Lãnh Cung Hoàng Hậu

Quyển 3 - Chương 66: Phiên ngoại 26: Nhàn sự



Vì hài tử của Diệp gia, Nô nhi cực lực tranh đấu với Sa Hận Thiên, nếu không phải đã biết năm đó Sa Hận Thiên là dạng nam nhân gì, ta cơ hồ tưởng rằng hắn là 1 người vô cùng hẹp hòi, làm gì có phải là người sủng nữ nhân của mình như vậy

Cho đến cuối cùng, Sa Hận Thiên cũng không nhượng bộ, nhưng thật ra cũng tốt, Nhạc Nhạc rốt cục đã bỏ nhà ra đi, đi theo hài tử kia. Nói là muốn ở cùng với nữ nhân mình yêu mến, không bao giờ chia lìa. Làm cho Diệp Tiểu Hạ tức giận đến mức giơ chân! Sa Hận Thiên thì tóc bạc mọc cả đầu! Sau đó, Nô nhi liền dùng bồ câu đưa tin, bảo các nàng đem bọn nhỏ đến Phượng Hoàng cốc

Ngày ta vẫn không muốn tới rốt cục đã tới. Tuyết thành Tam công tử mang theo phu nhân của hắn, mang theo nữ nhi của hắn tới Phượng Hoàng cốc. Ta chau mi! Xem ra hắn đã từ bỏ việc tranh giành nữ nhân của ta, nhưng hài nhi thì không

Ta đứng ở ngoài cốc, nhìn chằm chằm vào mắt hắn. Hắn thoáng chau mi, chắp tay nói “Đường lão gia!”

Ta thoáng giật mình, thiếu chút nữa là phì cười “Ta bây giờ rất già sao? Đường lão gia?  Gọi là Đường thiếu gia!”

Hắn thoáng giật mình, sau đó lớn tiếng nói “Đường thiếu gia!”

“Các ngươi đã tới rồi thì xin mời vào Mai lâm” Ta lui sang 1 bên, thủ thế mời với hắn! Hắn thoáng giật mình, lúc này mới nói với nữ nhân bên cạnh 1 câu gì đó, nữ nhân đó gật đầu, hắn được sự đồng ý của nàng, lúc này mới chậm rải tiêu sái đi vào

Tất cả hài tử của Diệp gia đều ở bên trong rừng mai! Ta xem hắn làm thế nào mà tìm! Ta thầm cười lạnh! Lúc này, đồng tính với hắn chính là tàn nhẫn với chính mình! Hắn muốn đem hài tử về sao? Hài tử đã quen ở bên cạnh ta rồi, đem bọn chúng đi, bọn chúng không thương tâm, nhưng ta thì có!

Nghĩ đến hai hài tử, trong lòng ta không khỏi thấy thương cảm. Nếu như hắn tìm được hai bọn chúng thì nên làm gì bây giờ? Hay là phải thật sự đưa hài tử cho hắn sao? Ta không khỏi cảm thấy sợ hãi! Cho tới bây giờ, ta mới phất hiện, ta cư nhiên đã sớm coi 2 bọn chúng như hài tử của chính mình

Không có phụ mẫu nào vì nhà đông con mà đem hài tử tặng cho người khác. Nô nhi sinh hài tử cho hắn đã làm cho ta chết khiếp, trên thực tế, ta cũng quả thật rất để ý, nhưng là, bây giờ nghĩ lại thật là quá buồn cười

Hắn và Nô nhi chưa bao giờ là vợ chồng thật sự! ta thống khổ cái gì! Người bị tổn thương cho tới bây giờ đều là hắn! Người chính thức có được Nô nhi là ta! Cho tới bây giờ cũng chỉ có ta mà thôi

Nữ nhân đó cúi đầu, nhỏ giọng khóc. Nữ oa vỗ vỗ sau lưng nữ nhân đó, lớn tiếng nói “Mẫu thân! Đừng khóc!”

Ta cau mày, nữ nhân này cũng rất thương tâm đây! Yêu 1 nam nhân vĩnh viễn cũng không yêu mình! Tư vị này hẳn là khó chịu đến cỡ nào a! “Hay là xin mời Tuyết phu nhân và Tuyết tiểu thư vào Phượng hoàng cốc nghỉ ngơi! Ta nghĩ Tam công tử rất nhan sẽ tìm thấy! sau hôm nay, sự chú ý của Tuyết Tam cộng tử liền chỉ thuộc về 1 mình phu nhân rồi!”

Nàng nâng mắt, nhỏ giọng nói “Thật sao? Thật sao? Hắn trước đây yêu Diệp Nhận Hỷ, ta biết, nhưng là, bây giờ hắn lại yêu Diệp Dược Nô! Ta cũng biết! Vốn chính ta đã lựa chọn 1 con đường không lối thoát, ta không thể oán hắn

Ta hừ lạnh! Thỏa mãn cái gì! Người thỏa mãn không phải là hắn sao? Hay là định nghĩa của nữ nhân không giống nam nhân? Lấy 1 nam nhân không thương mình mà cũng thỏa mãn

Này! Nữ nhân! Có muốn biết địa vị của ngươi trong lòng hắn không?” Ta lạnh nhạt nói

Nàng thoáng giật mình, nhỏ giọng nói “Như thế nào có thể! Trong trái tim hắn không có chỗ cho ta!”

Ta lắc đầu “Có biện pháp! Cứ tin ta!” Tốt xấu cũng xem như là đệ muội của ta, so với việc suốt ngày sợ hắn cùng Nô nhi nối lại tình cũ, chi bằng hợp tác tình cảm cho phu thê hắn

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Quả nhiên, nữ nhân luôn có lòng tham! Chưa có ai nguyện ý chờ đợi người khác cả đời

“Ngươi vào Phượng Hoàng cốc! Viết 1 phong thư, nói với hắn, ngươi không chịu đựng được nữa, quyết định rời đi! Xem hắn ở đây tìm hài tử hay là đuổi theo ngươi!” Ta lớn tiếng nói

Nàng thoáng giật mình “Cái gì có thể được không? Ta… Ta…!”

“Yên tâm đi! Chỉ cần hắn có chút thích ngươi thì sẽ đuổi theo ngươi! So với việc theo đuổi giấc mộng không thực tế, không bằng quý trọng người trước mắt! Hắn là 1 người thông minh, ta tin hắn sẽ minh bạch đạo lý đó!” ta nhẹ nhàng nói

Nàng trầm mặc 1 hồi lâu, nhỏ giọng nói “Nếu như hắn không đuổi theo, vậy làm sao bây giờ?”

“Vậy thì quên đi! Tự mình quay về Tuyết thành! Đến lúc đó, nói rằng ta đem các ngươi đuổi về, bức ngươi viết phong thư đó! Hắn sẽ không trách các ngươi!” Ta lớn tiếng nói, cảm thấy kế hoạch này thật sự rất hoàn mĩ

Nàng suy nghĩ 1 lúc, 1 hồi lâu mới nói “Thế thì làm như vậy!” Dứt lời, liền cùng hài tử theo ta vào Phượng Hoàng cốc

Tuyết Tam công tữ còn đang ở trong Mai lâm tìm hài tử, ta cũng đã vẽ đường cho thê tử của hắn! Ngươi nói người làm đại ca như ta quá nhiều chuyện! cư nhiên ngay cả chuyện này mà cũng quản! Quả nhiên là gần đây ăn no, không có việc gì làm! Không thể làm gì khác hơn là tự mình tìm trò vui

Ta cầm bức thư đi tìm hắn! Mời tiến vào Mai lâm thì đã thấy cả trăm tiểu hài tử chạy loạn khắp nơi

“Tuyết Tam công tử! ngươi ở đâu! Nghe ta nói đây, ra đây đi! Tình hình khẩn cấp! Nhanh lên 1 chút” Ta ngửa mặt lên trời, hét lớn

Tuyết Tam công tử ở phía xa xa đáp ứng, liền phân hoa phất liễu lại đây, nhìn thấy ta liền nói “Chuyện gì? Đương thiếu gia!”

Ta cau mày, đưa bức thư cho hắn “Phu nhân đã đi rồi! đây là nàng đứa cho ngươi!”

Hắn lạnh lùng, 1 hồi lâu mới nói “Nàng ấy về trước cũng tốt!” dứt lời, liền cất bức thư vào trong lòng, đúng là cũng không thèm liếc mắt nhìn 1 cái!

“Cái kia… ta thấy lúc phu nhân viết bức thư này, hình như bộ dáng rất thương tâm! Ngươi thật sự không nhìn xem sao?” Ta đi theo bên người hắn, nói

Hắn chau mi, “Nàng thấy ta đến tìm hài tử, vốn là mất hứng, có thể có chuyện gì! Chuyện gì cũng không thể cản trở ta tìm hài tử!” Dứt lời, hắn liền cúi người đi vào Mai lâm

Hình như! Hảo tâm làm chuyện xấu! Phản ứng của nam nhân này không giống như ta tưởng! Hay là hai mẫu tử kia thật sự đáng thương như vậy! 1 chút cũng không chiếm được 1 chỗ đứng trong tim hắn?

Việc này, ta cũng có trách nhiệm! nếu hắn phát hiện phong thư đó là do ta xúi giục, không biết sẽ có vẻ mặt gì

Đáng chết, đáng chết a! Ta hắn đã lộ sơ hở! Lâu quá không tính kế người khác, lần đầu ra tay liền thất thủ rồi! Vì uy danh trọng chấn của ta, ta quyết định, chuyện của bọn họ, ta phải xen vào rồi

Chuyện của bọn họ khó khăn hơn với trong tưởng tượng của ta 1 chút! Vấn Hiên căn bản không quá yêu thích nàng! Hắn cứ đi qua đi lại trong Mai lâm để tìm bọn nhỏ, nhiều hài tử như vậy, như thế nào có thể tìm được! Ta rốt cuộc cũng đã hiểu rõ cái gì gọi là mò kim đấy biển! Nô nhi ra cho hắn 1 nan đề [đề tài khó khăn] này là muốn hắn chết tâm, ai ngờ hắn không những không chết tâm, mà còn càng thêm tích cực! Lại còn đem lão bà với hài tử của mình ném sang 1 bên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện