Bí Mật Hôn Nhân

Chương 59: Bật khóc



Trước những ánh mắt, xen lẫn hâm mộ và cả ganh tỵ, còn có sự ngỡ ngàng.Đầy đủ mọi cảm xúc, Tần Phong ôm lấy Sở Dao bước vào thảm đỏ.

Hai bên dàn vệ sĩ tạo thành rào chắn an toàn..

Máy ảnh của bọn nhà báo nghe tiếng tách tách liên tục..

Ánh đèn flash làm Sở Dao vốn đã hồi họp giờ còn thêm choáng váng..

Tần Phong cảm nhận thân thể Sở Dao cứng lại, anh xoa nhẹ ngay bờ eo thon thả của cô, nói khẽ bên tai Sở Dao, trấn an cô gái nhỏ..

- " Đừng sợ..."

Trước ánh mắt mọi người khung cảnh này vô cùng hoàn mỹ..

Đôi nam nữa đẹp đến nao lòng.Người nam mạnh mẽ ôm lấy người phụ nữ của mình, Cô gái kiêu sa lại xinh đẹp đến chết người.

Nhất là khuôn mặt động lòng ấy có chút e dè với ống kính.Càng làm cô thêm kiều diễm, đôi mắt to tròn ướt át có thể dìm chết bao nhiêu linh hồn của đàn ông ở đây..

Ai cũng chỉ biết sơ qua về chuyện Tần Phong đính hôn với Sở Dao ở trên mặt báo.

Lúc đấy tình trạng Tần Phong không tốt bọn họ cũng có suy nghĩ Sở gia vốn bán con gái của mình.

Nhưng bây giờ được chứng kiến không ai không khỏi ngưỡng mộ..

Dĩ nhiên một số đối tác tâm cơ thâm sâu vẫn chưa hết hi vọng, vẫn muốn tìm lấy cơ hội dù nhỏ nhất..

Sở Hân nhìn Sở Dao từ xa, thấy Tần Phong khẽ cười cúi đầu nói gì bên tai Sở Dao.Là phụ nữ Sở Hân dĩ nhiên thấy được người đàn ông đấy biết bao là cưng chìu và yêu thương Sở Dao..

Trên thương trường ai không rõ Tần Phong lạnh nhạt như nước.Anh cao ngạo hơn núi, lạnh lẽo như băng tâm cơ khó lường.Thế mà khi đối diện với cô em gái ngốc của cô ta lại

có một mặt dịu dàng đến thế..

Nhìn Sở Dao mộc mạc ngày nào giờ xinh đẹp như mộng cũng biết đã được Tần Phong chăm sóc cẩn thận nâng niu ra sao.

Hoàn toàn lột xác.

Tần Cát nói đúng " nâng trên tay sợ vỡ, ngậm vào miệng sợ tan.."

Một nỗi chua xót tràn ra phức tạp nhìn hình ảnh đẹp đẽ kia lại khiến Sở Hân chua xót khó nói nên lời..

Hàng vệ sĩ dọc theo hai bên bảo vệ Tần Phong và Sở Dao an toàn mà tiến vào trong..

Lúc này Sở Dao cũng bớt sợ hãi, dựa vào lòng Tần Phong đúng là an toàn nhất..

Tần Cát trên khuôn mặt không giấu nổi tự hào và hạnh phúc..

Giấu niềm xúc động vào trong ánh mắt, đây là hình ảnh mà ba năm qua ngày nào ông cũng ước sẽ có một ngày nhìn cháu trai của mình đi đứng bình thường.Trở lại là Tần Phkng ngày nào đây kiêu ngạo và bản lĩnh..

Rốt cuộc ông đã đợi được ngày này..

Ngô Đàm Tuyết nắm chặt làn váy, traí tim đau đớn vô cùng..Kéo lấy tay Ngô Liêm..

- " Ba chúng ta về thôi.."

Ngô Liêm cau mày..

- " Đợi một chút chưa gì đã muốn bỏ cuộc.hừ.."

Tần Phong không đi thẳng đến cạnh Tần Cát mà vào vị trí riêng đã được A Kiên cùng Cẩn Trúc sắp sẵn..

Cách ly bởi dàn vệ sĩ áo đen, Sở Dao lén thở phào...

Tần Phong bật cười vuốt lấy đôi má phớt hồng xinh xắn..Khẽ mắng yêu..

- " Ngốc.."

Sở Dao cũng cười, Tần Phong lấy nước cam từ bàn đưa đến miệng cô..

Sở Dao theo thói quen hé miệng mút lấy.

Tần Phong rất tự nhiên uống phần còn lại trên cùng một ống hút..

Đều tự nhiên ăn ý này làm mọi người mắt tròn mắt vẹt..

Lúc này trên sân khấu Tần Cát đang phát biểu tuyên bố lí do buổi tiệc.Mọi người thay nhau vô tay in ỏi..

Tần Cát nào chịu để cho Tần Phong đứng dưới sảnh.Không ngoài dự đoán Ông mời Tần Phong tiến về sân khấu.

Tần Phong cúi đầu nói khẽ với Sở Dao..

- " Dao Dao.Chờ anh một chút.."

Sở Dao ngoan ngõan gật đầu, ánh mắt hãnh diện nhìn người đàn ông đẹp như yêu nghiệt phong thái đỉnh đạt trước mắt.

Các phái đẹp đứng dưới nhìn Tần Phong đến ngẩn ngơ.Anh bước đến nhẹ nhàng đến cạnh ông mình..

Tần Cát vừa ý gật đầu, điềm đạm nói tiếp..

- " Các Vị! Lão già này đã gần đất xa trời thời gian còn lại Tôi chỉ muốn an nhiên hưởng thụ.Nhân dịp kỉ niệm ba mươi năm Tần Thị.Tần Cát Tôi xin tuyên bố nhượng lại chiếc ghế Chủ Tịch cho cháu trai của Tôi.

Tần Phong tuổi còn trẻ nên vẫn cần sự giúp đỡ của các vị rất nhiều.Xin Cám ơn.."

Những tiếng vỗ tay không ngừng vang lên, hình ảnh Tần Phong càng trở nên cao quí hơn trong mắt những người nơi đây..

Tần Phong có nói qua với Tần Cát anh vốn chưa vội lên Chủ Tịch.Không ngờ ông của anh lại muốn hưởng hưu sớm hơn dự định..

Tần Cát nghiêng người đưa tay ý bảo Tần Phong phát biểu..

Tần Phong gật đầu bước lên trên một bước anh thong thả cầm mic.Nhìn sơ qua đám đông phía dưới, tia ấm áp lại rơi vào một góc có người con gái đang đứng riêng một chỗ được sự bảo vệ của A Kiên cùng Cẩn Trúc và một số vệ sĩ..

Tần Phong mỉm cười với Sở Dao..

Thấy cô nhìn anh bẽn lẽn cười nhẹ anh mới chịu dời ánh mắt..

Trầm ổn phát biểu..

- " Cám ơn các vị đã đến đây tham dự buổi lễ này.."

Nghiêng mặt nhìn Tần Cát..

- " Cám ơn Ông đã tin tưởng Cháu. Cháu hứa sẽ không làm Ông thất vọng.."

Câu từ ngắn gọn nhưng đầy kiên định, Tần Cát vỗ vai anh cười hài long vui vẻ không thôi..

Làm sao không vui cho được.Giây phút mà Ông mong chờ từng ngày.Khó khăn lắm mới có được..

Thời khắc quan trọng này bất ngờ Tần Phong lấy trong túi ra một hộp nhung màu đỏ anh cầm trên tay..

Dưới khán đài tiếng xôn xao bắt đầu ồn ào..

Tần Cát cười khẽ quay đầu đưa tay trợ lý dìu ông xuống để lại sân khấu cho Tần Phong..

Đứng dưới khán đài Sở Dao chớp chớp mắt cũng chưa hiểu chuyện gì sắp xảy ra...

Đưa mắt nhìn anh không dám lơ là dù là một giây..

Tần Phong lúc này không khác gì một chàng hòang tử cao ngạo ánh mắt anh lại chăm chú nhìn chỉ một người..

Anh nói..

- " Dao Dao.Ngày hôm nay anh đứng được nơi này. Thành công, mạnh khỏe như vậy.Tất cả đều là công của em."

Lạ thay dưới khán đài ngay thời gian này lại im lặng như tờ..

Ánh đèn flash vẫn không ngừng tách tách vang vọng..

Sở Dao hồi họp chờ đợi đôi mắt to tròn có chút ướt át cố nén cảm xúc mà lắng nghe anh..

Khoảng khắc này bất ngờ từng hình ảnh của Sở Dao được hiện lên trên màn ảnh rộng phía sau.

- " Ui..Là cô ấy, thì ra hai người biết nhau lâu thế à.."

- " Đúng rồi..Là cô ấy đấy.."

Tiếng bàn tán ngày càng lớn, lời ra tiếng vào khiến cả hội trường nhốn nháo..

Là hình ảnh Sở Dao đứng ở nhà thờ, cô bé với hai bím tóc trên người là bộ đồng phục học sinh ngây ngô..

Sở Dao lấy tay che miệng vì quá ngạc nhiên..

Tiếng Tần Phong lại ấm áp vang lên..

- " Dao Dao.Em đã từng hỏi anh.Em có phải là thế thân của một ai đó hay không?.Hôm nay anh muốn nói với em rằng điều em nghĩ không đúng.Vì từ lúc anh biết yêu một người như thế nào trong suy nghĩ, lẫn trong lòng anh chỉ có mình em, từ lúc em còn là một cô bé chưa trưởng thành hay khóc nhè ở nhà thờ cho đến khi em đã trở thành vợ của anh..

Anh yêu em Dao Dao.Em là duy nhất và là người mà đời này Tần Phong anh không bao giờ muốn buông tha.

Dao Dao tuy chúng ta đã kết hôn.Nhưng anh vẫn chưa cầu hôn em đúng không.

Chúng ta làm ngược một chút nhé.."

Tần Phong từng bước tiến xuống cầu thang, trước sự chứng kiến của mọi người..

Cứ tưởng anh sẽ quỳ xuống cầu hôn lãng mạng rồi hồi họp đợi chờ Sở Dao đồng ý..

Ai ngờ anh lấy chiếc nhẫn ra lồng vào tay cô.Mạnh mẽ tuyên bố..

- " Cả đời này dù là lên thiên đường hay xuống địa ngục em cũng phải luôn bên cạnh anh.Anh yêu em Dao Dao..."

Các cô gái nơi đây chẳng những không bị suy sụp hành động bá đạo có phần độc tài của Tần Phong..Mà còn thích thú, ngưỡng mộ Sở Dao đến chết được..

Tần Phong đưa tay lau nước mắt cho vợ.Kéo cô ôm vào lòng..

Sở Dao nghẹn ngào chẳng nói được một câu giang đôi tay trắng noãn ôm lấy anh...

Ánh mắt nhòe đi những tấm ảnh lượn lờ hiện ra từ lúc cô là bé con mũm mĩm cho đến hình ảnh hai người vi vu ở biển BaLi..

Vô cùng đẹp khiến cho cả hội trường một phen ngỡ ngàng không thôi.Dĩ nhiên khiến không ít trái tim của cô các cô gái vỡ nát, thất vọng tràn trề..

Tần Phong đẩy nhẹ Sở Dao lau nước mắt cho cô, hôn lên môi cô cười khẽ..

- " Ui.Mèo mướp."

Sở Dao hít hít mũi mỉm cười nũng nịu chui vào lòng anh..

Tần Phong cuối đầu mỉm cười, xoa lấy tấm lưng trần của vợ, mặc bao ánh mắt đang nhìn bọn họ..

P/s nơi sinh nhật của Au nè.Nên ra 1 chap ngọt ngào xem như tặng quà các mem..trễ 1 chút..

Nhớ vote nà..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện