Đấu La Đại Lục

Chương 3: Đấu La đại lục (3)



Dị giới Đường Tam(tam)

Dịch giả: Yêu Sinh Hận

Đường Tam gật đầu, nghề nghiệp thợ rèn này không thể nghi ngờ là thích hợp nhất để hắn rèn ám khí, "Ba ba, ngươi lớn tuổi rồi, qua vài năm nữa, chờ ta lớn một chút, ngươi sẽ dạy ta đánh tạo công cụ, để ta làm thay công việc của ngươi nghen."Trước kia công việc hắn làm đều là rèn ám khí tinh vi nhất, ngược lại những loại đơn giản nhất thì lại không biết. Đường Hạo thoáng có chút thất thần, thì thào nói: "Thợ rèn, tựa hồ cũng rất tốt."Kéo qua một cái ghế cũ, hắn trực tiếp ngồi xuống trước mặt khối sắt nọ rồi nói: "Tiểu Tam, ngươi nói cho ta biết, thợ rèn như thế nào mới là thợ rèn tốt nhất."

Đường Tam suy nghĩ một chút, nói: "Thợ rèn có thể làm ra thần khí, hẳn là thợ rèn tốt nhất."Hắn từng nghe người trong thôn nói qua, ở thế giới này có thần khí tồn tại, mặc dù hắn không biết thần khí rốt cuộc là cái gì. Nhưng có một chữ thần hẳn là rất tốt.

Đường Hạo trong mắt hiện lên một tia đùa cợt, "Thần khí? Tiểu Tam cũng biết đến thần khí. Vậy ngươi nói cho ta biết, thần khí dùng cái gì để làm ra? "

Đường Tam không chút nghĩ ngợi, nói thẳng: "Đương nhiên chỉ dùng tài liệu tốt nhất."

Đường Hạo vươn một ngón trỏ lắc lắc trước mặt Đường Tam, "Nếu ngươi muốn làm một thợ rèn hợp cách, nhớ kỹ ta nói, dùng cao đẳng tài liệu rèn thần khí, đó không phải là thợ rèn tốt nhất, nhiều nhất chỉ là một "hợp thành giả" (người lắp ráp). Dùng sắt thường làm ra thần khí, mới là "Tượng Thần" (thợ thần – cái này trong Tinh Thần Biến cũng có nói qua rùiJ)."

"Dùng sắt thường làm ra thần khí? "Đường Tam có chút giật mình nhìn Đường Hạo. Ngày thường, Đường Hạo rất ít cùng hắn nói chuyện, hôm nay xem như đã là hôm nhiều nhất.

Đứng thẳng lên, Đường Hạo chỉ sang phòng bên kia có một khối đại thiết năm mươi phân vuông, "Muốn trở thành một thợ rèn, cùng ta học rèn. Vậy, ngươi dùng "chùy tử" (công cụ rèn – búa rèn)...trước đập nó một vạn lần, mới có tư cách này."

Đó là một khối sắt thường, trong đó bao hàm rất nhiều tạp chất, so với khối thiết mẫu kia kém hơn không biết bao nhiêu lần.

"Bây giờ, ngươi còn có thể thay đổi chủ ý."Đường Hạo nhàn nhạt nói, đã chuẩn bị trở về nhà trong tiếp tục ngủ.

"Ba ba, ta nguyện ý thử xem."Đường Tam thanh âm thanh thúy mà bình tĩnh, nhưng bao hàm sự kiên định.

Đường Hạo có chút ngoài ý muốn nhìn về phía hắn, "Tốt."Vừa nói, hắn đi qua, đem khối đại thiết nọ ôm lấy, trực tiếp đặt ở cạnh ống bễ bên trong hỏa lò, chỉ cần thổi lửa lên, có thể đối với nó tiến hành rèn.

Làm xong điều này, Đường Hạo trở vào nhà trong đi ngủ.

Đường Tam là một người có tâm chí kiên định, nếu không, hắn cũng không thể dựa vào một tấm tàn phá đồ chỉ chế tạo được Phật Nộ Đường Liên, Đường Môn tối cao cơ quan loại ám khí, nó hao phí của hắn đến mười năm thời gian.

Thổi lửa lên, khởi động ống bễ, hắn bắt đầu công việc của mình.

"Hô hô hô hô" tiếng ống bễ vang lên, lửa từ trong lò toát ra, đốt lên khối đại thiết, mặc dù Đường Tam cũng chưa học rèn, nhưng hắn thường xuyên xem Đường Hạo đánh tạo nông cụ, quá trình vẫn còn biết.

Sau khi khối sắt đã dần dần được thiêu đỏ, hắn đem thiết chùy Đường Hạo ngày thường vẫn dùng, đặt ở trên mặt đất, loại chùy cán dài này thậm chí so với hắn còn muốn cao hơn vài phần, bình thường hài tử năm, sáu tuổi căn bản không có khả năng cầm được, lại càng không nói là huy vũ nó để rèn liễu.

Nhưng Đường Tam vẫn đem nó cầm lên, Huyền Thiên Công nội lực vận toàn thân, mặc dù chưa đột phá đệ nhất trọng, nhưng hắn cũng đã có khí lực của người trưởng thành.

Đương, thiết chùy cùng khối sắt va chạm, phát ra một tiếng thanh thúy thanh âm, đây là Đường Tam lần đầu tiên đập xuống, cũng coi như vén tấm màn về rèn.

Trong phòng, Đường Hạo đang nằm trên giường chuyển thân, mặc dù hắn nhắm mắt lại, nhưng trên mặt thần sắc lại có vài phần kinh ngạc, thì thào, "Cư nhiên cầm được chùy, trời sanh thần lực sao? "

"Đương đương đương đương" Âm thanh trong lò rèn bắt đầu vang lên, Đường Hạo cùng Đường Tam phụ tử bắt đầu tiếp tục cuộc sống bình thản của bọn họ, chỉ là bất đồng là, từ ngày này bắt đầu, Đường Hạo chuẩn bị Đường Tam một cái hỏa lò trong phòng, để hắn chính mình rèn khối sắt nọ. Hắn không có chỉ điểm Đường Tam nửa câu, nhưng cũng từ ngày này bắt đầu, Đường Hạo rượu uống ít đi một chút, trong nhà thực vật cũng nhiều hơn một chút.

Rèn tuyệt đối là một quá trình buồn tẻ và mệt nhọc, nhưng Đường Tam lại đem nó trở thành quá trình ma luyện đối với thân thể mình. Đã qua mười một ngày, hắn thủy chung vẫn đang đếm số lần đập, muốn huy động thiết chùy, bằng vào lực lượng của thân thể hắn là không cách nào làm được, phải có Huyền Thiên Công phụ trợ.

Hắn toàn bộ công lực, ước chừng đủ huy động tầm một trăm chùy, mỗi khi công lực tiêu hao hầu như không còn, hắn liền khoanh chân ngồi dưới đất khôi phục, nội lực khôi phục đủ liền lập tức tiếp tục rèn.

Đây không chỉ là thân thể rèn luyện, lặp đi lặp lại tiêu hao, khôi phục, đối với hắn Huyền Thiên Công cùng ý chí cũng là một loại ma luyện rất tốt. Đáng tiếc chính là, Huyền Thiên Công đệ nhất trọng bình cảnh lại như là bích lũy "kiên bất khả tồi" (vững chắc không thể phá hủy), Đường Tam tu luyện không phải không khắc khổ, hắn thiên phú cũng đủ, nhưng chỉ là không có cách nào đột phá tiến vào đệ nhị trọng.

Nhưng hắn đích rèn luyện cũng không uổng phí, mặc dù Huyền Thiên Công không thể đột phá, nhưng cỗ nội lực lại theo hắn quá trình hắn rèn khối sắt kia mà trở nên càng thêm cứng cỏi, tốc độ khôi phục tựa hồ so với trước kia cũng nhanh hơn một điểm.

Mười một ngày trôi qua, Đường Tam đã đánh ra hơn tám ngàn chùy, khối sắt không ngừng nhỏ đi, đã không được một phần ba thể tích ban đầu. Thân thể rèn luyện cùng thực vật tăng nhiều, hắn thân thể trở nên tráng kiện hơn vài phần, phảng phất có một cỗ khí lực phát ra từ trong cơ thể từ từ rót vào cơ thể hắn, làm hắn trong quá trình không ngừng rèn, nội lực tiêu hao từ từ giảm thiểu. Mà trong khi toàn bộ nội lực trợ giúp, lực lượng cũng tăng lên rất nhiều.

Khi hắn nện xuống một ngàn chùy đích, khối sắt nọ cũng đã xuất hiện biến hóa nhất định, nhỏ đi một vòng, mặc dù đang bị lửa thiêu đỏ bừng, nhưng cũng mơ hồ có thể thấy, tạp chất bên trong tựa hồ giảm bớt rất nhiều.

Bách luyện thành cương, từ này xuất hiện trong đầu Đường Tam, điều này càng thêm kiên định quyết tâm hoàn thành một vạn chùy của hắn. Mà khoảng cách đến mục tiêu này cũng đã rất gần.

Đường Tam kiên trì làm Đường Hạo rất kinh ngạc, vì hắn xem ra, cho dù là con trai mình trời sanh thần lực, cũng không thể kiên trì quá ba ngày. Cán thiết chùy để dễ dàng làm thì rất thô, không ngừng huy động, cùng bàn tay cọ xát, tất nhiên sẽ mang đến cho bàn tay thương tổn rất lớn. Nhưng hắn lại phát hiện, Đường Tam mặc dù cật lực rèn, nhưng đôi tay nhỏ bé non nớt kia nhìn qua không có gì biến hóa. Thậm chí ngay cả một cái thủy phao (phồng nước) cũng không có nổi lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện