Bí Mật Hôn Nhân

Chương 52: Người không nên đến



Trời vừa tờ mờ sáng, Sở Dao  đã tỉnh dậy.

Do có thể hôm qua cô ngủ quá sớm nên không thể ngủ tiếp được nữa..

Chui ra từ trong lòng Tần Phong, Sở Dao quan sát bên má của anh đã trở lại bình thường không còn sưng nữa cô mới nhẹ nhỏm thở phào.

Nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, rón rén vào nhà vệ sinh chỉ sợ đánh thức anh..

Lúc Sở Dao xuống nhà, thím Lan đã dọn đồ ăn sáng ra bàn..

- " Tiểu thư sao nay cô dậy sớm thế..?"

Sở Dao cười nhẹ,  vén tóc dùng thun cột lại..

- " Hôm qua chắc cháu ngủ sớm, cháu ra vườn tưới cây đợi khi nào Phong dậy sẽ cùng ăn với anh ấy.."

Vừa quay lưng muốn đi ra..

- " À..Từ..Từ đã... "

Thím Lan bất ngờ ngăn cô lại  một cách khó hiểu..

- " Sao thế thím..?"

Ánh mắt bà lén nhìn ra cửa, khó xử thở dài..

- " Ây da..Tiểu thư hay là cô đừng đi, Ngô tiểu thư từ tối giờ đứng ngoài cổng nói muốn gặp thiếu gia.Nhưng A Minh không cho vào..Giờ này cô ta vẫn còn ngoài đó.Tôi chỉ sợ thấy cô, cô ta lại làm phiền.."

Ngô Đàm Tuyết? Cô ta đến tìm Tần Phong làm gì?

Sở Dao có chút không vui, biết rằng Tần Phong đã nói mọi thứ cho cô nghe, sự thật quan trọng là Ngô Đàm Tuyết vẫn ngày đêm mơ tưởng đến ông xã của cô.Làm sao Sở Dao có thể nhắm mắt làm ngơ..

Lại nghĩ mà thôi cũng không muốn so đo làm gì với cô ta cả.Chỉ là có người phụ nữ khác đến cửa tìm kiếm chồng mình, trong lòng dĩ nhiên không dễ chịu chút nào..

- " Cháu biết rồi, cháu chỉ ra vườn, không đến gần cửa.Thím cứ yên tâm.."

Nghĩ nghĩ  cũng đúng Ngô Đàm Tuyết ở bên ngoài chắc là không thấy mà cũng không thể vào .Nên thím Lan cũng không có ý ngăn tiếp..

- " Được rồi.Tôi vào nấu ăn tiếp đây.."

Sở Dao gật đầu, thong thả ra vườn cũng không quan tâm liếc nhìn ra cổng một cái..

Cô hiểu tính Tần Phong, phải có lí do anh mới không muốn tiếp Ngô Đàm Tuyết...

Sở Dao ngồi xuống mở khóa nước, phun hơi sương nhẹ nhàng tạo ra một khung cảnh tươi mát..

Khóe môi không nhịn được cong lên đầy xinh đẹp..

Bất ngờ phía sau có tiếng bước chân, Sở Dao quay đầu,  không biết Ngô Đàm Tuyết từ khi nào cứ thế mà đứng thù lù trước mặt cô..

Không ngờ chờ không được Ngô Đàm Tuyết lại cư nhiên vào Tần Gia đi thẳng qua khu biệt thự của Tần Phong bằng đường khuôn viên..

Ngô Đàm Tuyết chăm chăm nhìn bộ dáng ngày càng xinh đẹp của Sở Dao.Như hoa nở rộ giữa mùa xuân được chăm sóc cẩn thận..

Nỗi chua xót không tên cứ thế nổi lên mạnh mẽ..

Sở Dao vẫn giữ đúng lễ độ , bỏ qua ánh mắt không thiện ý của cô ta.Vẫn nhẹ giọng hỏi..

- " Chị Dâu có chuyện gì sao?"

Thu lại tầm mắt của mình, Ngô Đàm Tuyết lạnh nhạt nói..

- " Tôi muốn gặp Tần Phong "

Sở Dao điềm nhiên nhìn cô ta, mạnh miệng muốn gặp chồng người khác, quả là cô ta chẳng xem cô ra gì..

- " Anh ấy còn ngủ.Có gì Chị cứ nói, em sẽ nói lại với chồng em "

Một tiếng chồng em, không khác gì mũi dao sắt nhọn đâm vào ngực Ngô Đàm Tuyết..

Bàn tay cố nắm chặt lại với nhau..Cô ta cười khảy..

- " Sở Dao.Không phải tôi nói cô chứ.Là phụ nữ phải e dè một chút.Tần Phong và cô có cưới hỏi gì chưa.Mà cô mở miệng là nhận bừa thế này.."

Trong lòng Sở Dao thở dài , người phụ nữ này quả là có ý với chồng cô thật mà.

Sở Dao cũng không muốn dây dưa với cô ta làm gì..

- " Chị Dâu.Nếu chị không có chuyện gì quan trọng cần nhắn gởi.Em vào trong trước đây.."

Ánh mắt Ngô Đàm Tuyết hừng hực lửa hận, nhìn bóng lưng Sở Dao, cô ta nghiến răng bước nhanh phía trước chắn trước mặt Sở Dao..

- " Đây là thái độ của cô đấy à.Cô thấy Tần Sinh bị giờ gặp nạn nên cố ý lên mặt với Tôi đúng không.Tôi nói cô biết cô không có tư cách đó.Có chỉ là đỉa mà đeo chân hạt, vị trí của cô bây giờ vốn là của tôi.Cô chỉ là người thay thế có biết không hả?"

Làn môi Sở Dao hơi run lên lại nghĩ đến  cô ta vừa nói Tần Sinh gặp nạn là thế nào..?

- " Lặp lại lần nữa"

Chưa kịp tiêu hóa hết lời cô ta bất ngờ tiếng nói lạnh lẽo đã vang lên..

Sở Dao mở to mắt nhìn Tần Phong bước đến..

Cả người Ngô Đàm Tuyết cứng ngắt từ từ xoay người đối diện với khuôn mặt như phủ đầy sương lạnh của Tần Phong..

Sở Dao tuy không ấm ức nhiều lắm, thế mà gặp anh xuất hiện lòng cô liền ủy khuất khó nói nên lời..

Anh mặc bộ đồ trắng ở nhà thoải mái, mái tóc vẫn rũ xuống giảm nhẹ sự lãnh đạm xa cách của anh hằng ngày..

Thế nhưng khí chất quanh anh vẫn làm người ta không lạnh mà run..

Anh bước đến nắm lấy tay Sở Dao, choàng tay qua eo  vợ, quan sát cô một lượt, lại dời ánh mắt sang Ngô Đàm Tuyết..

Ngô Đàm Tuyết không tự chủ lùi nhẹ bước chân, tay nắm chặt giỏ xách..

Ánh mắt mù mịt dán vào đôi chân của Tần Phong, lại dời lên khuôn mặt đẹp đẽ mà lạnh lùng của anh..

Mọi thứ như đảo lộn, ánh mắt của anh từ khi nào nhìn cô ta không một hơi ấm, như nhìn một người xa lạ hoàn toàn không quen biết..Nơi ngực trái của cô ta nhói lên.

Ngày hôm qua cô đã biết được anh vốn không hề bị tàn phế..

Chỉ trong một ngày như một giấc mơ, anh lấy lại tất cả mọi thứ trở về một Tần Phong cao cao tại thượng như ngày trước..

Một nỗi chua xót tràn về lạnh lẽo khiến cô ta muốn gục ngã..

Tần Sinh lại vô cớ bị vào tù, danh dự của Ngô gia thế là cũng bị ảnh hưởng không ít.

Quan trọng là cô ta cảm thấy nỗi đau đớn và thất vọng khi chọn nhằm người..

Giờ nhìn người đàn ông trước mắt cao quí phủ quanh lại dang tay ôm lấy người con gái khác vào lòng..

Đau lòng nhất anh còn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo vì cô ta dám ức hiếp người kia sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện