Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Vượt Tường

Chương 31: Nàng là hoàng phi của trẫm



Trong chính điện là một màn hút không khí, quần thần người người trừng mắt, người người run rẩy, người thì mặt không chút thay đổi, liền ngay cả hoàng thục phi trên mặt cũng lóe ra sắc thái kinh ngạc, không hiểu hoàng nhi của ả đến tột cùng là có dụng ý gì lại bị thua bởi đứa dân đen này?

Không dự đoán được Mẫn Hách cũng dám công khai cùng mình khiêu khích, Phù Vân Khâu Trạch tay nắm long ỷ căng thẳng, lại nhẹ nhàng buông ra.

“Nếu là hảo ý của Mẫn Hách Vương gia, hoàng phi hãy nhận đi.” Hắn làm như không có chuyện gì đứng lên, hai tay đặt phía sau lưng nhàn nhã bước xuống dưới.

Y Y không thể tin trừng hắn liếc mắt một cái, cái gì mà hảo ý thì nhận lấy, này là chiếm tiện nghi a! Hắn muốn vợ hắn ngoại tình ngay trước mắt bá quan văn võ sao?

Mấy lọn tóc đen trong hai bàn tay đang tính cấp Mẫn Hách Vương gia chút giáo huấn, lại bị một động tác ôn nhu vạn phần làm hoảng sợ tới mức sửng sốt.

Phù Vân Khâu Trạch lấy khăn tay thay nàng nhẹ nhàng chà lau vết máu trên môi, đôi mắt màu tím pha trộn nhiều loại tình cảm, đau lòng, thương xót, cùng với ghen tị?

“Đau không?” Hắn ôn nhu hỏi, nhưng không có nhìn về phía nàng, thùy hạ mi mắt, thu hồi khăn tay, nhìn vết máu trên vũ khí tơ lụa màu trắng, sắc mặt trầm xuống.

“……” Ngươi muốn hay không đến thử một chút? Y Y run rẩy khóe miệng, bất giác lại ấm áp trong lòng, vừa rồi nếu không phải hắn nhắc nhở, chính mình chỉ sợ còn nhiều lời vô nghĩa, nói không chừng đã bị Mẫn Hách Vương gia bắt được thời cơ chuyển bại thành thắng rồi.

“Vẫn chưa cùng Mẫn Hách Vương gia tỷ thí, không nghĩ tới quả thật là nhân tài, về sau phải làm phiền Vương gia vì nước tận tâm hết sức rồi.” Phù Vân Khâu Trạch nghiêng thân, nhìn Mẫn Hách Vương gia chỉ cách hắn có nửa bước, chính mình so với hắn còn thấp nửa cái đầu? Bất quá, công văn một tháng liền cho hắn xử lý cũng tốt.

“Vốn là bổn phận, kính thỉnh Hoàng Thượng không cần quan tâm.” Mẫn Hách thoải mái đáp.

Hoàng thục phi nghe được cũng không khỏi lộ ra đắc ý cười, trí tuệ hoàng nhi hơn hẳn Phù Vân Khâu Trạch, nếu là đem Lạc Tang quốc giao cho hoàng nhi trông coi, khẳng định sẽ cường thịnh hơn nhiều.

Gật gật đầu, hắn một tay vỗ vỗ bả vai Mẫn Hách Vương gia.

“Về sau làm phiền Vương gia, rắc rối ở tám trăm dặm vùng biên cương cùng nạn lụt ở thành Hoàng Hà , nhanh chóng xử lý trong vòng hai ngày đi.” Vẻ mặt còn thật sự nói.

Y Y cúi đầu, lặng yên toét miệng, không ngờ người này còn thủ đoạn như vậy , trắng trợn không kiêng nể làm Mẫn Hách không thể cự tuyệt,không những thế còn thể hiện được mình vạn tôn chi khu, thánh dụ như núi áp.

Mẫn Hách nhíu mắt lại, khóe miệng gian nan vất vả giương lên, dùng ánh mắt ác độc quét về phía thân ảnh đỏ bừng đang cúi đầu,hai bả vai run run kia.

“Thần nhất định hoàn thành việc Hoàng Thượng giao phó.”

“Đúng rồi, còn có……” Phù Vân Khâu Trạch ánh mắt chợt lóe, ngoắc ngón tay, ý bảo Mẫn Hách cúi đầu.

Dù không hiểu ra sao,nhưng lại không thể chối từ, Mẫn Hách chỉ có thể mạc danh kỳ diệu làm theo , nhìn Phù Vân Khâu Trạch thấp hơn mình nửa cái đầu.

Không ngờ, một đôi môi lãnh đạm ,còn lãnh hơn môi hắn đúng lúc hắn cúi xuống liền hướng phía trên đi lên.

“Gay?” Y Y vừa nhấc đầu, nhịn không được quát lớn, rút lui hai bước, nhưng là thân thể đau đớn không khỏi làm cho nàng nhíu mi, yêu nam Mẫn Hách chết tiệt.

“Này……” Quần thần giờ phút này lại bị cảnh tượng trước mắt sợ tới mức nói không ra lời, đả kích liên tiếp khiến cho bọn họ không thể chống đỡ, lại kinh hãi đảm chiến(run mật), đường đường bậc đế vương Lạc Tang quốc, sao có thể mê luyến nam sắc?

Tiểu Thanh đang rót rượu nghe được thanh âm liền chuyển đầu, chén rượu trong tay lập tức đổ tràn ra bàn.

Đôi mắt màu tím vừa chuyển(Mắt màu tím của anh Khâu TRạch), lạnh như băng nhìn chăm chú vào đôi mắt ngay sát đằng trước(Mắt này của anh Mẫn Hách), mãnh kiệt như con chim ưng đi săn mồi.(S : Xin lỗi , chỗ này tớ lại chém , không biết đúng không)

Lát sau, hắn lui một bước, nhìn Mẫn Hách Vương gia cứng ngắc mà ôn hòa cười.

“Đây là lễ vật trẫm cấp Vương gia đã vì quốc sự mà làm lụng vất vả.”

Mộc Hiệp xấu hổ đỏ mặt, xoay người nhìn về phía ngoài điện, một bộ tựa hồ đã sớm biết suy tính của Hoàng Thượng, chính là, ngẫu nhiên run rẩy khiến người khác hoài nghi có phải hay không hắn thường xuyên nhìn thấy?

“Còn có,” Phù Vân Khâu Trạch tao nhã như ngọc mặt vô hại lộ ra ý cười, một tay ôm cái eo nhỏ của Y Y, cúi đầu thâm tình vạn phần nhìn chăm chú vào gương mặt nàng nghi hoặc,“Nàng là hoàng phi của trẫm, về sau không có trẫm cho phép, ai động vào một cọng lông tơ của nàng, liền chết không có chỗ chôn.” Ngữ khí từ nhu biến rắn,rồi biến lãnh, giống như giắt theo hai bên là huyền băng vạn năm, tùy thời có thể khiến người ta lo lắng cho tính mạng chính mình.

Bình tĩnh nâng long ngạc, ôm Y Y, vung long bào, toàn bộ đại điện tràn ngập khí đế vương.

Lần này,không khí nơi chính điện chân chính trở thành một miếng băng mỏng.

Mẫn Hách cúi đầu, nhẹ nhàng chà lau môi, đáy mắt thâm như Biển Đen mờ mịt không thấy đáy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện