Mật Mã Tây Tạng

Chương 222: Nghìn sói cùng tru




Mấy phút sau, cơn gió lồng lộng trên không trung mang tiếng hú của Trác Mộc Cường Ba đi đến một nơi rất xa. Trên đỉnh một tòa kiến trúc tương tự như Kim tự tháp, cái bóng đen nằm ở vị trí cao nhất trên bình đài khẽ vẫy vẫy tai, mở cặp mắt ngạo nghễ nhìn đời đó ra, tung mình đứng bật dậy, khe khẽ đung đưa cái đầu. Bên dưới Kim tự tháp, lập tức có vô số cái bóng lố nhố đứng dậy... Xung quanh tòa Kim tự tháp ấy, không ngờ lại là cả ngàn con sói và chó ngao, dường như vị trí của mỗi con trên Kim tự tháp cũng tượng trưng cho thân phận và địa vị của chúng. Bọn chúng đều hơi ngạc nhiên ngước nhìn vị vương giả ở ngôi chí cao vô thượng kia, chỉ thấy đức vua của chúng chăm chú nhìn về phía Nam, khe khẽ cúi đầu, rồi lại ngẩng lên, phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa.

Sống chung với sói (3)

"Con bà nó chứ, chó chết thật!" Merkin không ngờ đã mất đi cả phong độ thường ngày, tức tối chửi bới om sòm, suýt chút nữa thì đã cầm cả máy tính xách tay lên ném ra ngoài. Y hằn học chỉ vào bản đồ lập thể trên màn hình máy tính nói: "Chỗ này chúng ta đã đi qua rồi! Không chỉ một lần!"

Soares cũng dở khóc dở cười nhìn màn hình máy tính, trùng khớp đến 99%, nếu nói không phải là cùng một nơi thì thực sự khiến người ta khó mà tin nổi. Y ngẩng đầu lên nhìn sương mù mờ mịt phủ kín cả trời đất, không khỏi cảm khái thở dài, từ khi hai con sói dẫn đường kia vô duyên vô cớ mất tích, bọn y gần như không tiến thêm được bước nào nữa. Tuy nói là trời thi thoảng lại có một trận tuyết, vả lại thức ăn hàm lượng dinh dưỡng cao trong ba lô đủ dùng trong ba năm, cả nước và thức ăn đều không thiếu thốn gì, nhưng nếu cứ đi vòng vòng mãi trong sương mù không tìm được lối ra, mà bọn y lại đông người thế này, khó mà tránh khỏi bị ức chế cảm xúc, cuối cùng sẽ dẫn đến sụp đổ tinh thần. Toàn bộ đội ngũ này đều là lính đánh thuê, bất cứ tên nào nổi điên lên cũng sẽ ảnh hưởng tới những người khác. Có điều cũng còn may, đám lính đánh thuê không hề biết bọn chúng đang đi vòng quanh, vả lại, Merkin đã nói, chỗ này còn cách Bạc Ba La thần miếu một quãng khá xa, ít nhất cũng phải ba tháng mới đến được. Xem ra, Merkin sớm đã dự đoán được tình hình này sẽ xảy ra, mà để lại cho mình một khoảng lùi.

Merkin bừng bừng tức giận bước ra khỏi lều, ngước nhìn bầu trời u ám, hít sâu mấy hơi liền. May mà mấy ngày nay, dọc đường còn tìm được thêm mấy tên lính đánh thuê bị lạc lúc nhảy dù, những tên mới còn lại không nghi ngờ gì, nhưng chuyện bị chúng phát hiện ra cả bọn đang đi vòng vòng cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Max đi phía sau, vừa đoán tâm tư Merkin, vừa nói: "Ông chủ, tôi thấy chính là thằng lỏi Nhạc Dương kia đang cố ý giở trò đấy. Nó đang dùng cái kỹ thuật dựng bản đồ lập thể quỷ quái gì đó để dẫn chúng ta đi vòng vòng."

Merkin lừ mắt lườm Max một cái không nói gì. Max lại nói: "Còn nữa, ông Khafu mang đến bao nhiêu đồ tốt, sao Nhạc Dương lại không chịu mặc, mà vẫn khoác cái áo cũ rích của nó? Tôi nghi ngờ, trong bộ đồ cũ ấy có giấu máy theo dõi, để cho..."

"Đủ rồi!" Merkin hừ lạnh một tiếng, làm Max giật thót mình, run lập cập: "Chỉ biết nói cái này không được, cái kia không xong, mày thì giỏi lắm đấy? Bảo mày theo Nhạc Dương học cách thao tác phần mềm ấy, mày học đến đâu rồi?"

Merkin bảo Max đi học cách thao tác máy tính của giáo sư Phương Tân cũng là chuyện bất đắc dĩ. Tuy Khafu có mang đến máy tính của y, nhưng hệ thống đó chủ yếu để sử dụng trong lúc tác chiến, không giống như của giáo sư Phương Tân, thiên văn khí tượng, địa lý vật lý, y học hóa học, canh nông kinh tế, phong thổ nhân tình, thứ gì cũng có hết, huống hồ trong đó lại còn bao gồm toàn bộ tư liệu điện tử của bảo tàng Anh quốc. Khổ nỗi, những phần mềm hữu dụng trong máy tính của giáo sư Phương Tân lại toàn thao tác bằng tiếng Trung, trong cả đội ngũ này, chỉ có y với Max là biết lõm bõm vài chữ. Còn đám lính đánh thuê kia thì khỏi phải trông mong gì, nói theo cách của lính đánh thuê, thì nếu đến cả thứ tiếng khó như tiếng Trung chúng còn biết, thì cần quái gì phải đi làm lính đánh thuê nữa. Bản thân y cũng không tiện hạ thấp thân phận đi hỏi Nhạc Dương xem phần mềm ấy sử dụng như thế nào, nên đành phải bảo Max theo học, bình thường cái máy tính ấy cũng do Max đích thân đeo trên lưng, ai ngờ hắn ta học gần một tháng rồi mà vẫn chẳng biết gì cả.

Max im thin thít không dám ho he gì, Merkin lại gằn giọng rít lên: "Mày xem Nhạc Dương đấy, trinh sát thực địa, quan trắc thiên tượng, vẽ bản đồ lập thể, phân tích địa hình, đánh dấu tọa độ, trong tất cả những thứ ấy, mày học được cái gì rồi? Ngoài hớt lẻo ra, mày còn biết cái gì nữa không? Thà tao có thuộc hạ tài cán mà tâm địa khó lường còn hơn là một lũ phế vật trung thành như mày!"

Dứt lời, Merkin phất tay bỏ đi. Max bần thần nghĩ ngợi hồi lâu, đột nhiên toét miệng hớn hở, thầm nhủ: "Hì hì, ông chủ bảo mình là đồ phế vật trung thành, chứng tỏ rằng, địa vị của mình trong lòng ông ấy còn cao hơn mấy tên khác." Nghĩ tới đây, hắn lại dương dương tự đắc chui vào trong lều, thấy Nhạc Dương vẫn đang ngồi đần ra trước bản đồ và một đống số liệu, liền đổi giọng an ủi: "Đừng quá cưỡng ép bản thân làm gì, tôi và ông chủ đều rất tin tưởng cậu, chúng ta nhất định có thể ra khỏi vùng sương mù này, đúng không?"

Nhạc Dương liếc nhìn Max, hồi lâu sau mới thở dài nói: "Ừm... địa hình nơi này, những chỗ địa mạo hình số "8" rất nhiều, mức độ giống nhau của núi non cũng rất cao, chỉ cần hơi không lưu ý một chút là sẽ thành đi vòng vèo ngay. Tôi đã cố hết sức để tránh không lặp lại những tuyến đường cũ, chỉ là trời không chiều ý người mà thôi."

Max nghĩ ngợi giây lát, liền hỏi: "Trang bị của chúng ta như thế này mà vẫn phải đi vòng vòng ở đây, vậy thì đám người kia, chắc chắn cũng không thể ra khỏi vùng sương mù này, phải chứ?"

"Tôi không biết." Nhạc Dương thành thực trả lời: "Trước đây tôi chỉ đi theo cả đội, tuy không biết bọn họ dùng phương pháp gì để phân biệt phương hướng trong màn sương mù mịt, lại gây nhiễu tín hiệu điện tử này. Nhưng tôi có cảm giác, bọn họ không hề đi đường vòng. Có điều, nói đi thì cũng phải nói lại, các anh có lũ sói dẫn đường, có thể từ phía sau chúng tôi vượt lên phía trước, chứng tỏ rằng, lũ sói mới thực sự quen thuộc hoàn cảnh nơi này, nếu như ông Soares..."

Nhạc Dương cố ý chỉ nói một nửa, Max quả nhiên tiếp lời theo ngay: "Hừ, cái tên Soares chết dịch, tôi thấy hắn ta đúng là cái đồ ăn không ngồi rồi, tự mình không biết đã ra lệnh sai sót kiểu gì, làm mất hai con sói dẫn đường, rồi lại đổ hết tội lên đầu tôi, tôi có phải là Thao thú sư đâu chứ. Cậu thấy đấy, dạo này ngày nào hắn cũng đốt hương gọi sói gì đấy, mà có gọi được con chó chết nào đâu! Mình chẳng giỏi giang gì, chỉ biết trách móc người khác."

Nhạc Dương cười cười: "Có điều, tôi cảm thấy Soares cũng rất giỏi. Phải chăng là có nguyên nhân gì khác, nên ông ấy mới không gọi được lũ sói đến?"

"Hả?" Max cảm thấy trong lời của Nhạc Dương dường như còn có ý gì khác, liền chỉ ra hộ anh luôn: "Ý cậu là... thằng cha đó cố ý? Ừm... làm như vậy thì có lợi gì cho hắn nhỉ?" Nhạc Dương đang định bảo mình không có ý đó, thì Max đã vỗ đùi đánh "đét" một tiếng, như thể vừa sực tỉnh khỏi cơn mê: "Đúng rồi! Chắc chắn là hắn thấy Khafu dẫn theo đông người như vậy, tác dụng của hắn không còn nhiều nữa, trong lòng khó chịu nên mới cố ý giả bộ không tìm được lũ sói, hòng khiến chúng ta cứ đi vòng quanh trong sương mù thế này. Sau đó, khi tất cả mọi người đều đã mệt mỏi rã rời, vô kế khả thi, hắn mới gọi bọn sói đến, khi ấy mới thể hiện ra khả năng của mình!"

Nhạc Dương không thể ngờ, chỉ một câu nói tùy tiện của mình lại khiến Max liên tưởng ra nhiều thứ như vậy, không khỏi thầm nhủ: "Tên Max này cũng đâu phải ngu!" Chỉ thấy Max lại hưng phấn chạy ra ngoài, không cần đoán cũng biết hắn lại đi ton hót mách lẻo rồi. Chuyện này, đối với Max mà nói, nhất định là một phát hiện trọng đại. Nhạc Dương thầm nhủ: "Đây là tự mày nghĩ ra đấy nhé, không liên can gì đến tao." Liền sau đó, anh lại nghĩ: "Có lẽ, để tin tức này lan truyền trong đám lính đánh thuê sẽ có hiệu quả bất ngờ cũng nên."

Thấy Max đã đi xa, Nhạc Dương lại tập trung tinh thần vào bộ máy tính, trong đầu thầm tính toán: "Mấy người pháp sư Á La và Cường Ba thiếu gia chắc giờ này đã không còn xa Bạc Ba La thần miếu mấy nữa? Có lẽ, cũng đến lúc để bọn lính đánh thuê này đi thêm mấy bước rồi, đổi nơi khác lại cho chúng đi lòng vòng tiếp vậy." Xung quanh không ai giám thị, ngón tay Nhạc Dương liên tiếp gõ xuống bàn phím, chỉ thấy trong chớp mắt, bản đồ lập thể trên màn hình đã hoàn toàn thay đổi, xuất hiện một địa hình mới...

Từ khi phát hiện ra cái túi chất dẻo ấy, Trác Mộc Cường Ba cứ u uất không vui, dường như gã cũng chẳng còn hứng thú gì với việc tuần tra lãnh địa, tìm kiếm con mồi như trước nữa, chỉ ở lì trong hang động mới tìm được, không chịu ra ngoài. Sói Út thấy gã trĩu nặng một bầu tâm sự, liền ở trong hang với gã, lúc thì làm nũng, lúc lại nhảy tớn lên đùa nghịch, sau khi giở hết tuyệt chiêu ra rồi mà vẫn thấy Trác Mộc Cường Ba không vui, nó đành bất lực nằm gối đầu lên đùi gã, phát ra những tiếng "khò khè" bất mãn. Đến lúc ấy, tâm tình đang cuồn cuộn sóng của Trác Mộc Cường Ba mới lắng xuống được phần nào.

Sói Cả và Sói Hai đi tuần tra lãnh địa trở về, ở bên ngoài cửa hang rì rầm gì đó. Sói Út dựng tai lên lắng nghe, đảo mắt một vòng, rồi từ người Trác Mộc Cường Ba trèo xuống, gia nhập cuộc thảo luận của hai con sói kia. Trác Mộc Cường Ba chỉ nghe loáng thoáng thấy mấy âm tiết có nghĩa "con mồi", "không xa"..., còn đâu thì chẳng hiểu gì cả.

Ba anh em sói xám thảo luận một hồi, chỉ thấy Sói Út tung tăng chạy tới, kéo kéo ống quần Trác Mộc Cường Ba, miệng gầm gừ kêu lên: "Đi săn, đi săn." Trác Mộc Cường Ba chầm chậm đứng lên, theo Sói Út ra ngoài, cho dù tâm trạng có tệ đến mấy thì cũng phải ăn thôi. Có điều, gã lại phát hiện ra, Sói Út miệng thì kêu "đi săn, đi săn", nhưng mắt cứ nhìn chằm chằm vào cái áo da thật của mình đảo tròn, nhất thời cũng không hiểu là ý gì.

Họ men theo bờ sông vào khu vực sát chân núi của tầng bình đài thứ ba, được khoảng mười mấy cây số, phía trước liền xuất hiện một đầm nước. Có mấy con sông nhỏ cùng đổ về đây, bốn phía lưa thưa một vài loài thực vật chịu được lạnh giá, những đống nham thạch núi lửa cao gấp mấy thân người vươn lên tua tủa như gai nhọn, sương mù vấn vít, tầm nhìn hết sức hẹp.

Đi thêm chút nữa, cảnh vật trước mắt liền thay đổi, bên bờ đầm nước xuất hiện một đàn hươu khổng lồ đang nhàn nhã gặm lá non của một loài thực vật không biết tên. Đây hiển nhiên là một đàn rất lớn, khoảng mười bảy mười tám con cái, hai ba chục con đực, con hươu đầu đàn rất cao lớn, từ chân đến vai đã khoảng hơn hai mét rồi, còn cặp sừng vĩ đại trên đầu nó kia, riêng chiều ngang ít nhất cũng phải ba mét trở lên. Trác Mộc Cường Ba không khỏi thầm kinh hãi: "Ghê thật!" Đồng thời, gã cũng hiểu ra tại sao Sói Út cứ nhìn vào tấm áo da của mình, nếu có thể săn được một con hươu nữa, thì gã lại làm thêm được một bộ đồ da nữa rồi.

Thấy ba anh em sói xám xâm nhập, đàn hươu lập tức trở nên căng thẳng, những con hươu lớn nằm rải rác liền lần lượt đứng lên, mấy con đang dùng sừng húc nhau cũng dừng cuộc đấu, hươu mẹ từ từ dồn lại một chỗ, hươu đực chầm chậm tạo thành một nửa vòng tròn vây lũ hươu cái ở giữa. Duy chỉ có con hươu đầu đàn kia là vẫn đứng từ xa quan sát ba anh em sói xám, không hề lộ vẻ hoảng hốt.

Ngược lại, ba anh em sói xám thì hết sức nhàn tản, bước chân không gấp gáp cũng không chậm quá, thong dong đi quanh đàn hươu, hoặc lao xuyên qua những kẽ hở giữa chúng, chốc chốc lại dừng lại nhìn một con hươu nào đó, chụm đầu khọt khẹt rì rầm một phen như thể đang bình phẩm, sau đó chúng lại tiếp tục đi một vòng, bộ dạng rất giống mấy bà mấy cô đi chợ chọn rau, cây nào mập quá cũng không ưng, mà gầy quá cũng không chịu, lựa đi lựa lại mãi cũng chẳng xong.

Trác Mộc Cường Ba biết, ba anh em sói xám đang lựa chọn con hươu yếu nhất, trong đàn có con nào răng lợi không tốt, con nào tiêu hóa không được ổn, con nào từng bị thương hoạt động không tiện, gã không thể phát hiện được, nhưng ba anh em sói xám thì biết. Con hươu nào răng lợi không tốt, trong miệng sẽ có mùi lạ, con nào tiêu hóa không tốt thì phân của chúng chính là dấu hiệu. Còn nếu trước đó từng bị thương, cái mũi tinh nhạy của lũ sói còn có thể ngửi ra sớm hơn nữa.

Chỉ tiếc một điều là, đàn hươu đông đảo này gần đây rõ ràng không sinh ra con hươu con nào, hoặc cũng có thể, lũ hươu con đã bị ăn thịt hết rồi. Trác Mộc Cường Ba thấy con hươu nhỏ nhất cũng phải tầm hai ba tuổi, chiều cao và thể hình đã gần bằng hươu mẹ. Vả lại, cả đàn hươu đều rất cường tráng khỏe mạnh, không phải đang trong thời kỳ sinh đẻ, hươu mẹ không có vẻ gì là yếu ớt, mà cũng không có con hươu nào bị thương.

Gã từng chứng kiến cảnh đàn sói vây bắt bò rừng, nếu có con con, hay con bị thương, chỉ cần truy đuổi một lát, khi bê con hoặc những con bò bị thương không đủ thể lực bị lọt lại phía sau đội ngũ, cả đàn sói sẽ tràn lên. Nhiều lúc, sẽ có lũ bò đực cường tráng quay lại cứu viện, lũ sói cũng không bám đuổi đến cùng mà chỉ cắn cho vật săn bị thương, rồi vòng chạy mất, sau đó tiếp tục truy đuổi. Những con bò vốn đã bị thương, dĩ nhiên không thể chịu đựng nổi cuộc chạy trốn gấp gáp, không bao lâu sau sẽ lại bị lạc bầy thêm lần nữa, rồi đón nhận kết cục bị đàn sói vật ngửa ra cắn đứt cổ họng. Đàn bò cũng biết con bò ấy không cứu được nữa rồi, đành nuốt lệ bỏ đi để mặc lũ sói thỏa sức cắn xé đồng loại của mình.

Giờ đây, đối mặt với một đàn hươu khổng lồ đang ở độ tuổi cường tráng nhất, ba anh em sói xám có vẻ yếu thế hơn rất nhiều, chúng sẽ làm như thế nào đây? Trác Mộc Cường Ba đột nhiên nhớ ra, con hươu mà mình và ba anh em sói xám săn bắt lần đầu tiên, không biết liệu có phải bị bọn chúng lùa từ quần thể này ra hay không? Chỗ ấy cũng cách nơi này một quãng đường khá xa, chúng đã làm như thế nào?

Ba anh em sói xám thong dong đi xung quanh mấy vòng, cuối cùng chọn được một con hươu đực trông có vẻ rất cường tráng khỏe mạnh. Trác Mộc Cường Ba ngẩn người, nhớ lại lần đầu tiên, gã và ba anh em sói xám cũng săn được một con hươu đực. Chúng không trực tiếp tấn công, mà để Sói Cả bước lên trước, hướng về phía con hươu ấy nhe nanh nhe vuốt gầm gừ một hồi, Sói Hai và Sói Út đứng đằng xa quan sát. Cứ như vậy một lúc, rồi hai con sói kia không ngờ lại quay đầu bỏ đi, tựa hồ chúng không hề đói, mà chỉ lượn qua lượn lại, chọn trước món ăn thôi vậy.

Không phải đến đây để săn mồi ư? Sao lại bỏ đi như vậy? Lẽ nào, chỉ để lại một mình Sói Cả khiêu chiến với con hươu khổng lồ? Trác Mộc Cường Ba vẫn đang ngần ngừ do dự, chỉ thấy Sói Út đã đến bên cạnh mình, dáng vẻ xem chừng vênh váo tự đắc lắm. Nhìn bộ dạng của nó, như thể con hươu kia đã trở thành vật trong túi ba anh em nhà chúng rồi vậy.

Trác Mộc Cường Ba lại nhìn sang phía con hươu, chỉ thấy nó bị Sói Cả khiêu khích, đã phẫn nộ lắm rồi, đầu cúi xuống, cặp sừng nhọn hoắt như hai lưỡi dao vuốt qua vuốt lại trên tảng đá, phát ra tiếng "xoẹt xoẹt" như thanh đao rút ra khỏi vỏ. Sói Cả kêu lên "gừ gừ", đứng ở đằng xa vung vẩy móng vuốt, như thể muốn nhao lên, lại như thể muốn rút lui. Chắc hẳn, vẻ mặt nó nhất định là đang rất coi thường đối phương, vì ánh mắt con hươu đực kia đã lóe lên những tia lửa phẫn nộ, chừng như đang gầm lên trong lòng: "Con sói què nhà ngươi, dám vênh váo trước mặt ta, tưởng cặp sừng này của ta không là gì chắc!"

Lũ hươu khác thấy ba con sói xám đi mất hai, chỉ còn lại một con bị què chân, lại còn dám khiêu khích một trong những con hươu khỏe nhất đàn, rõ ràng là ăn no rửng mỡ, sự cảnh giác của chúng lập tức giảm đi đáng kể. Đàn hươu từ từ tản ra, con nào đang ăn lá cây lại tiếp tục đi ăn lá cây, con nào gật gù muốn ngủ thì nằm xuống ngủ tiếp.

Không lâu sau, con hươu đực kia đã không ghìm nổi cơn giận, cúi đầu giương đôi sừng sắc nhọn ra lao vút tới, thanh thế kinh hồn, hệt như một kỵ sĩ giơ ngọn trường thương lao vào kẻ thù vậy. Thoạt trông như thể Sói Cả không kịp né tránh, nào ngờ nó đã nhẹ nhàng xoay mình, sít sao thoát khỏi phạm vi tấn công của cặp sừng hươu, vòng sang bên cạnh, nhìn chằm chằm vào con hươu. Con hươu cũng nhìn nó bất động. Sói Cả hơi vươn đầu ra trước, kế đó lại chầm chậm ngồi xuống, giơ một chân trước lên vung vẩy trên không, kiểu như đang vẫy gọi: "Nào, đến đây, đến đây..."

Con hươu nổi điên, lắc đầu thật mạnh, vặn mình đổi hướng rồi lại lao thẳng vào Sói Cả, Trác Mộc Cường Ba dường như trông thấy cặp sừng đó cà vào một tảng nham thạch tóe cả lửa. Sói Cả cũng không ham chiến, tức thì xoay mình bỏ chạy. Trác Mộc Cường Ba đang toát hết mồ hôi lo nó không tránh được cặp sừng hươu kia, thì chỉ thấy chân sau nó đạp mạnh, hai chân trước chống xuống đất, chổng ngược thân hình lộn nhào một vòng trên không, lại tránh được cặp sừng quệt tới. Sau đó, Sói Cả lại chạy thêm mấy bước, quay đầu nhìn con hươu, điệu bộ như thể đang khiêu khích: "Mày làm gì được tao chứ?"

Lỗ mũi con hươu phát ra những tiếng khịt khịt khò khè, chừng như đang nói: "Mày giỏi thì đừng có chạy!" Sói Cả cũng dùng khịt mũi đáp lại một tiếng, ý như: "Mày có giỏi thì đuổi đi!"

Con hươu đột nhiên dựng cả hai vó trước lên, hí một tràng dài, rồi cắm đầu giương sừng húc tới, khí thế sầm sập như núi đổ. Sói Cả lại xoay mình bỏ chạy, lần này con hươu dường như không có ý định tha cho kẻ đã mấy lần khiêu khích mình. Sói Cả xoay mình, nó cũng xoay mình đuổi sát theo sau, Sói Cả dừng gấp, nó cũng lập tức quay đầu, một hươu một sói cứ vậy chạy thành một đường hình chữ "S" ven đầm nước, một ra sức đuổi, còn một cứ ra sức chạy. Trước mắt con hươu, lúc nào cũng là một bộ mặt vênh váo khiêu khích, nó chỉ một lòng muốn dùng cặp sừng sắc nhọn của mình đâm cho lòi ruột lòi phèo con sói đáng ghét ấy, mà không hề nhận ra, mình mỗi lúc một rời xa bầy đàn...

Săn hươu

Sói Cả dẫn dụ con hươu đực đó chạy về phía bọn Trác Mộc Cường Ba, mỗi lần đều né được cú húc của cặp sừng nhọn hoắt trong gang tấc, rồi nhẹ nhàng dừng lại trong phạm vi nhìn thấy được của đối phương.

Sói Út kéo kéo gấu quần Trác Mộc Cường Ba, ý bảo gã mau lùi lại. Đến lúc này, Trác Mộc Cường Ba mới để ý, Sói Hai đã biến mất từ lúc nào không biết, chắc đã vòng ra phía sau đàn hươu, thu hút sự chú ý để chúng lơ là không chú ý đến con hươu càng lúc càng xa khỏi bầy đàn kia nữa. Trác Mộc Cường Ba và Sói Út, một người một sói, lợi dụng màn sương yểm hộ, lùi về phía sau khoảng mấy trăm bước, xa xa chỉ thấy một cái bóng xám to lớn, còn Sói Cả thì không thấy đâu nữa.

Giây lát sau, con hươu đã bị Sói Cả dẫn dụ đến gần chỗ Trác Mộc Cường Ba và Sói Út ẩn nấp, nó đột nhiên phát hiện ra có gì đó không ổn, bèn dừng lại không truy kích nữa, hoang mang nhìn khắp xung quanh. Chỉ là, rõ ràng thị lực của nó không được tốt cho lắm, giữa màn sương mờ mịt này, nó cũng giống như Trác Mộc Cường Ba, đều không nhìn thấy đàn hươu kia ở đâu nữa rồi.

Con hươu ngẩng cao đầu, cố gắng vươn cổ ra, hít sâu một hơi, tựa hồ chuẩn bị kêu lớn lên để gọi đồng loại đến ứng cứu; chỉ thấy Sói Út đã từ bên cạnh Trác Mộc Cường Ba lao "vù" ra như một tia chớp màu xám, nhằm thẳng vào cổ họng con hươu lớn; đồng thời, Sói Cả cũng quay đầu lại, bổ đến chân trước của con mồi. Nếu trúng phải hai cú đớp này, con hươu kia không chết ắt cũng trọng thương, nó lập tức tức lùi nhanh một bước, cùng lúc hất đầu chĩa sừng ra, hướng mũi nhọn vào đúng chỗ Sói Út nhảy tới.

Nhưng cú nhảy vừa rồi của Sói Út chỉ là hư chiêu, vẫn còn chưa dùng hết sức, khi còn cách con hươu khoảng một hai mét nó đã đáp đất rồi, bốn chân vừa chạm đất, liền lập tức lăn tròn một vòng, gập thân, xoay mình, trong chớp mắt đã chạy ngược trở lại; còn Sói Cả cũng chỉ lướt qua phía trước con hươu, tránh khỏi cặp sừng cứng nhọn. Chỉ có điều, tiếng kêu vốn đã lấy hơi đầy đủ của con hươu liền bị nghẹn lại trong cổ họng, chắc hẳn là không dễ chịu chút nào. Chỉ thấy nó lại giẫm mạnh chân, hơi thở nặng nề, bộ dạng chừng như giận dữ lắm.

Con hươu dường như đã ý thức được nguy hiểm! Nó định xoay mình bỏ chạy, tìm kiếm bầy đàn, nhưng lúc này, Sói Cả và Sói Út sao có thể để nó đi dễ dàng như vậy chứ! Hai con sói lần lượt lao lên, một con khiêu khích dụ cho con hươu truy đuổi mình, một con chặn đường lui, nếu con hươu quay mình lại, sẽ lập tức bị hai con sói tiền hậu giáp công; vả lại, không lâu sau đó, Sói Hai cũng trở lại tham gia vào cuộc chiến, ba con sói xếp thành thế trận hình chữ "phẩm"[xxi] , vây con hươu vào giữa, chỉ cho nó tiến lên phía trước chứ không cho quay đầu chạy về.

Con hươu bấy giờ mới hiểu, mắc bẫy rồi! Nó xoay một vòng, cặp sừng lớn hướng lên trước, cúi đầu rùn vai, chân sau hơi chùng xuống, hai mắt sáng rực như hai ngọn đuốc, khí thế hừng hực như muốn hất văng cả ba con sói lên không. Nhìn cảnh tượng ấy, chẳng hiểu sao, Trác Mộc Cường Ba lại sực nghĩ đến hồi Tam anh chiến Lữ Bố trong Tam Quốc diễn nghĩa.

Trận thế của ba anh em sói xám đã hình thành, vòng vây từ từ thu hẹp lại, chầm chậm lùa con hươu lớn ấy về phía hang động của chúng. Con hươu vẫn ra sức phản kháng, cặp sừng to tướng vung vẩy trên không trung phát ra những tiếng "vù vù vù".

Trác Mộc Cường Ba nhìn con hươu đực tựa như một kiếm sĩ châu u thời Trung cổ, trường kiếm trong tay, công thủ hợp lý, tiến thoái đúng điệu, mỗi chiêu mỗi thức đều hết sức tiêu chuẩn, có thể nói là phòng thủ thâm nghiêm, một giọt nước cũng không thể lọt được. Chỉ tiếc rằng, kẻ địch của nó lại là ba anh em sói xám, chúng giống như những hiệp khách phương Đông thần bí trong tiểu thuyết kiếm hiệp, thân pháp cực kỳ ảo diệu, mới thấy ở trước mắt, thoắt cái đã ra sau lưng lúc nào chẳng hay! Đang ở bên trái, ngoảnh đi ngoảnh lại đã biến sang bên phải! Vả lại, thân hình ba anh em sói xám cứ đan qua đan lại như con thoi, Trác Mộc Cường Ba cho rằng, có lẽ con hươu ấy không thể phân biệt được ba anh em nhà chúng, trước mắt chỉ toàn là bóng sói, bằng không, sao nó cứ phải thối lui liên tiếp như thế kia.

Con hươu rõ ràng phòng thủ rất kín kẽ, tựa như một cái thùng sắt, nhưng gặp phải ba anh em sói xám liên thủ tấn công, lại lộ ra đầy những sơ hở, chặn được phía trước thì không lo được phía sau, vừa che chắn được mông thì lại lộ ra cổ họng. Chỉ sau vài đợt tấn công, nó đã bị ba anh em sói xám lùa đi xa hơn trăm mét, Trác Mộc Cường Ba cứ xuýt xoa tán thưởng mãi không thôi. Nhớ lại năm xưa, chắc hẳn ba anh em sói xám cũng dùng cách này để lùa con gấu ngựa kia băng qua Khả Khả Tây Lý rồi.

Ba anh em sói xám hào hứng xua con mồi mới của chúng về gần hang động. Dọc đường, con hươu vẫn không phục, mấy lần liều lĩnh xoay mình bỏ chạy, nhưng đều bị lũ sói ép trở lại tuyến đường chúng đã chọn, thoáng sơ suất một chút, thân mình lập tức có thêm mấy vết cào sâu hoắm. Sau khi làm bị thương con hươu, Sói Út quay sang nhìn Trác Mộc Cường Ba với ánh mắt áy náy, ý như muốn nói: "Xin lỗi nhé, làm rách mất bộ áo mới của anh rồi."

Bọn sói xám áp giải chiến lợi phẩm hùng dũng trở về hang động. Thấy sắp về đến cửa hang, Trác Mộc Cường Ba lại không khỏi nghi hoặc trong lòng, con hươu này xem ra vẫn còn khỏe lắm, muốn lùa nó đi còn dễ, nhưng bảo giết chết nó thì sợ rằng không phải chuyện đơn giản. Huống hồ, ba anh em sói xám này còn muốn giữ lại cho gã một bộ da nguyên vẹn làm y phục, nên cũng không thể đánh cho con hươu thương tích đầy mình như hồi đối phó với gấu ngựa ở Khả Khả Tây Lý được. Điều này, khiến việc giết chết con mồi lại càng khó khăn gấp bội.

Trác Mộc Cường Ba đang nghĩ ngợi, thì thấy ba anh em sói xám lùa con hươu vào một vùng có địa hình đáy giếng, hai bên đều là bình đài dung nham nhô cao, ở giữa có một khe nứt rất sâu, hình thành nên một con đường ruột dê ngoằn ngoèo chạy vào giữa, nhưng lại là đường cụt. Hai bên đường vách đá dựng đứng, đừng nói là con hươu kia, đến cả ba anh em sói xám cũng khó mà leo lên nổi, vả lại bên trong con đường nhỏ không có gió thổi vào, không khí ứ đọng, chẳng có lấy một ngọn cỏ, một giọt nước, rõ rành rành là một vùng đất chết.

Vừa nhìn thấy địa hình này, Trác Mộc Cường Ba đã đoán ra ba anh em sói xám định làm gì, quả nhiên, sau khi lùa con hươu vào trong con đường nhỏ ấy, bọn chúng không truy đuổi nữa mà chỉ chầu hẫu canh chừng bên ngoài lối ra duy nhất, há miệng ngáp dài. Lối đi ấy vươn sâu vào bên trong phải đến một hai trăm mét, con hươu kia ngỡ rằng có thể thoát thân, thấy ba anh em sói xám không đuổi theo, bèn dồn sức vào bốn vó, trong giây lát đã biến mất vào màn sương. Sói Út thấy Trác Mộc Cường Ba đang bần thần nhìn theo hướng chạy của con hươu, liền chạy tới chơi đùa với gã, bảo gã chớ có lo lắng, con hươu ấy không thoát được đâu.

Trác Mộc Cường Ba bỗng nhớ ra bài học của giáo sư Phương Tân dạy mình thuở trước, những gì ba anh em sói xám vừa làm, chính là một trong mấy kỹ xảo săn bắt của loài sói. Khi con mồi to lớn, khỏe mạnh, số lượng đông đảo lại rất đoàn kết, đàn sói không có cách nào hạ gục một con trong đàn ấy ngay từ đợt tấn công đầu tiên, chúng sẽ nghĩ cách dẫn dụ một con rời khỏi bầy đàn càng xa càng tốt, sau đó lại tìm cách vây công hạ sát, hoặc quấy rối khiến con mồi không thể ăn uống, đến khi con mồi mệt mỏi cực cùng, lộ ra sơ hở. Đây là một chiến thuật cực kỳ cao siêu, trả giá thấp nhất để giành được thắng lợi cuối cùng. Đương nhiên, đây cũng là một cuộc đấu nghị lực và ý chí, khi con mồi không thể ăn uống, lũ sói cũng chỉ biết trợn con mắt đói khát của mình lên nhìn món ngon đã đến tận miệng mà không thể ăn.

Có điều, cách làm của ba anh em sói xám rõ ràng còn thông minh hơn rất nhiều, dồn con mồi vào đất chết, căn bản không phải quấy rối gây nhiễu gì, cho mày chạy, càng chạy nhanh thì thể lực càng tiêu hao nhiều, đợi khi nào mày phát hiện ra thể lực mình không thể cầm cự được nữa, thì ngày tàn của mày cũng đến rồi, phương pháp này của chúng hơi giống với câu chuyện nấu ếch trong nồi nước mát[xxii] của loài người. Trác Mộc Cường Ba mỉm cười, chợt nhớ lại câu chuyện của Ba Tang, khi đó cả một đám bộ đội đặc chủng bị đàn sói đuổi cho phải chạy suốt ngày đêm, rõ ràng cũng đã đạt được hiệu quả này. Xem ra, phương pháp này, dường như có hiệu quả với bất cứ sinh vật biết chạy nào thì phải.

Quan sát quá trình chiến đấu của ba anh em sói xám, Trác Mộc Cường Ba đột nhiên cảm thấy bản thân thật kém cỏi, mình không nên lần nào cũng chỉ làm công tác hậu cần như thế này mãi, mình cũng phải tham gia chiến đấu với chúng. Có điều, nếu gặp phải con mồi lớn như con hươu kia, thì sẽ phải làm thế nào đây? Tuy Trác Mộc Cường Ba có vũ khí (con dao Thụy Sĩ của giáo sư Phương Tân cho), nhưng lưỡi dao còn không dài bằng ngón tay trỏ, vả lại trong lúc sử dụng, chỉ bất cẩn một chút là lưỡi dao sẽ gập lại ngay, không khéo còn làm bị thương tay cầm dao cũng nên.

Trác Mộc Cường Ba nghĩ đi nghĩ lại, cũng thấy mình không thể trực diện đối mặt với thứ sinh vật to đại tướng, chỉ tính tới vai đã cao gần hai mét ấy được, bản thân gã không thể tránh khỏi cặp sừng nhọn hoắt kia giống như ba anh em sói xám. Sợ rằng, phải có thân thủ như pháp sư Á La, mới dám áp sát cận chiến với con hươu này mất.

Cận chiến? Một ý nghĩ lóe lên trong óc Trác Mộc Cường Ba, nếu đã không thể áp sát đối phương tiến hành cận chiến, vậy còn tấn công từ xa thì sao? Tổ tiên loài người thời xưa yếu ớt, tốc độ hành động và phản ứng đều rất chậm, bọn họ dựa vào cái gì để chiến thắng các loài dã thú mạnh mẽ, làm thế nào có thể sống sót, sinh sôi nảy nở trong môi trường khắc nghiệt đó? Thứ nhất, là tình đoàn kết, thứ hai, chính là nhờ vào vũ khí tấn công cự ly xa!

Tổ tiên loài người đã phát minh ra cái quăng đá từ rất sớm, chỉ có điều quăng như vậy không được xa, lực sát thương cũng không lớn, chỉ có thể làm con mồi giật mình kinh hãi; thời Đồ đá cũ, con người phát minh ra lao ném, nhưng cũng bị hạn chế bởi lực cánh tay và trình độ công nghệ, khi sử dụng lao ném để săn bắn, cần phải có quyết tâm lấy mạng đổi mạng. Song, vừa nghĩ đến lao ném, trong đầu Trác Mộc Cường Ba lập tức hiện lên hình ảnh của cung tên, phải rồi, gã có thể làm một bộ cung tên. Gã hướng ánh mắt vào sương mù, con hươu lớn đó cường tráng mà dai sức như vậy, gân chân của nó chắc hẳn còn bền chắc hơn cả gân bò, chỉ là không biết cây cối ở đây có vừa chắc lại vừa có sức đàn hồi hay không mà thôi.

Con hươu chạy một lúc trong ngõ cụt, dường như cũng phát hiện ra không thể thoát được theo lối ấy, lại quay ngược trở ra, ý đồ muốn thoát khỏi hiểm địa, ba lần bốn lượt xông lên, nhưng lối ra duy nhất đã bị ba anh em sói xám chốt chặn. Hai bên một tấn công, một phòng thủ, chiến đấu suốt ngày trời, con hươu mới vừa mệt mỏi lại vừa bất cam chạy vào bên trong, ẩn mình trong sương. Đến chập tối, Sói Út gọi Trác Mộc Cường Ba về nhà, chỉ để lại Sói Hai ở lại canh chừng lối ra. Trác Mộc Cường Ba lại thêm một phen tán thưởng ba anh em sói xám giỏi tâm lý chiến. Đến chập tối, con hươu kia cũng phải nghỉ ngơi, vả lại trời tối lại càng khó nhìn hơn, cho dù nó muốn lợi dụng bóng đêm để đào tẩu, chỉ cần nhìn thấy Sói Hai hoặc nghe tiếng sói tru, nó cũng sẽ ngỡ rằng ba anh em sói xám vẫn canh chừng bên ngoài mà không dám làm bừa nữa.

Sáng sớm hôm sau, Sói Cả vẫn dẫn Sói Út và Trác Mộc Cường Ba đi tuần tra lãnh địa như thường lệ, đến trưa mới quay về để Sói Út đổi ca với Sói Hai, đến tối lại đổi thêm một lần nữa. Cứ như vậy ba ngày liền, con hươu kia chắc rằng đã chẳng còn mấy hơi sức. Đến giờ, Trác Mộc Cường Ba cũng hiểu ra tại sao hôm đầu tiên gặp lại ba anh em sói xám, bọn chúng có thể dễ dàng săn được một con hươu lớn như thế.

Đồng thời, trong mấy ngày này, nhân lúc đi tuần tra lãnh địa, Trác Mộc Cường Ba cũng thu thập mấy loại cành cây khác nhau, thử độ đàn hồi và khả năng chịu lực, cuối cùng cũng chọn được một loại, lấy dao vót cẩn thận, rồi hơ trên lửa để uốn cong; sau đó, gã lại nhặt về khá nhiều cành cây tương đối thẳng, lấy dao vót cho thẳng hơn, đều đặn hơn, rồi khoét rãnh, dùng công nghệ cổ xưa nhất để tạo ra những mảnh đá sắc nhọn buộc lên trên, cuối cùng, lại dùng vỏ cây và lá cây để làm đuôi tên. Sau đó, chỉ còn chờ gân hươu nữa là xong.

Những việc còn lại diễn ra hết sức thuận lợi, Trác Mộc Cường Ba lại kiếm được một tấm áo da mới. Tuy rằng đã bị cào rách mất mấy miếng nhỏ, nhưng sau một hồi khâu khâu cắt cắt, gã đã làm được một cái áo khoác kiểu chiết eo bó sát thân người, mặc vào hành động còn nhanh nhẹn hơn trước, không cần phải kéo theo một cái đuôi dài lượt thượt như con chim cánh cụt nữa. Trước khi ba anh em sói xám dùng bữa, Trác Mộc Cường Ba lại hỏi Sói Cả xin gân hươu. Gã đem gân hươu đi hong gió và hun trên lửa, rồi thử kéo, cảm thấy rất chắc, lực tay của gã mà cũng không thể kéo đứt được. Cuối cùng, gã lựa độ dài thích hợp, dùng dao gấp cắt ra, làm thành hai cây cung. Ngay sau đó, Trác Mộc Cường Ba bắn thử mấy mũi tên, nhận ra, chỉ cách có hơn chục bước mà mũi tên không thể ghim chắc vào thân cây nổi, chẳng rõ là do đầu mũi tên không đủ sắc bén hay lực kéo của cây cung chưa đủ mạnh. Trác Mộc Cường Ba nghĩ ngợi giây lát, bèn dứt khoát chập hai sợi dây cung vào làm một, gắng hết sức vặn xoắn. Thử lại lần nữa, thì thấy ở khoảng cách bảy chục bước, mũi tên bằng đá vẫn có thể ghim chặt vào thân cây không rơi xuống. Tuy gã vẫn chưa hài lòng lắm, nhưng ít nhất thì cũng có thể dùng tạm được rồi.

Sói Út chưa từng thấy loại cung tên nhà quê này bao giờ, lấy làm tò mò, nằng nặc đòi Trác Mộc Cường Ba đưa cho. Nào ngờ, Trác Mộc Cường Ba vừa đưa ra, nó liền gặm rịt lấy, suýt chút nữa thì ăn luôn cả dây cung, khiến gã phải vội vàng giành lại. Sói Út tò mò nhìn Trác Mộc Cường Ba cầm cung, tựa hồ muốn hỏi cái thứ đồ chơi ấy dùng như thế nào. Chỉ nghe Trác Mộc Cường Ba cười hì hì bảo: "Lần sau đi săn mày sẽ biết." Mấy ngày sau đó, gã đều bỏ công đi vót cành cây, làm đầu mũi tên đá.

Trong thời gian này, Trác Mộc Cường Ba vẫn thực hiện hô hấp thổ nạp và làm các động tác kỳ quặc Lữ Cánh Nam đã dạy, cảm thấy luồng khí trong cơ thể mỗi lúc một mạnh mẽ hơn, thứ vật chất vô hình lưu động khắp các kinh mạch dường như càng ngày càng thêm đậm đặc. Luồng khí lưu đó tụ về một điểm nào đấy trên cơ thể, sau đó dồn tích lại. Cảm giác chất chứa dồn tụ ấy dần trở nên rõ rệt hơn, đồng thời, Trác Mộc Cường Ba cũng luôn cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn, không phải là mệt mỏi ủ rũ, mà trái lại, lúc nào gã cũng thấy dư thừa tinh lực. Gã thường không kìm được, nắm chặt bàn tay lại, hoặc muốn ra chỗ trống trải không người phát tiết một phen, nhưng cần phát tiết như thế nào thì lại không ai chỉ cho gã được. Cũng có lúc gã lao vào đấm đá cây cối, hay nham thạch, phát tiết xong chỉ thấy hơi mệt mệt, nhưng cảm giác tích tụ kia vẫn không có dấu hiệu giảm bớt. Chỉ có Sói Út thấy gã xuất quyền mạnh mẽ, gió rít vù vù, liền hoan hỉ chạy theo học hỏi.

Thoắt cái đã qua mấy ngày, con hươu lớn ấy đã bị Trác Mộc Cường Ba và ba anh em sói xám tiêu hóa bảy tám phần, cũng đã đến lúc phải đi săn rồi. Ba anh em sói xám đi trước dẫn đường, Trác Mộc Cường Ba đeo cây cung tự chế, khoác theo một túi da đựng tên, sải bước chân đi phía sau.

Đầm nước kia đã thu nhỏ lại so với lần trước, cũng mấy ngày liền trời không đổ tuyết rồi, có điều bên mép nước vẫn có cỏ non, có lá cây, có đàn hươu đang thong dong tản bộ.

Đàn hươu dường như đã quên mất con hươu đực bị "mời" đi mấy hôm trước, ba anh em sói xám lại giở lại kế cũ, chẳng tốn mấy công sức đã dụ được một con hươu đực to khỏe.

Có lẽ con hươu này không táo gan bằng con hôm trước, hoặc nó vẫn còn lờ mờ nhớ được sự việc xảy ra mấy ngày trước, lần này Sói Cả và Sói Út chưa kịp khép kín vòng vây, Sói Hai cũng chưa kịp quay lại, con hươu đã nhận ra tình thế không ổn, lập tức quay mình bỏ chạy. Nhưng Sói Cả và Sói Út cũng không có vẻ gì là tiếc nuối lắm, bởi lẽ chiêu dẫn dụ rồi vây công này cũng như người ta đi câu cá vậy, mười lần được hai ba lần thành công đã là không tệ, có điều Trác Mộc Cường Ba lại cảm thấy hơi tiếc, đã gần như vậy rồi, chỉ còn vài bước nữa là đã thành công, vì vậy... gã liền kéo dây cung, tập trung tinh thần, nhắm về phía con hươu kia đang chạy. Chỉ nghe "bụp" một tiếng, đầu mũi tên bằng đá rít gió đánh "vút", tay Trác Mộc Cường Ba vẫn không dừng, lại lắp mũi tên thứ hai!

Trước khi chính thức đi săn, Trác Mộc Cường Ba đã khổ luyện bắn tên, giờ đây kỹ thuật của gã đã đạt đến mức trong vòng năm mươi bước có thể bắn trúng mục tiêu đường kính một mét. Con hươu kia thể hình cao lớn, mục tiêu rõ ràng, mũi tên lao vút đi, trúng ngay vào mông nó. Con hươu lập tức loạng choạng mấy bước, tốc độ chậm hẳn lại. Trác Mộc Cường Ba chưa kịp bắn mũi tên thứ hai, anh em nhà sói xám đã đuổi kịp, chặn đường lui của con mồi.

Trác Mộc Cường Ba lần đầu tham gia săn bắt đã lập công, Sói Cả cũng dùng đầu khẽ húc vào người gã một cái, tỏ ý rằng mình đã công nhận năng lực chiến đấu của gã. Sói Út lại càng cao hứng hơn, trong lúc vây bắt con hươu còn thừa cơ bổ lên, giật mũi tên trở về, hưng phấn giao trả cho Trác Mộc Cường Ba.

Giây lát sau, Sói Hai cũng trở về, rõ ràng là không ngờ lại thành công thêm lần nữa, nên cũng rất hào hứng. Con hươu bị trúng một tên ở mông, rồi lại bị Sói Út rút ra, máu chảy không ngừng, chạy tập tà tập tễnh, nên càng khó thoát hơn.

Chẳng ngờ, trên đường trở về lại đột nhiên có biến. Vẫn là Sói Cả phát hiện ra nguy cơ trước tiên, hai tai vểnh lên giật giật mấy cái, mũi khịt khịt liên hồi, sau đó nó khẽ rít lên, dẫn theo Sói Hai chạy một mạch về phía trước, không để ý gì đến con hươu kia nữa. Trác Mộc Cường Ba ngẩn cả người ra, khó khăn lắm mới bủa vây được con mồi này, cũng sắp về được nửa đường rồi, sao bảo đi là đi luôn như thế? Con hươu thấy có cơ hội, liền lập tức quay đầu chạy theo một hướng khác. Sói Út vốn đã chạy theo Sói Cả được một quãng, ngoảnh lại trông thấy Trác Mộc Cường Ba vẫn đang đứng đần mặt ra ở đó, liền vội vàng chạy đến kéo kéo vạt áo dài của gã, bộ dạng hết sức lo âu.

Bồi thêm một mũi tên nữa, hay là bỏ cuộc? Trác Mộc Cường Ba vẫn do dự, nhưng thấy Sói Út cuống cuồng lên như sắp phát khóc đến nơi, gã đành thở dài một tiếng, rồi chạy theo bọn Sói Cả, Sói Hai. Vừa nhấc chân lên được vài bước, đã nghe con hươu phía sau rống lên một tiếng hoảng hốt, rồi quay đầu chạy ngược về phía gã, vết thương ở chân nó dường như không đau đớn gì nữa, bốn vó guồng lên thậm chí còn nhanh hơn cả Trác Mộc Cường Ba và Sói Út.

Ngay sau đó, Trác Mộc Cường Ba nghe thấy một tiếng gầm vang động như sấm nổ giữa trời quang. Sói Út giật bắn mình, bốn chân gập lại nằm phục xuống đất, thân hình run bắn lên, kế đó liền lao vút về phía trước, tốc độ tăng lên đáng kể.

Trác Mộc Cường Ba ngoảnh đầu lại nhìn, chỉ thấy sau màn sương mờ mờ xuất hiện một cái bóng đen khổng lồ lao sầm sập về phía này, tốc độ cực nhanh. Khi đường nét của con quái vật đó dần dần lộ rõ trong sương, Trác Mộc Cường Ba bất giác ngẩn người ra, thằn lằn khổng lồ! Kẻ săn mồi siêu cấp ở tầng bình đài thứ hai, không ngờ lại xuất hiện ở nơi này! Có điều, con quái này dường như cũng ở đâu đó chạy trốn đến đây, cả cánh tay trái đều đã đứt lìa, chân cũng có vết thương, xem ra đã đói đến mức u mê đầu óc, từ đằng xa ngửi thấy mùi máu trên mình con hươu liền bất chấp tất cả lao một mạch đến đây.

Cho dù con thằn lằn khổng lồ này đã trọng thương, nhưng thể hình và sức chiến đấu khủng khiếp của nó cũng không phải thứ ba anh em sói xám có thể đối phó, muốn vây bắt loại thú khổng lồ hung dữ này, cần phải có cả một đàn sói đông đảo cùng hợp tác mới xong. Sói Cả đã ngay lập tức đưa ra phán đoán một cách lý trí nhất, từ bỏ con mồi, tranh thủ thời gian đào tẩu. Đáng tiếc, Trác Mộc Cường Ba chưa bao giờ nghe thấy nó phát ra âm thanh như thế, lẽ đương nhiên, cũng không biết đó là hiệu lệnh rút lui, nên đã chậm mất một nhịp. Vì vậy, tình thế đã hoàn toàn biến đổi.

Sói tru

Con hươu kia đã chạy vượt qua trước mặt Trác Mộc Cường Ba, khiến gã trở thành con mồi duy nhất đối mặt với con thằn lằn khổng lồ. Gã không hiểu bằng cách nào pháp sư Á La có thể đơn độc khiêu chiến với một con quái vật như thế này, gã chỉ biết mình tuyệt đối không có năng lực ấy. Vừa rồi, gã bị tiếng gầm kia làm cho giật mình, ngẩn ra giây lát, sau đó nhìn thấy con thằn lằn khổng lồ, lại kinh ngạc mất một sát na, vì vậy, đến khi gã kịp có phản ứng, trong đầu đã hiện lên một thông tin cơ hồ như chắc chắn: mình không thể thoát khỏi con quái thú này.

Con thằn lằn khổng lồ không để cho gã có thời gian suy nghĩ, hai chân nó sải ra mỗi bước phải đến cả chục mét, khoảng cách trăm mét với nó cũng chỉ bằng vài bước chạy mà thôi. Vả lại, nó đã ngửi thấy mùi con hươu ám khắp người Trác Mộc Cường Ba, cặp mắt to như cái chuông đồng cứ trợn tròn lên nhìn chằm chằm vào gã.

Sói Út đoán rằng mình cũng không chạy thoát, trong lúc chạy trốn ngoảnh đầu lại nhìn, liền trông thấy Trác Mộc Cường Ba đối mặt với con thằn lằn khổng lồ đang lao sầm sập đến mà vẫn đờ ra, không lùi không tránh, nó vội dừng sững lại, phát ra một tiếng hú thê lương, quay đầu lao ngược trở lại, miệng gầm gừ sủa váng lên như một con chó hoang.

Khi Trác Mộc Cường Ba hiểu rằng mình không thể chạy thoát được, liền lập tức đưa ra phán đoán, đằng nào thì cũng không thoát, vậy thì liều mạng một phen, dẫu thế nào thì cũng phải tranh thủ cho ba anh em sói xám thêm chút thời gian để tháo chạy. Trong khoảnh khắc sinh tử sống còn ấy, gã đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường, luồng khí đã tích tụ lại trong cơ thể trong giây lát đã lan tỏa khắp châu thân, tuần hoàn không ngừng nghỉ. Gã dường như trông thấy rõ ràng tuyến đường chạy và từng động tác nhỏ nhặt nhất của con thằn lằn khổng lồ, đồng thời còn nghe thấy những âm thanh trước đây gã chưa từng nghe thấy, các lỗ chân lông đóng chặt, đến cả hơi thở cũng ngừng lại, nhịp tim bình ổn, mạnh mẽ dị thường. Lắp tên, giương cung, căng dây, bản thân Trác Mộc Cường Ba cũng không biết từ lúc nào động tác của mình lại trở nên nhịp nhàng, nhanh nhẹn đến thế. Gã nín thở, nhưng không hề có cảm giác bức bối khó chịu, bàn tay trầm ổn, kéo dây cung phát ra những tiếng "cót két cót két". Trác Mộc Cường Ba định đợi con thằn lằn khổng lồ tiến vào phạm vi năm mươi bước mới buông tên, mục tiêu là: mắt phải của con quái vật.

Gã nghe thấy tiếng sủa của Sói Út, nhưng lại dường như ở rất xa xôi, toàn bộ tầm nhìn của gã, chỉ còn lại có mình con thằn lằn khổng lồ đó. Đúng lúc con thằn lằn bước vào phạm vi năm mươi bước chân xung quanh gã, bỗng nghe "rắc" một tiếng, dây cung chưa đứt, nhưng thân cung đã không chịu nổi lực kéo khủng khiếp của Trác Mộc Cường Ba, gãy ra làm đôi. Trác Mộc Cường Ba ngớ người, nhưng không còn thời gian suy nghĩ nữa, gã chửi thầm một tiếng, rồi ném luôn cây cung vào con thằn lằn, kế đó không lùi mà tiến, xông thẳng đến trước mặt con thằn lằn. Lúc này, khoảng cách giữa gã và nó chỉ còn khoảng ba chục mét.

Trác Mộc Cường Ba thoát ra khỏi cảnh giới tâm linh tĩnh lặng không để ý gì đến thế giới bên ngoài vừa nãy, nghe tiếng kêu của Sói Út, mới biết thì ra con sói ở gần mình đến vậy, nhưng gã cũng không kịp cảnh báo gì Sói Út, chỉ hít mạnh một hơi, tăng tốc tiếp tục lao lên.

Con thằn lằn khổng lồ cũng không thể ngờ, con mồi bé nhỏ trước mặt dám xông thẳng về phía mình, định ghìm bước chân, nhưng đà lao vẫn không hề giảm bớt, lại chạy thêm hai ba bước nữa. Trác Mộc Cường Ba nhằm đúng cơ hội đó, ngả người trượt tới. Đồng thời, Sói Út cũng từ sau lưng gã uốn cong thân nhảy vọt lên không.

Con thằn lằn muốn há miệng đớp lấy Trác Mộc Cường Ba, nhưng lại liếc thấy Sói Út nhảy lên cao, tư thế tựa như muốn tự chui đầu vào miệng mình, vậy là, nó vừa muốn cúi xuống nuốt chửng Trác Mộc Cường Ba, lại vừa muốn ngẩng lên đón lấy Sói Út, thoáng ngần ngừ do dự. Nhân cơ hội ấy, Trác Mộc Cường Ba lướt thân qua bên dưới cằm con quái thú, trượt vào giữa hai chân nó, chỉ ngửi thấy mùi tanh thối nồng nặc trong miệng nó xộc lên nhức cả óc. Đồng thời, Sói Út cũng nhảy vọt qua đầu con thằn lằn, dùng thân mình húc mạnh vào mắt địch thủ. Một người một sói, phối hợp cực kỳ ăn ý, tựa như đã diễn luyện vô số lần rồi vậy.

Con thằn lằn bị đau "oào" lên một tiếng, đầu ngẩng cao, đang chuẩn bị đại khai sát giới, bỗng thấy một cảm giác kỳ dị từ một vị trí nào đó trên cơ thể lan tỏa khắp toàn thân, trọng tâm bắt đầu nghiêng sang bên trái. Nó vẫn chưa hiểu rõ là chuyện gì, loạng choạng bước mấy bước, sau đó, chân khuỵu xuống, thân hình đổ vật ra đất đánh "rầm".

Trác Mộc Cường Ba ở chỗ đuôi con thằn lằn đứng lên, nhanh chóng lùi lại mấy bước, tránh để cái đuôi to tướng ấy quét phải, đồng thời, phương pháp hô hấp đặc biệt kia cũng khiến gã nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng căng thẳng hồi hộp. Chân phải con thằn lằn đã không thể đứng lên được nữa, nhát dao ấy là tác phẩm của Trác Mộc Cường Ba. Lúc bắt đầu chạy lao lên phía trước, gã đã cầm sẵn con dao trong tay. Gã không ngờ con thằn lằn ấy sém chút nữa đã đớp được mình, vốn định vung dao đâm vào vòm họng nó, nhưng phản ứng không kịp. Vừa khéo, ngay sau đó gã lại trượt qua giữa hai chân con thằn lằn, liền giơ ngang cánh tay, nắm chặt con dao Thụy Sĩ. Lớp da con thằn lằn vốn rất dày, với sức Trác Mộc Cường Ba sợ rằng khó mà cắt đứt được, nhưng đà lao của con quái thú lại rất lớn, gã chỉ cần nắm chắc con dao, đợi nó tự đưa chân qua là được.

Dao Thụy Sĩ sở dĩ nổi tiếng thế giới, chính là vì chất thép và độ sắc của chúng. Con dao này đã trải qua ba đời chủ, sử dụng mấy chục năm, vậy mà vẫn giữ nguyên độ sắc bén không thua gì dao cạo. Khoeo chân của con thằn lằn này cũng giống như khoeo chân người, chỉ có da bọc xương, không có cơ thịt, nhát dao rạch qua lớp da bên ngoài, cắt đứt gân chân, thậm chí còn lia qua cả chỗ khớp xương. Nếu không phải Trác Mộc Cường Ba cầm chắc tay, đà lao của con thằn lằn hẳn đã làm xương cổ tay gã gãy lìa rồi.

Bị đứt gân khoeo, một chân của con thằn lằn khổng lồ coi như đã tàn phế, con quái vật đen đủi ấy vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, mắt thấy con mồi ngon đã sắp đến miệng, lại đột nhiên bị Sói Út húc cho nổ đom đóm mắt, tiếp sau đấy thì chẳng thể nào đứng dậy được nữa.

Con thằn lằn điên cuồng vẫy đuôi, vung vẩy móng vuốt, lăn lộn dưới đất làm bụi bay mù mịt, nhưng chỉ như con cá trạch rời khỏi đầm nước, giãy giụa rất ghê nhưng chẳng thể nào đứng lên nổi. Trác Mộc Cường Ba chạy ra xa chỗ con thằn lằn, tìm Sói Út ôm nó vào lòng, khẽ hỏi: "Này, không sao chứ?" Gã hiểu rõ, nếu không có Sói Út hỗ trợ, bản thân gã không thể nào dồn hết toàn lực tấn công, nói không chừng đã bị con thằn lằn kia đớp trúng rồi. Nhớ lại tình cảnh của Triệu Trang Sinh lúc trước, gã bất giác lạnh hết cả người, lần này có thể coi như giáo sư Phương Tân và Sói Út đã hợp lực cứu lấy tính mạng gã.

Sói Út cứ khịt khịt mũi liên hồi, lúc Trác Mộc Cường Ba cúi xuống nhìn nó, bỗng phát hiện ra ánh mắt Sói Út nhìn mình đã hoàn toàn thay đổi, nửa cái đuôi còn sót lại cứ vẫy lia lịa, miệng không ngừng phát ra những âm ngắn "Khi khi khi..." Trác Mộc Cường Ba buông Sói Út ra, nó liền chạy tót đến bên cạnh con thằn lằn khổng lồ, vòng xung quanh mấy vòng, sau đấy lại quay trở về, nhảy chồm lên vai gã. Trác Mộc Cường Ba cảm nhận được niềm hân hoan của Sói Út, liền ôm chặt lấy nó xoay hai vòng, vui vẻ nói: "Đúng rồi, đúng rồi, chúng ta đã hạ được con quái vật ấy rồi."

Sói Út chạy khỏi lòng Trác Mộc Cường Ba, lại đến chỗ con thằn lằn khổng lồ xem xét, quay đi quay lại mấy lần liền, tựa như không tin họ thực sự đã khiến con quái vật đáng sợ ấy không đứng dậy nổi. Bàn tay cầm con dao của Trác Mộc Cường Ba vẫn đang run lên khe khẽ, gã cũng không dám tin, nhát dao ấy lại có thể khiến con thằn lằn kia không đứng dậy nổi. Đúng lúc này, gã nghe thấy tiếng tru của Sói Út, tiếng tru tập hợp của đàn sói, đây là tiếng kêu vang xa nhất, lảnh lót nhất, độc đáo nhất của loài sói, tuyệt đại đa số mọi người, cho dù chưa từng gặp một con sói nào, cũng biết được đây là tiếng sói tru. Chẳng những vậy, người châu u còn trực tiếp dùng tiếng kêu này để đặt tên cho loài sinh vật này nữa (wolf).

Trong ngôn ngữ của loài sói, đây cũng là cách biểu đạt Trác Mộc Cường Ba quen thuộc nhất, gã liền dồn tụ hơi xuống bụng, lồng ngực rung lên, hòa với tiếng tru của Sói Út, hai âm vực một cao một thấp, lan đi thật xa. Đã lâu lắm rồi Trác Mộc Cường Ba không thỏa sức hú vang như vậy, vừa cất tiếng, tức thì cảm thấy cảm giác uể oải khó chịu dồn tích trong cơ thể được giải phóng ra ngoài một phần đáng kể, luồng sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể lại bắt đầu chuyển động cuồn cuộn. Tiếng hú của gã mỗi lúc một cao vút, mỗi lần hú lên, dường như sức lực bên trong cơ thể lại tăng thêm một phần, cuối cùng không ngờ đã lấn lướt khiến tiếng hú của Sói Út hoàn toàn chìm lấp, không nghe thấy nữa. Đến khi Trác Mộc Cường Ba đã ngưng hú rồi, toàn bộ tầng bình đài thứ ba cơ hồ như vẫn rung lên, tiếng vọng vang vang trên không trung mãi hồi lâu sau mới dứt hẳn.

Sói Cả và Sói Hai vốn chạy chưa xa lắm, nghe thấy tiếng hú đầu tiên liền dừng bước, nhưng tiếng hú liên miên bất tuyệt sau đó là chuyện gì vậy? Sói Cả cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ, nghe tiếng thì hình như là A U Chang, nhưng tiếng hú chấn động cả sơn lâm, khiến núi non đều phải run rẩy ấy, hào hùng như thế, oai nghiêm như thế, A U Chang có thể phát ra được tiếng hú ấy hay sao?

Ở một góc khác của tầng bình đài thứ ba, một đám lính đánh thuê phục sức giống hệt nhau đang lần mò đi trong sương mù, đột nhiên, một luồng khí lạnh lan tỏa như cơn sóng chạy khắp thân thể từng tên lính đánh thuê một. Đám người từng trải qua vô số chiến trận này ít nhiều đều cảm thấy có gì đó là lạ. Khafu dừng lại, vẻ mặt thoáng hiện lên nét kinh hãi, nhìn Merkin và Soares hỏi: "Nghe thấy gì không?" Sau đó, ba người đều khe khẽ gật đầu, Merkin lớn tiếng gọi: "Nhạc Dương, phân tích sóng âm đi!"

Nhạc Dương kéo phéc mơ tuya trên ba lô của Max đang đi đằng trước một cái, máy tính liền lộ ra, sẵn sàng sử dụng. Anh nhanh nhẹn cắm đầu jack thu âm vào, trên màn hình lập tức xuất hiện biểu đồ dạng sóng và âm thanh mẫu được khuếch đại, chỉ nghe tiếng hú đó tựa như sấm trên chín tầng trời, tiếng này chưa dứt, tiếng sau đã cất lên, thấp thoáng toát lên một khí thế như dời non lấp biển.

Merkin mừng rỡ nói: "Sói đấy, lần này thì hay rồi, Kahn, sói đấy."

Soares chỉ cười khổ lắc lắc đầu: "Cách chúng ta còn xa lắm, từ đây không gọi được nó đâu." Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng y lại thầm nhủ: "Đúng là sói không chứ? Tiếng hú kéo dài thế này, vậy thì con sói đó phải lớn chừng nào chứ? Lẽ nào là Lang vương? Tiếng tru tập hợp lớn như vậy, chắc không phải nó muốn triệu tập tất cả các đàn sói trên tầng bình đài thứ ba này đến đấy chứ?" Nghĩ tới đây, y không khỏi thấy lạnh cả người.

Merkin lập tức hạ lệnh: "Nhanh lên, đi theo hướng sóng âm truyền đến." Cuối cùng y cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, có sói thì tốt rồi, có sói thì tốt rồi. Nhớ lại mấy ngày trước, Khafu tức giận hầm hầm đến tìm y, nói rằng đám lính đánh thuê đang xì xào bàn tán, bảo bọn họ vốn không tiến thêm được bước nào, mà chỉ đi vòng vòng trong sương mù. Lúc ấy, Merkin đúng là một phen kinh hãi, khó khăn lắm mới dẹp yên được vụ việc. Nghĩ tới đây, y bất giác liếc nhìn Nhạc Dương một cái, nhưng không nói gì, chỉ thúc giục cả bọn nhanh lên, nhanh lên nữa.

Phía sau bọn Merkin một quãng, Lữ Cánh Nam đang chống gậy gỗ, đột nhiên dừng lại, không khí đưa đến những âm thanh rất nhỏ, gần như không nghe thấy được, nhưng thính giác nhạy bén của cô vẫn phát hiện ra khí thế hào hùng ẩn chứa bên trong đó. Cô lắng nghe sức sống cuồn cuộn tuôn trào trong tiếng hú ấy, thầm đưa ra phán đoán bước đầu: "Đây

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện