhs.

Nếu trở thành đại vu, nắm giữ quyền lực của thần điện, bọn họ sẽ đứng trên đỉnh cao quyền lực của đại lục Aram, đạt được tất cả những gì mình muốn mà không đạt được!

Hành động của các vu nữ và thần điện diễn ra liên tục, lại thêm bộ lạc dã tâm bừng bừng, thành Burang hoặc ít hoặc nhiều cũng chịu ảnh hưởng nhất định. Mudy khinh thường thần điện Ortiramhs, không đại biểu các bộ lạc phụ thuộc thành Burang sẽ từ bỏ tín ngưỡng bốn trăm năm.

Tin tức Musha đưa tới Vu thành, khiến Mudy kiên định quyết tâm.

Muốn hoàn toàn đè ép kẻ phản bội dưới chân, khiến đại vu của hắn không còn chịu bất cứ tổn thương nào, thì nhất định phải có sức mạnh càng lớn, chủ nhân của hoang mạc phía đông thì còn lâu mới đủ.

Trở về thành, Mudy cùng Musha tiến hành đàm luận, là thầy và trọng thần của thành chủ, sự trung thành của Musha đối với huyết mạch hoàng thất không cần phải nghi ngờ.

Mudy Burang, vốn nên là chủ nhân của đại lục Aram!

Sau khi giao sự vụ thành cho Musha, Mudy tập hợp năm trăm kỵ sĩ, lấy danh tuần thị biên giới, đi tới thành Battier.

Mudy kéo dây cương cột trên người thằn lằn đen, thấy nó thỉnh thoảng quay đầu nhìn phần lưng, hai mắt màu lam khẽ híp, khóe môi nhẹ cong, vỗ vỗ cổ thằn lằn đen, nói: “Ady, mi sẽ không mọc cánh đâu.”

Đôi mắt to đỏ máu của thằn lằn đen nhìn Mudy, tràn đầy không cam lòng.

“Chẳng qua hậu đại của mi có lẽ có thể. Tuy tên đó vẫn còn nhỏ, nhưng cũng sắp trưởng thành rồi đi?”

Thằn lằn đen nghiêng đầu, tựa hồ đang nghiêm túc suy nghĩ lời Mudy, sau đó gầm lên một tiếng, nụ cười của Mudy càng thêm đậm.

Cái con chướng mắt đó, cho dù là kỵ thú, cũng không nên cả ngày ở bên cạnh quá mức thân mật. Nếu không phải lo nghĩ tới Hà Ninh, hắn sẽ trực tiếp tiễn con đó đi gặp thần linh.

Là hậu duệ của đại đế Aram, sự bá đạo của Mudy Burang, không khác gì với tổ tiên của hắn.

Tiếng còi hiệu kéo dài vang lên, các kỵ sĩ rời khỏi thành Burang.

Cuồng phong nổi lên từ phía đông hoang mạc, từ đó lan tràn cả đại lục.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện