Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 17



“Ài, thằng nhóc này anh chưa nói xong ---”

Mộ Cẩm Đình la ở phía sau.

Thằng nhóc này lại muốn bày trò gì?

“Xin lỗi, tôi không muốn nhảy!”

Lễ phép từ chối nam nhân nhiệt tình thứ n, Hạ Băng Khuynh cảm thấy dãy xếp hàng nhàm chán đến đâu.

Đây căn bản như là buổi xem mắt biến thể của cô.

Nữ sinh liều mạng ăn diện, nam sinh liều mạng biểu đạt, càng khiến người chấn động hơn, đã có ít người ở nơi tối ôm eo khoác vai, ôm ôm ấp ấp, phát triển quá nhanh rồi không?

Nhìn thời gian, sắp 10h rồi.

Cơm tối chưa ăn, đói muốn chết.

Vẫn là về thôi.

Hạ Băng Khuynh từ ghế đứng dậy, nhìn 4 phía, tìm hình bóng Tiêu Nhân.

“Xin chào!”

Bên tai truyền đến tiếng nam sinh.

Lòng Hạ Băng Khuynh cảm thấy phiền, quay đầu nhìn, lần này là nam sinh cao lớn, 2 bên mặt đầy mụn rất khủng bố, môi đặc biệt dày, căn bản nhan sắc rất tệ, nhưng lại mặc áo sơ mi xanh dạ quang chói mắt.

Mụn đầy mặt đó mỗi giây phút đều dấy lên bệnh sợ lỗ của cô.

“Tôi là Ngô Nghị, có bạn trai chưa?” Hắn còn rất tự tin hỏi, biểu diễn bản thân.

Hạ Băng Khuynh dừng 2 giây, có điều kiện trả lời: “Có rồi!”

Nam sinh ngây người, nhất thời không biết tiếp lời.

“Tạm biệt!” Hạ Băng Khuynh nhân lúc hắn đang ngơ, nhanh chóng rời khỏi.

Loại nam nhân cảm thấy mình rất tốt đẹp là loại khủng bố nhất, cô nếu uyển chuyển tí, hắn căn bản không nghe hiểu.

Ra xếp hàng, Hạ Băng Khuynh gửi tin qua Wechat cho Tiêu Nhân, nói là cô đi trước, kêu cô cũng đừng về muộn quá!

Sân trường ban đầu, có hàn ý.

Đi ra 1 đoạn đường, Hạ Băng Khuynh nhạy cảm cảm thấy có người theo sau.

Là cùng đường hay kẻ theo dõi?

Tim cô lập tức căng thẳng.

Vì nếu là vế sau, tối trường vắng, cô nên kêu hay nên chạy, kết quả chỉ có đánh rắn động rừng, nhưng nếu không làm gì, hắn sẽ tìm cơ hội xuống tay.

Trước mặt, là rừng trúc.

Cự ly không xa, xuyên qua cần mấy phút, nhưng đối với Hạ Băng Khuynh, là mạo hiểm lớn.

Cô nhẹ quay đầu, nhìn bóng dưới đất.

Càng ngày càng gần.

Nhanh chóng ra quyết định, chạy nhanh về trước, vừa cởi giày mình, quay lưng đập về sau, nghe tiếng kêu thảm, cô thành công chặn tốc độ của hắn, lại tiếp tục chạy nhanh về trước mấy trăm mét.

“Đàn em---”

Nam sinh phía sau kêu, hai tay bắt lấy giày cô đập qua, đuổi theo Hạ Băng Khuynh không tha.

Hạ Băng Khuynh mới không quan tâm hắn là ai, chạy điên cuồng.

Đột nhiên, không được báo trước, đầu cô đụng vào bức tường thịt vững chắc.

Cô cực kỳ khủng hoảng ngẩng đầu, mượn ánh đèn đường, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai quen thuộc.

“Mộ Nguyệt Sâm---” Cô vui vẻ nắm lấy tay anh.

Lúc này nhìn thấy anh, trong lòng cảm thấy rất thân quen.

“Chạy gấp gáp cái gì?” Mộ Nguyệt Sâm hỏi cô, đồng thời nhìn nam sinh đuổi theo sau.

“Cái đó tôi---”

Hạ Băng Khuynh vừa định nói, nghe bước chân phía sau, nhanh chóng trốn sau lưng Mộ Nguyệt Sâm.

Đến khi nam sinh đó cầm đôi giày qua, Hạ Băng Khuynh mới phát hiện, là nam nhân mặt mụn lúc nãy.

Thì ra là hắn!

Đừng là âm hồn bất tán!

- -------- ----------

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện