Ca Tẫn Đào Hoa

Quyển 2 - Chương 28: Dạ tiệc Yến phủ (1)



Trận tuyết đầu tiên của miền Bắc lặng lẽ phủ xuống khi không ai hay.

Sáng sớm thức dậy, đẩy cửa sổ ra, chợt thấy khắp sân đầy tuyết trắng, tôi nhất thời còn chưa thích ứng được. Vân Hương giành trước, hưng phấn kêu lên: “Tiểu thư! Tuyết rơi rồi!”

Tuyết thực sự rơi rồi!

Tôi sinh ra và lớn lên ở phía Nam, mùa đông dù có tuyết, rơi xuống chỉ thành mưa, nhìn thấy tuyết trắng khắp trời thế này vô cùng kích động, kéo Vân Hương, Giác Minh và Phẩm Lan đùa nghịch quên trời đất.

Đắp người tuyết xong, chuyển sang chơi ném tuyết, bọn Vân Hương lấy ba địch một. Tôi trúng vài cục tuyết xong rốt cuộc bùng nổ, rất nhanh đã đánh cho bọn họ chạy khắp sân.

Đang chơi vui vẻ, phủ Yến vương phái người đến, đưa tới một tấm thiệp vàng, nói là thừa dịp tuyết rơi, vương gia mở tiệc chiêu đãi, mời mọi người tới vương phủ làm khách.

Phẩm Lan nghe vậy rất vui: “Trước đây hàng năm vương gia đều mời mọi người tới dự tiệc vào lúc này. Muội nhớ có Toàn Dương yến, còn có rất nhiều món ăn vặt Giang Nam, và cả các tỷ tỷ khiêu vũ rất đẹp, rất vui.”

“Vậy sao?” Tôi lật qua lật lại tấm thiệp vàng, suy nghĩ lại bay về vài ngày trước.

Tuy hôm đó tôi uống say, nhưng đầu óc không mơ hồ, uống rượu làm bậy, trong lòng tôi đều nhớ rất rõ ràng, nhớ khi đó Tiêu Huyên ôm chặt thân thể mềm nhũn của tôi đặt lên giường, sau đó lập tức bỏ chạy, nhanh như bôi dầu dưới lòng bàn chân, giống như chậm một chút là tôi sẽ như sói đói vồ đến chiếm lấy sự thuần khiết của anh ấy. Tôi thực sự vừa buồn cười vừa tức giận.

Sau đó, liên tiếp thật nhiều ngày, tôi không gặp anh ấy, có mấy lần tôi tìm Tôn tiên sinh bàn chuyện, chỉ cần nghe thấy giọng nói hoặc nhìn thấy bóng dáng anh ấy là lập tức nhanh chân bỏ chạy. Có mấy lần anh ấy ở phía sau tức giận gọi tên tôi, tôi cũng kiên quyết không để ý. Loại chuyện chỉ dám để trong lòng mà không dám nói ra này giống như những con kiến bò trong lòng tôi, khiến tôi ngứa ngáy khó chịu mà lại không gãi được. Thế nhưng, chuyện đã làm như bát nước đã hắt đi, tôi không đối mặt, nó cũng không biến mất.

Cứ như vậy, ngay cả Vân Hương cũng phát hiện có chuyện không đúng: “Tiểu thư, người lại giận dỗi vương gia phải không?”

Tôi tức giận: “Cái gì gọi là lại? Tôi và Tiêu Huyên đã từng giận dỗi hay sao?”

Vân Hương cười: “Hai người ba ngày lại cãi nhau hai lần, đừng nói là chính tiểu thư cũng không nhận ra nhé.”

Tôi xấu hổ: “Đó cũng chỉ là một cách sống chung thôi.”

“Nhưng lần này hai người đã hơn mười ngày không nói chuyện với nhau. Ngay cả Giác Minh cũng phát hiện ra, tới hỏi nô tỳ có phải hai người cãi nhau không.”

Tôi vừa bực mình vừa buồn cười: “Trẻ con nhiều chuyện cái gì? Bọn chúng lại hỏi, cô phạt bọn chúng chép “quân tử thất giới”, xem bọn chúng còn dám bát quái hay không!”

Vân Hương rất nghiêm túc: “Tiểu thư, nếu người và vương gia có gì hiểu lầm, đối mặt nói rõ là được. Chúng ta ở thành Tây Dao đều phải dựa vào sự bảo vệ của vương gia, ở dưới mái hiên nhà người, sao có thể không cúi đầu, điều này chính tiểu thư đã dạy nô tỳ.”

Aiz, ngay cả Vân Hương cũng bắt đầu dạy dỗ tôi rồi.

Tôi nhìn trời, không biết làm thế nào. Khúc mắc chỉ có thể giải trong lòng, chờ ngày nào đó tôi nghĩ thông sẽ tự nhiên, bình tĩnh đối mặt với Tiêu Huyên.

Tuyết phương Bắc, một khi đã rơi là sẽ rơi không ngừng. Một tầng sương mỏng trên mặt đất lập tức chồng thành từng lớp tuyết. Nhưng ông trời vẫn còn tốt bụng, ngày Yến vương mở tiệc đãi khách, bầu trời đột nhiên trong xanh, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu lên lớp tuyết trên mặt đất, soi sáng những giọt sương trong suốt đọng trên lá cây, lấp lánh chói mắt.

Bởi vì đêm hôm trước tôi thức khuya chơi mạt chược với bọn Vân Hương, ngày hôm sau dậy muộn, mắt thấy sắp trễ giờ, tôi vội vàng rửa mặt, chải đầu rồi lên xe ngựa.

Trước phủ Yến vương, xe ngựa nối nhau dài dằng dặc, đông như trẩy hội, trai gái lui tới áo lông áo gấm, châu tròn ngọc sáng, hương thơm bay bay trong gió, hun đến mức trời chiều cũng ngất ngây. Chỉ đứng một lúc đã nhìn thấy rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp thướt tha, trâm vàng đầy đầu, trang điểm tinh xảo rảo bước vào vương phủ, cũng có vô số công tử anh tuấn, dáng vẻ phong lưu phóng khoáng xuống ngựa, xuống kiệu.

Rõ ràng Tiêu Huyên viết trong tấm thiệp là gia yến, có gia yến nhà ai lại tổ chức như lễ trao thưởng liên hoan phim quốc tế thế này không?

Tôi đứng đó, lập tức có mặc cảm tự ti. Bên trong là một chiếc váy màu lam nhạt, bên ngoài là áo màu bạc viền thêu họa tiết màu đỏ, khoác một chiếc áo lông cừu màu xám, kiểu tóc cũng đơn giản, tùy tiện cắm hai cây trâm, trên mặt cũng không trang điểm.

Vân Hương tức giận lẩm bẩm: “Đã bảo tiểu thư thay y phục, trang điểm, tiểu thư lại không nghe nô tỳ, giờ so ra không bằng người ta.”

“Được rồi, được rồi.” Tôi cười xòa: “Chỉ là đến ăn bữa cơm thôi. Mặc xanh xanh đỏ đỏ như đi diễn kịch làm gì?”

Giọng nói của tôi hơi lớn một chút, lập tức dẫn tới vài ánh mắt. Cách tôi vài mét có một chiếc xe ngựa đặc biệt đẹp đẽ dừng lại, rất đông nha hoàn vây quanh một tuyệt đại giai nhân mặc y phục đỏ tươi, đại khái là nàng nghĩ lời tôi nói nhằm vào nàng, đôi mắt đẹp liếc tôi mang theo vẻ bực bội. Ngày đại hàn thế này mà nàng còn mặc quần áo lụa mỏng như màn thưa, tôi thật sự phải bội phục sức chịu đựng của nàng.

Phó tổng quản chịu trách nhiệm đón khách đúng lúc này nhìn thấy tôi, mở giọng bắt chuyện: “Mẫn cô nương tới rồi! Mau, mau! Mời vào trong.”

Tôi vội vàng bước vào theo lời ông ta.

Khắp vương phủ giăng đèn kết hoa, tiếng nói cười ồn ã, vô cùng náo nhiệt. Gã sai vặt nhận thiệp mời của tôi, dẫn tôi tới phòng khách.

Vừa rảo bước vào phòng, một bóng người cao lớn không biết từ nơi nào đã vội vàng đụng phải. Hai bên giật nảy mình, mở to mắt nhìn nhau, a, đây chẳng phải Trịnh Văn Hạo, Trịnh thiếu tướng đấy sao.

Tiểu Trịnh vừa nhìn thấy chúng tôi, đôi mắt lập tức trừng lớn, nhìn sang Vân Hương bên cạnh tôi, vẻ mặt cứng đờ.

Tôi lập tức chuyển người che trước mặt Vân Hương, cậu ta muốn gây phiền phức cho Vân Hương nhà chúng tôi thì phải vượt qua tôi đã.

Thế nhưng không ngờ rằng sau khi lấy lại tinh thần, gương mặt Tiểu Trịnh bỗng nhiên đỏ bừng, không thốt một tiếng, quay đầu lập tức chui vào trong đám người.

Vân Hương buồn bực: “Hắn làm sao vậy?”

Tôi suy đoán: “Có lẽ là mót quá chăng?”

Khách nữ đều được sắp xếp ngồi ở sườn Tây, hơn một nửa số bàn đã có người ngồi. Những bà thím, tiểu thư này tôi không biết, bọn họ cũng không biết tôi, chào hỏi qua loa rồi ai tự nói chuyện người nấy.

Tôi cảm thấy buồn chán, Giác Minh và Phẩm Lan cũng tới, hai đứa trẻ bám cứng lấy hai bên tôi. Quản sự đành phải sắp xếp một chỗ ngồi rộng đủ cho ba chúng tôi.

Các phu nhân không nhận ra tôi, nhưng lại nhận ra Giác Minh, tôi nghe có người thấp giọng nói: “Đứa bé kia, không phải nghe nói là….”

“Chính là thằng bé đúng không? Vậy nữ nhân kia không phải là….”

Các chị em phụ nữ lập tức hướng ánh mắt lại đây, như tia X quang trên dưới quét tôi một lượt, vẻ mặt vô cùng hiếu kỳ.

Xem, đây là nguyên nhân khiến tôi ghét tam cô lục bà. Dựa vào một số đồn đại bất minh và một số thông tin vỉa hè đã lập tức để trí tưởng tượng bay cao bay xa, không đi sáng tác văn học thật phí phạm nhân tài.

Giác Minh đang kéo tay tôi lảm nhảm chuyện hôm qua tiên sinh tuyên dương thằng bé, Phẩm Lan lại muốn tôi lấy bánh quy cho con bé. Tôi chăm sóc hai đứa trẻ này bận tối mắt tối mũi, trong số chị em phụ nữ kia rốt cuộc cũng có một gương mặt nhỏ nhắn tiến lại gần chỗ tôi.

“Cô nương rất quen mắt, thật giống như đã gặp ở đâu.”

Tôi thực sự không nhịn được, phì cười. Lời này mới là quen, câu cửa miệng của nam nữ già trẻ cổ kim nội ngoại khi muốn tiếp cận người đẹp, là loại dầu vạn năng.

Bà thím này tuổi không lớn, hơi mập, trang phục đẹp đẽ, giữ gìn nhan sắc rất cẩn thận. Tôi cười như vậy khiến mặt bà ta thoáng đỏ lên, tôi vội vàng nói: “Tôi thường đi lại bên ngoài, có lẽ trước đây từng gặp.”

Vẻ mặt bà thím giãn ra một chút, còn chưa thấy đủ, nói tiếp: “Vị tiểu công tử này thật tuấn tú, không biết là gì của cô nương?”

Tôi còn chưa đáp, Giác Minh đã giành trước một bước: “Là mẹ ta!”

Các chị em đều hít vào một hơi.

Tôi giơ tay cốc đầu Giác Minh một cái, ngày thường nói đùa thì được, trường hợp nghiêm túc sao có thể nói không giữ miệng như thế. Tôi có thể có con trai lớn vậy sao?

Mắt thấy các bà thím và các cô nương sắp bất tỉnh tới nơi, tôi vội vàng bổ sung: “Mẹ nuôi! Là mẹ nuôi!”

Các chị em lúc này mới thở phào một hơi, vỗ ngực thu lại vẻ kinh ngạc.

Giác Minh uất ức xoa đầu: “Nhưng vương gia muốn đệ gọi tỷ là mẹ mà.”

Tôi tức giận mắng: “Tiêu Huyên ăn nói lung tung, đệ cũng nói theo hay sao, thật là “thượng bất chính, hạ tắc loạn”!”

Nhìn dáng vẻ lại động kinh sắp ngất của các chị em, tôi vội vàng cười làm lành: “Lời trẻ con! Lời trẻ con thôi!”

Một cô nương thanh lệ, mặt trái xoan, mắt hơi xếch như Phạm Băng Băng không nhịn được hiếu kỳ, hỏi tôi: “Xin hỏi cô nương và vương gia, là quan hệ gì?”

Tôi chỉ Giác Minh: “Là bảo mẫu giúp vương gia chăm con.”

Mọi người lập tức bừng tỉnh đại ngộ, không hứng thú với tôi nữa, chuyển sang quấy rầy Giác Minh. Bởi vì thằng nhóc này nói linh tinh, tôi vô cùng vô trách nhiệm mà đẩy thằng bé vào lòng một đám cô nương chăm chăm chuẩn bị làm mẹ kế nóng lòng thể hiện tình mẫu tử dịu dàng ấm áp, cho thằng bé một trải nghiệm để đời. Thằng bé ngốc nghếch bị oanh oanh yến yến, khăn tay thơm nồng nặc vây quanh, một đống móng tay dài, nhọn hoắt, xanh đỏ tím vàng sờ qua sờ lại trên mặt, thằng bé vừa hoảng vừa sợ, vừa thẹn vừa giận, lại giãy ra không được. Thật giống như con heo béo rơi vào trong lưới nhện.

Tôi cắn hạt dưa, vừa xem vừa cười. Lúc này, không biết ai nói một tiếng: “Anh Huệ huyện chủ tới rồi?” Động tác của các chị em nhất thời dừng lại.

Tôi nhìn theo. Chỉ thấy một mỹ nhân áo đỏ vừa lườm tôi một cái ở cửa đang khoan thai bước đến. Nàng lẳng lặng cởi áo choàng, lộ ra một bóng người phiêu dật trong bộ y phục lụa mỏng tinh xảo, đẹp đẽ, thật nhỏ nhắn uyển chuyển. Vị Anh Huệ huyện chủ này làn da trắng nõn, mặc một bộ y phục màu đỏ càng khiến nàng có vẻ tươi đẹp như hoa đào. Nhìn gần mới biết nàng thật sự rất đẹp, mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt trong suốt như nước mùa thu, mũi thon miệng nhỏ, cần cổ dài, toàn thân giống một con thiên nga cao ngạo.

Tuy so ra vẫn còn kém Tạ Chiêu Kha hoặc Tần Phỉ Hoa, nhưng cũng đủ để khiến nàng trở thành hạc giữa bầy gà, hoa thơm cỏ lạ.

Vân Hương lập tức đưa lên tin tức tình báo vừa thu được: “Đây là con gái quận vương Lâm châu, Anh Huệ huyện chủ, phương danh Liễu Minh Châu. Vừa tròn mười tám, có tiếng là mỹ nữ, lại hiểu thi từ, văn ca, âm luật, ai ai cũng nói nàng tài mạo song tuyệt. Người tới cầu thân đạp hỏng cả cửa, quận vương đều từ chối, ngay cả thái tử tuyển phi cũng thay nàng cáo bệnh không đi. Nghe nói một lòng một dạ muốn để nàng làm Yến vương phi.”

Khi đang nói chuyện, Liễu Minh Châu tiểu thư đã tới trước mặt tôi, liếc mắt nhìn thấy tôi, lông mày khẽ nhăn lại. Nhưng nàng cũng biết thân phận của mình, chậm rãi xoay người sang chỗ khác, ngồi xuống một bàn tiệc.

Khách khứa đã đến đông đủ, Tiêu Huyên lên bục đọc diễn văn.

Hôm nay Tiêu Huyên mặc trường sam màu bạc, thắt lưng khảm ngọc, trên đầu đội kim quan vương vị tám trăm năm hiếm thấy, trang phục vừa người tôn lên thân thể anh tuấn tràn ngập sức mạnh của anh ấy, phong độ “quân lâm thiên hạ” hoàn toàn hiển hiện. Thật ra, nói không mê người, đó là nói dối. Tuy hình tượng cợt nhả, bất cần đời của Tiêu Huyên trong lòng tôi là cố định, bất biến, nhưng tôi cũng phải thừa nhận anh có phong thái uy nghi, khí chất trầm ổn, ung dung của một người lãnh đạo. Sông nước miền Nam cho anh một tướng mạo dễ nhìn, gió sương miền Bắc cho anh một thể chất mạnh mẽ. Anh còn có một đôi mắt thâm thúy, sâu lắng, cho dù đôi khi hiện lên một chút bất đắc dĩ, nhưng vẫn sâu thật sâu, giống một hồ nước không thấy đáy.

Tôi nhìn anh ấy từ xa xa, trong lòng bỗng nảy lên một chút phiền muộn kỳ lạ, không khỏi than nhẹ một tiếng.

Lời chào mừng của Tiêu Huyên trôi chảy, vang vang, cân nhắc, hàm súc hỏi han tất cả mọi người có mặt ở đây một lần. Những khách nhân đương nhiên cũng nể mặt Tiêu Huyên, đều nâng chén.

Bắt đầu khai tiệc, món ngon vật lạ được đưa lên, dời đi sự chú ý của tôi. Tiêu Huyên ở bên kia uống rượu cười đùa với phái nam, tôi ở bên này hầu hạ Giác Minh và Phẩm Lan ăn uống. Tuy mỗi người một bàn nhưng hai đứa trẻ này thích chen tới bên cạnh tôi, một đứa muốn ăn thịt gà, một đứa muốn uống trà, còn nhất định phải là tôi đút. Tôi vô duyên vô cớ từ nữ thanh niên tài giỏi sa cơ lỡ bước thành bảo mẫu cho hai đứa bé này.

Phái nữ ở đây, từ khi Tiêu Huyên lên sàn, toàn bộ chú ý đều dồn hết lên người anh ấy, bất kể già trẻ đều châu đầu ghé tai cười tủm tỉm như thiếu nữ thanh xuân. Liễu Minh Châu tiểu thư không tham gia, làm vẻ thanh cao, một mình ngồi thưởng thức rượu.

Ca múa rất nhanh đã được mở màn. Phẩm Lan nói không sai, quả thật là có những cô gái xinh đẹp uốn lượn như rắn, múa may quay cuồng. Hoàn cảnh nghiêm túc, trời cũng lạnh, đám vũ công đều mặc tương đối kín. Một điệu múa hoàn tất, lại một cô gái trẻ tuổi mặc áo xanh lên thay, đàn một khúc tỳ bà.

Đủ loại tiết mục như vậy lần lượt diễn hết, đồ ăn trên bàn tiệc cũng gần như hết sạch. Sắc trời đã tối, đèn cung đình trong vương phủ được thắp sáng. Những chuỗi đèn vàng ấm áp tỏa sáng dưới tán đại thụ, chiếu rọi gương mặt xinh đẹp như hoa, xuân tình nhộn nhạo của các cô nương.

Đám người ăn uống no say, thay đổi chiến trường, tiếp tục chiến đấu, giống như ở hiện đại, ăn uống xong lại tiếp tục kéo nhau đi ca hát.

Vương phủ được thiết kế khéo léo, một bên dựa vào hồ nước, ba mặt còn lại có hoa cỏ, có lầu các, còn có một sân khấu hí kịch nho nhỏ. Đèn đuốc chiếu sáng từng góc nhỏ, trên mặt bàn sáng bóng có một chiếc khay gỗ tinh xảo đẹp đẽ, phía trên bày một con tuấn mã bằng ngọc bích, trong suốt, tinh tế, cao khoảng hai mươi phân.

Phẩm Lan rất rõ trình tự, nói với tôi: “Có lẽ các đại nhân lại muốn đối thi từ rồi, con ngựa bằng ngọc kia chính là phần thưởng đêm nay.”

À, ra thế, ngâm thơ đối nghịch với tôi, giống như bắt một con vịt cạn múa ba lê dưới nước vậy.

Tôi lập tức nói với Vân Hương: “Em gái, chúng ta sửa soạn về nhà đi. Ngủ muộn sẽ bị thâm mắt.”

Vân Hương lại kêu lên một tiếng: “Tống tiên sinh.”

Tống Tử Kính mỉm cười dịu dàng đi tới. Từ nãy đến giờ anh ta vẫn ngồi ở một đầu khác của phòng khách, tôi không nhìn thấy, còn nghĩ không biết anh ta có đến hay không. Hôm nay anh ta không ăn mặc đơn giản, thanh lịch như mọi ngày mà mặc một bộ nho sam màu tím than, đai lưng bạch ngọc, trên đầu cũng đội ti quan. Mặc chính trang vào, anh ta toát ra vẻ nho nhã thanh cao, ngọc thụ lâm phong, đôi mắt được trang phục làm nổi bật càng trong sáng như sao trên trời. Tôi và Vân Hương đều lộ vẻ thưởng thức ngưỡng mộ khiến nụ cười của anh ta càng thêm sâu.

“Vì sao ăn xong đã đi?” Anh ta nói với tôi: “Hí kịch mới mở màn, sau đó còn dạo hoa viên nữa.”

Tôi rụt cổ: “Trời lạnh thế này dạo hoa viên cái gì, ra khỏi phòng thôi đã là cố gắng lắm rồi. Là một đại phu, tôi rất không tán thành hoạt động này.”

Tống Tử Kính cười: “Lát nữa sẽ có đối thơ, xem náo nhiệt một chút cũng được.”

Tôi nháy mắt: “Tiên sinh không phải biết tôi ngày một ngày hai, ngài cho rằng tôi nghe sẽ hiểu được sao?”

Tổng Tử Kính suy nghĩ một chút, cũng hiểu được đạo lý này, nhưng anh ta vẫn nói: “Hiếm khi nào mọi người được tụ tập một lần thế này. Sắp tới bận rộn, lần sau gặp mặt sợ rằng đã là lễ mừng năm mới.”

Tôi còn định khéo léo từ chối, bỗng nghe được một giọng nói đàn ông cung kính nói: “Nói vậy vương gia còn chưa gặp tiểu nữ phải không?”

Cách chúng tôi không xa, một quan viên trung niên dẫn theo một thiếu nữ mềm mại, thanh tú, mặc y phục màu vàng hành lễ với Tiêu Huyên. Thiếu nữ kia kém Liễu Minh Châu một chút, nhưng cũng coi như mỹ nhân khó gặp. Chỉ thấy nàng hai mắt long lanh, môi anh đào hé cười, vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn Tiêu Huyên. Tiêu Huyên hiểu ra vài phần, khách khí đáp lễ. Không biết anh ta nói gì mà đôi mắt thiếu nữ đột nhiên tỏa sáng, ngay cả mấy cô nàng đứng bên cạnh nàng cũng ra vẻ lộc xuân nảy mầm.

Tôi hừ lạnh. Anh ta ở bên cạnh tôi thật keo kiệt mở miệng, thì ra đều dùng hết cho người khác rồi.

Tôi quay đầu cười với Tống Tử Kính, nói chắc như đinh đóng cột: “Được thôi. Vậy tôi ngồi lại một lúc!”

Dứt lời, tôi kéo Vân Hương và bọn trẻ ngồi xuống một vị trí có tầm nhìn tốt. Tống Tử Kính có chút kinh ngạc, ngồi xuống đối diện tôi.

Trên hành lang đốt rất nhiều bếp than, dưới bàn cũng có bếp sưởi, vì vậy tuy bốn bề gió lùa cũng không cảm thấy lạnh. Không chỉ không lạnh mà còn xuân sắc nở rộ, trăm hoa đua sắc.

Mới chỉ thời gian một chén trà đã thấy không dưới năm vị khuê tú tới chào hỏi Yến vương điện hạ, thật là “Hoàn phì Yến sấu”, mỗi người một vẻ. Tôi hiểu ra, chẳng trách mấy em gái này trang điểm xinh đẹp như thế, thì ra là đến xem mặt. Mấy bà mẹ chờ đến bạc cả đầu mới chờ được tin người trong lòng Yến vương đã gả cho người, sao có thể không đẩy mạnh tiêu thụ của con gái nhà mình.

Liễu Minh Châu tiểu thư là nhân vật xuất hiện cuối cùng. Nàng dáng người thướt tha, đi tới trước mặt Tiêu Huyên giống như vừa bước ra từ một đóa hoa sen, cúi đầu thỉnh an. Nàng và Tiêu Huyên đã quen biết từ trước, có hơn một phần ưu thế, hai người rất nhanh đã khách sáo hỏi han chút việc nhà.

Tôi cách bọn họ không quá xa, có thể nghe thấy rõ ràng bọn họ đang bàn luận cảnh hoa mai trong tuyết, trà thơm rượu ngọt và chuyện sức khỏe của Trịnh phu nhân, mẹ vợ Tiêu Huyên có chuyển biến tốt đẹp hay không. Tiêu Huyên không ngừng gật đầu, mỉm cười, hữu hảo, thân thiết, Liễu huyện chủ càng cười kiều diễm như hoa, mị lực bắn ra bốn phía.

Không biết một bà thím nào bên cạnh nói: “Thật là một đôi bích nhân.”

Bà thím B nói không quá vui vẻ: “Hai nữ nhi nhà ngươi đều lập gia đình rồi mới có thể bàng quan như thế.”

Bà thím A cười: “Không phải ta chế giễu, có thể xứng đôi với vương gia cũng chỉ có người thướt tha duyên dáng như Anh Huệ huyện chủ thôi.”

Bà thím B thấp giọng nói: “Ta thấy lần này là thật rồi. Vương phi đã tạ thế nhiều năm như vậy, hiện giờ tiểu thư Tần gia cũng đã làm thái tử phi, vương gia không có lý nào lại không tái hôn.”

Bà thím A nói: “Chỉ tiếc dù sao vẫn là tái hôn.”

“Có sao.” Bà thím B chế nhạo: “Cho dù có làm thiếp cũng có người tranh vỡ đầu.”

Lúc này, Giác Minh và Phẩm Lan đang chơi đoán số bắt đầu tranh cãi, thu hút sự chú ý của tôi.

Chờ Tiêu Huyên hàn huyên với các thiếu nữ chưa chồng một lượt, cuộc thi ngâm thơ cuối cùng cũng bắt đầu. Hiện đang là mùa đông, bọn họ liền lấy đề tài băng tuyết, xuất ra vài câu đối hoặc vài bài thơ. Có những người trải giấy mài mực, nhấc bút là thơ ca như nước chảy mây trôi, cũng có người nhíu mày suy nghĩ như táo bón, viết viết ngừng ngừng, tẩy tẩy xóa xóa như tôi thi tiếng Anh cấp sáu, thật là vô vàn tư thái, rực rỡ nhiều màu.

Các chị em phụ nữ đều muốn đột nhiên nổi tiếng, dùng toàn lực suy nghĩ, trên gương mặt mềm mại rất nhanh đã toát ra một tầng mồ hôi. Chỉ có Liễu tiểu thư vẫn vẻ mặt lạnh lùng tự đắc, thành thạo hạ bút thành văn.

Tống Tử Kính tài cao như vậy, đương nhiên thuộc về loại người thứ nhất, chưa tới ba phút đã viết xong một bài thơ. Tôi tò mò cầm bài thơ của anh ta lên xem, chỉ thấy trên trang giấy trắng muốt chữ chữ như châu như ngọc, vừa thanh tú vừa có tinh thần, khiến tôi ngạc nhiên đến mức liên tục trầm trồ khen ngợi.

Tống Tử Kính thấp giọng hỏi tôi: “Cô đọc có hiểu ý thơ không?”

Tôi rất thành thật: “Không hiểu.” Ngoài ý tứ ở mặt chữ, những thứ khác tôi thật sự không hiểu. Nhưng tôi vẫn hiểu được rằng anh ta tả cảnh băng tuyết.

Tống Tử Kính lắc đầu cười, tôi lè lưỡi, cũng cười với anh ta.

Đột nhiên, một ánh mắt như mang theo sương lạnh bắn về phía tôi, tôi ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt âm u của Tiêu Huyên. Ông anh già của tôi đang nắm chặt bút, hung hăng trừng mắt nhìn tôi, không biết tôi lại đắc tội anh ta ở chỗ nào, chọc anh ta không thèm để ý đến hình tượng mà trợn mắt nhìn sang đây.

Theo ánh mắt của anh ta, Liễu Minh Châu tiểu thư đã viết xong cũng hướng tầm mắt về phía tôi. Nàng nhìn tôi, lại nhìn Tiêu Huyên, ánh mắt thay đổi, môi anh đào bỗng hé mở: “Vị này là ngọc diện thánh thủ, Mẫn cô nương?”

Thì ra nàng biết thân phận của tôi. Tôi chỉ gật đầu nói đúng.

Liễu Minh Châu ngồi cách tôi không xa, cao giọng nói qua mấy người: “Đã sớm nghe nói vương gia có thêm một trợ thủ đắc lực, y thuật xuất thần nhập hóa, có thể đoạt người từ tay Diêm Vương. Ta còn tưởng đó là một cổ giả tiên phong đạo cốt, không ngờ lại là một thiếu nữ xuân xanh như vậy. Thật là anh hùng xuất thiếu niên, không thua gì các nam nhân, Mẫn cô nương đã khiến những nữ tử khuê phòng chúng ta mở rộng tầm mắt.”

Không hổ là con gái nhà quý tộc, mỗi câu mỗi chữ đều thỏa đáng không chê vào đâu được. Tôi bị nàng ta nịnh hót còn phải mỉm cười gật đầu khiêm tốn nói cảm ơn.

Kết quả là Liễu Minh Châu lại chuyển chủ đề: “Cô nương thông mình xuất trần như vậy, vì sao không viết đôi câu ứng cảnh, vui cùng mọi người?”

Eh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện